|
Hồi Xuân
Thủy
Lâm Synh
Chiều xuống thật nhanh, nhanh như tuổi đời của chị Thục. Mới đây
thôi, chị còn là một giáo viên trường cấp một; thướt tha áo dài
trắng, chạy xe Dame; nhiều đồng nghiệp đã ghen với cái nét đài
các và vóc dáng sang trọng của chị. Mặt chị Thục hơi vuông tạo
những nét cương quyết. Mà chị Thục cương quyết thật đấy, chồng
chết khi tuổi đời mới 30. Chị Thục cương quyết không dễ dãi cho
bản thân. Lẽ dĩ nhiên, hai đứa con trai rất kháu khỉnh đã là
động cơ khiến chị cương quyết treo cái tiết giá lên cao. Mau quá,
vụt một thoáng, chị trở thành bà lão hồi nào không hay! Có ngờ
đâu cuộc đời đưa đẩy. Bước thêm bước nữa ai cũng nghĩ là vì chị
Thục đang “Hồi Xuân”.
Hồi xuân! Nghe cũng lãng mạn quá
chứ? Chị Thục nhìn gương mặt già chác của mình trong gương rồi
mỉm cười nhớ lại thời son trẻ. Chồng chị Thục là anh Tân nghiện
rượu nặng. Ngày nào cũng say, chị Thục chịu đựng cả chục năm với
người chồng vô tích sự ấy. Cái say của anh Tân bắt đầu từ một
khủng hoảng việc làm. Ba anh Tân là đảng viên nên anh mới được
cất nhắc làm chủ nhiệm khu chế biến thủy sản Trùng Dương. Mới
làm được một năm anh Tân đi ngồi tù vì cái tội ham tiền ký giấy
phép mua năm phuy dầu cho một ghe vượt biên. Thật ra, lúc bấy
giờ ít còn ai ham vượt biên nữa vì các nước tây phương đã chán
ngấy khối người khổng lồ đang ăn chực nằm giờ tại các trại tỵ
nạn chưa phương giải quyết. Mỹ khuyến khích người Việt tỵ nạn
hồi hương, bù lại được nhận khoảng tiền ít nhiều gì đó. Anh Tân
chủ quan như thế nên hạ bút ký tờ đơn mua dầu cặn, không ngờ cái
chữ ký oan nghiệt ấy đưa anh vào khám ngồi bóc gần hai quyển
lịch.
Chị Thục lo cho chồng đến tán gia bại sản
mới được mãn tù. Khi về, anh Tân tìm không ra việc làm vì có án,
mà là án ăn hối lộ. Thất chí, anh Tân nhậu li bì, sáng say
chiều xỉn, bao nhiêu năm liên tiếp. Chị Thục hết lời khuyên giải,
nhưng càng khuyên chén dĩa càng bay, đi thì thôi, về là chửi chó
mắng mèo. Không biết anh Tân bất mãn xã hội không dung túng anh,
hay bất mãn chính mình vì cái tội ham tiền mà càng ngày ăn nói
càng trở nên thiếu văn hóa. Cũng phải thôi, anh Tân có văn hóa
đâu mà thiếu. Lêu lổng từ trẻ, anh Tân ỷ lại vào người cha “có
công cách mạng”. Con người như thế, chị Thục bỏ mặc anh Tân
không thèm đá động gì tới nữa. Cho đến lúc nước da vàng như nghệ,
bụng chương lên, đi khám, bác sĩ cho biết anh Tân bị chứng ung
thư gan đến thời kỳ cuối. Chị Thục không chút ngạc nhiên, bởi
một con người thiếu trí tuệ đã tự hủy hoại thân thể của mình
bằng độc tố. Cũng may, Tân qua đời sớm, ngoài thì buồn cho đúng
thủ tục, bên trong chị Thục mừng vì vừa trút được gánh nặng.
Từ ngày chồng chị Thục về bên kia
thế giới để tiếp tục say, chị Thục chưa bao giờ nghĩ đến bóng
dáng một người đàn ông khác, ít nhất là bề ngồi. Cái nề nếp gia
phong đã không cho phép chị tự do chăng? Có người cho rằng dù
sao thì cũng nhất sỹ nhì nông. Nếu có bước thêm vài bước nữa thì
chị Thục cũng phải chọn người có bằng cấp một tí cho xứng đáng
với cái “mark” giáo viên. Nghặt một nỗi, đốt đuốc đi tìm ở cái
thành phố nhỏ nầy cho được ông nào có kiến thức, tuổi cao, lại
rảnh vợ để làm bạn cũng khó chứ nĩi chi lấy làm chồng. Anh hiệu
trưởng của trường chị đang dạy thì sao? Chết vợ, xứng đôi đấy!
Nhưng về để mà nuôi nguyên đàn con sai nái của bà vợ trước thì
thà làm bà sơ bà vãi sướng hơn. Chị Thục nghĩ thế và cương quyết
ở vậy, cho đến một ngày định mệnh đưa đẩy chị lên xe hoa (kỳ).
Chuyện tái giá của chị Thục tuy đơn giản
nhưng đã gây thắc mắc cho nhiều người, nhất là bà con thân tộc
bởi ai cũng biết sau vài thập niên nằm trơ vơ, mùi đàn ông nó ra
sao hầu như chị quên mất. Con cái đã trưởng thành và sắp nên
danh. Chị Thục đang sung sướng với chức năng làm mẹ. Chị hãnh
diện là phải; thằng Tình, đứa con đầu đang là bác sĩ thực tập
tại bệnh viện toàn khoa Nha Trang. Thằng Thâm có lẽ cũng theo
nghiệp anh nó nên đang mài đũng quần những năm cuối trường thuốc.
Cái bóng hạnh phúc vì sự nên hình, nên vóc, nên danh của hai đứa
con làm cho chị Thục cứ lân lân như người vừa hớp ngụm rượu. Thế
nhưng một khúc quanh lại đến trong cuộc đời vừa đúng 55 tuổi của
chị. Đó là việc chị Thục lấy một anh Việt kiều vài tuổi lớn hơn
con đầu lòng của mình. Cũng may chị đã nghỉ hưu, nếu không thể
nào chị Thục cũng nghe những dị nghị của bạn đồng liêu, và anh
hiệu trưởng chết vợ cứ đeo như đĩa.
Nghe chị Thục tái giá nhiều người không
tin, lúc trẻ còn không muốn, huống chi đến giờ nầy “điện nước”
hết rồi. Nhưng sự đời nó đưa đẩy nhiều khi chỉ có người trong
cuộc mới biết. Bàn tán xoay quanh cuộc hôn nhân phức tạp của chị
Thục có hai vấn đề người ta đặt ra: Thứ nhất, từ trước đến giờ
thông thường chỉ nghe đàn ông Việt kiều già về quê tìm bồ nhí,
vợ trẻ để thăng hoa cho cuộc sống vị kỷ. Thứ nhì, Việt kiều tìm
người muốn xuất ngoại kết hôn kiếm chút hoạnh tài... Nhưng lạ
lắm, hai điều trên hoàn toàn không nằm trong khung cuộc hôn nhân
của chị Thục. Như vậy tại sao chị Thục lấy chồng, lấy để làm gì?
Mà lấy một đứa chỉ đáng tuổi con mình là thế nào?
Giản dị lắm, năm năm trước, một buổi chiều
hè, chị Thục đạp xe hóng mát trên đường Trần Phú. Trước chị là
một người đàn ông đang loay hoay đưa mắt vào máy hình. Một cô
gái phóng xe gắn máy từ sau tới, tròng tay phải vào dây chiếc
máy hình làm cho người đàn ông kia bị giật ngã bịch ra ngoài
đường. Một chiếc xe khác trờ tới tung vào người đàn ông, một
tiếng la “ố” rồi lịm mất. Cả hai đều bỏ chạy mất hút lẫn trong
đám xe cùng chiều. Mắt chị Thục vừa chứng kiến một cảnh tượng
hãi hùng. như trong phim hành động. Phản xạ của từ tâm, chị Thục
liệng xe đạp vào lề, nhào tới xốc nạn nhân lên, máu me ướt cả áo
lụa trắng. Người đàn ông bất tỉnh , gọi mãi không nghe trả lời.
Chị Thục kêu taxi đưa ngay vào bệnh viện cấp cứu. Vì nạn nhân
bất tỉnh, chị Thục đứng ra lo vài thủ tục nhập viện, chạy chữa...Tìm
giấy tờ tùy thân và bệnh lý thấy ghi: “Nguyễn Tấn Tú, sinh năm:
1982, quốc tịch: Hoa Kỳ, bệnh trạng: bị xe gắn máy tung gãy hai
xương sườn, người thân: Trần Đoan Thục...
Được mẹ dặn cẩn thận, bác sĩ thực tập Tình
hết lòng săn sóc cho Việt kiều Tú. Trong thời gian dưỡng bệnh,
chị Thục tới lui săn sóc Tú và xem như con. Khi lành bệnh, Tú và
Tình kết thân thành đôi bạn bởi Tú cũng là bác sĩ, nhưng anh
chuyên về giải phẫu thẩm mỹ - ngành mà Tình mơ ước từ lâu. Về
nhà Tình chơi, ăn uống ...Tú vẫn gọi chị Thục bằng mẹ. xưng con,
như Tình và Thâm.
Về lại Mỹ, Tú tìm cách trả ơn gia đình bạn,
muốn đưa cả gia đình Tình xuất ngoại để giúp anh em Tình vào
ngành họ ưa thích nhưng luật sư của Tú cho biết chỉ có con đường
duy nhất hợp lý là Tú phải về làm đám cưới với “mẹ Thục” . Một
đám cưới đơn giản, nhưng có quay phim và mướn thợ chụp hình.
Thục đắp sáp dày lên mặt, tròng áo cô dâu, Tú không cạo râu diện
đồ chú rể.
Chín năm trôi qua, Tú đã dẫn dắt hai người
em kết nghĩa Tình và Thâm trở thành bác sĩ chuyên khoa giải phẫu
thẩm mỹ. Mỗi người chịu trách nhiệm một nơi trên cơ thể con
người. Viện Thẩm Mỹ 4T, viết tắt từ Thục, Tú, Tình, Thâm mới
khai trương hai năm thôi mà khách sắp hàng. Thời buổi mà các
đấng ông chồng luôn phàn nàn về những dấu chân chim trên khóe
mắt, bụng cả đống da nhão nhẹt, vế rỗ như mặt võng...thì các
thẩm mỹ viện có cơ hội hốt bạc. Khách đông, ba anh em làm không
xuể, những bậc thầy giàu kinh nghiệm ở trường được mướn về làm
việc. Viện Thẩm Mỹ 4T đang là mối đe dọa lớn lao cho hai cơ sở
thẩm mỹ đã có tiếng từ lâu là Bích Ngọc và Hạnh Phước.
Từ ngày định cư, chị Thục lu bu quá nhiều
công việc. Giờ nầy thì mấy đứa con không cho chị Thục ra dưỡng
đường như những ngày đầu khai trương nữa. Hai cô Ba Lan khỏe
mạnh lo quét dọn, lau chùi. Sổ sách kế toán, đều có nhân viên
lo. Ở không không quen, chị Thục lại thấy buồn vì mấy đứa con
chưa đứa nào có vợ để cho chị có chút cháu ẵm bồng.
Vài năm trở lại đây, chị Thục rãnh rang,
nên đi chùa đều đặn. Tuần nào cũng có mặt chị ở nhà bếp làm công
quả. Chị Quảng Hoa, người đầu bếp chính chùa Trúc Lâm hỏi chị
Thục:
- Nghe nói Diệu Hiền (pháp danh chị Thục)
đón xe buýt về chùa, sao không bảo ông xã chở đi?
Chị Thục cười:
- Em có chồng đâu.
- Sao hôm trước ai nói chị qua Mỹ
theo diện hôn nhân?
- Ừ thì hôn nhân, nhưng chia tay rồi.
- Lẹ dữ trời – Chị Quảng Hoa chép
miệng
Chị Thục che miệng nói vào tai chị Quảng
Hoa:
- Mình đã diễn vở kịch cho tương lai
hai đứa nhỏ.
Jan. 12, 2009
|