Phật Pháp
Thứ Năm:
Thưa Anh Chị Em
Áo Lam .
Phưong
tiện thiện xão ở đâu
?
Tìm
hoài chẳng thấy ... bấy lâu tìm
hoài
Ðông
Tây
Thấy rồi , bật ngữa !...
thì “
…Ngài … “ ở Tâm .
Chỉ còn mấy ngày nữa , Ngôi
Nhà Lam chúng ta đón mừng ngày Lễ
Thành Đạo của Đức Bổn Sư
Thích Ca , theo truyền thống Lam thì đây
là dịp ACE chúng ta nhìn lại mình
để thấy lại một đoạn
đường ... thi hành Sứ Mạng ... có
những trăn trở những ưu tư : thành
bại , ưu khuyết , những điều làm
được , những việc chưa làm ...
để rút ra những vốn quý rồi
vạch ra hướng lộ cho một năm mới sắp
về với Nhà Lam lớn nhỏ mà ACE
chúng ta đang thừa hành . Quay một vòng
để nhìn lại mình tức là gác
tay lên trán, thật thà nhận rỏ
mình trong mọi công việc Đời cũng
như Đạo xuyên qua 5 hạnh, 5 điều
luật, 5 giới ... mình được những
gì và mất nhũng gì, rồi từ đó
ACE chúng ta cố gắng sửa sai hoặc phát
triển để sang năm mới tất cả mọi
sự sẽ đều mới ,
thăng hoa đời sống bản thân, thăng hoa
gia đình, thăng hoa góc Lam mà ACE chúng
ta đang trách nhiệm . Đó chính là
tràng hoa tươi đẹp, thắm nhuận cả
sắc lẫn hương mà ACE chúng ta thành
kính dâng lên Đấng Cha Lành trong Lễ
Thành Đạo của Ngài năm nay.
ACE Áo Lam thân mến :
Nhìn lại một năm qua về chính
mình thấy rằng một phần lý do
khiến chúng ta lâm vào tình trạng
tự trách mình vì chúng ta nghĩ rằng : khi làm một điều
gì đó sai trái là ta đã làm
đổ vỡ tất cả mọi thứ . Nhưng
thực ra bản chất vĩnh hằng của mọi
sự moi vật vốn là vô thường nên
chẳng có gì là thường hằng
cả, và căn bản của nhân duyên -
nghiệp báo là không ai lầm lỗi mà
không thể cứu vãn được. Ai cũng có thể sửa chữa
đựơc những lỗi lầm của mình
đã gây ra.
Có một câu
chuyện về việc này. Trong thời Đức Phật, Angulimala ( tức là chàng VÔ NÃO )
được một vị đạo sư bảo
rằng, "Nếu ông có thể giết
đựơc một ngàn người trong vòng
một tuần lễ, ông sẽ được
giải thoát và nổi tiếng." Angulimala bắt đầu đâm giết
mọi người hắn gặp trên đường
đi của hắn. Ngay sau lúc giết
người, hắn cắt ngón tay
trỏ của nạn nhân, sâu vào một
sợi dây, đeo lên người. Đó
là lý do hắn được gọi tên
là Angulimala, "Vòng hoa những ngón tay."
Sau khi giết đựơc 999 người, hắn
thất vọng cố tìm một người
chót. Hắn nhìn chung quanh, duy
chỉ còn có một người, đó
là bà Mẹ hắn, người hắn
để dành phòng khi cần. Lúc
đó có một người xuất hiện,
chính là Phật Tổ. Ngài đang đi qua
chỗ hắn, Angulimala nói với Phật, "Này,
trở lại đây, tôi đang cần
ông." Phật nói, "Ta đứng
ngay đây thôi." Nhưng mỗi khi Angulimala
tiến đến gần, đức Phật lại
ở cách xa hắn một khoảng không với
tới. Cuối cùng thì hắn phải lên
tiếng, và hắn nói rằng hắn cần
phải giết một người nữa để cho hắn
có thể đựơc giải thoát. Phật
giải thích cho hắn biết rằng đó
không phải là cách để làm,
mà ngài sẽ chỉ cho hắn cách thanh
tẩy toàn bộ những hành động
của hắn từ trước đến nay.
Angulimala theo Phật và trở
thành một trong những đại đệ tử
của Phật, Vô Não sửa sai
và đạt đến cõi giác ngộ.
Mọi người
thường than thân trách phận :
" ...Ừ, thì tôi ác, tôi đáng
ghê tởm, tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội,
tôi còn trẻ , tôi đã già ,
tôi thế này , tôi thế nọ ... "
Có quá nhiều nguyên cớ để hạ
giá mình xuống hoặc cảm thấy mình
là nạn nhân. ACE chúng ta nhìn lại
mình không có nghĩa là tự hạ
giá mình xuống . Đừng bao giờ tự hạ giá
trị mình xuống vì một điều gì
xấu xa, thất bại ... đã xẩy đến.
Cuộc đời của
Phật Tổ cũng có khác gì đâu
cuộc đời chúng ta đang sống hôm nay. Không có sự khác biệt
về năng lực, vể thể chất, về tinh
thần. Chỉ có đức Tinh Tấn trong Tứ
Chánh Cần , quyết tâm
và nỗ lực làm cho được 4
điều đó mới là nguyên nhân
chính làm cho con người khác biệt
mà thôì.
Chẳng cần biết
điều gì ACE gặp phải, mỗi người
không nhiều
thì ít đều có thói quen
bĩu môi chê trách người khác
. Chẳng bao giờ tự trách
mình. "Tôi đúng, nhưng cô ta
làm thế này, thế kia
nên thành ra sai ..." Đó là
thói quen thâm căn cố đế của mọi
người vì quá tự hào về mình.
Lòng kiêu hãnh không muốn mình
nhìn vào chính bản thân .
Ai cũng nghĩ " ...Tôi
đúng..."
Ngôi Nhà Lam chúng ta chắc cũng không
đến nỗi tất cả mọi người
đều nghĩ như thế.”
Nhưng thỉnh thoảng , cũng đôi khi ít ai
nghĩ rằng mình sai. Bất kỳ
lúc nào có sự lầm lẫn, thì y
như rằng lầm lẫn đó là của
người khác. Nếu không phải là
Chị ấy, thì là Anh ấy, nếu không
thì cũng là một ai khác chứ không
phải là mình ... Mình luôn luôn
chẳng có gì sai lầm ... Như vậy
chính là do sự cao ngạo và việc
thiếu tự soi xét mà đã gây
nên hầu hết những sự phúc tạp,
khó khăn cho mình ,
nguyên nhân mọi sự khó xử đều
do đây mà phát sinh . Đức
Phật dạy rằng nhẫn nhục là thuốc
chữa cho cơn giận dữ. Nhưng khó khăn đáng tiếc
cho mình là không ai thoát khỏi hệ lụy , phiền trách nầy hết
trọi . Mọi người đều
không nhiều thì ít, và thật ra cũng
chẳng có gì sai trái nghiêm trọng
cả. Nếu chúng ta không
có lầm lẫn, chúng ta đã giác
ngộ và thành Thánh hết rồi.
Nhưng có điều ấy đâu
, phải không ACE ? Khi nhấn mạnh
đến nhận thức về điều nầy,
không có ý coi thường ai đâu
, cũng không có ý nói rằng ai
đó đang giận dữ đâu . ACE chúng
ta chỉ muốn mang đến sự tỉnh thức , để nhận biết đôi chút
về khuyết điểm của mình. Chẳng có gì
là xấu nếu thỉnh thoảng chúng ta
gác tay lên trán mình thay
vì quay qua các người khác để
tìm lỗi lầm từ một nơi nào
khác. Hãy để mắt vào ngay chính
mình và soi rọi trong nội tâm để
tìm ra và nhận diện được
thủ phạm là điều tốt nhất .
Có phải như vậy không ,
hởi các ACE Áo Lam thân thưong khắp
đó đây ? Sự nhẫn
nhục trong ý
nghĩa thường tình là đừng nóng
giận, là có thể kiên nhẫn chờ
đợi nó đưa tới mình. Nếu một ai
đó lầm lỗi, hoặc bị sỉ
nhục ... mình không để tâm. Luôn luôn cố gắng làm việc,
liên tục làm việc mà chẳng hề
phàn nàn. Tính kiên
trì chịu đựng này là một phẩm
chất tốt của một cá nhân, nhưng
nó không nhất thiết tạo ra một nghiệp
tốt hoặc làm mất đi cơn giận. Khi Phật Tổ
nói rằng nhẫn nhục là thuốc chữa
cho giận dữ là Ngài có ý nói
tới một loại nhẫn nhục tạo nên
thiện nghiệp. Sự nhẫn nhục liên
đới đến việc kìm giữ không
gây thương tổn cho người khác,
và đem ta tới chỗ quan tâm chăm sóc
cho chính mình và tha nhân. Đó là tâm hồn thanh lương
của một người không hề bị xáo
trộn khi bị người khác làm hại,
hoặc khi chính bản thân mình gặp
khổ đau. Nhẫn nhục như
vậy không phải là sự yếu mềm.
Nó chứa đầy những nhiệt
tình cảm thông. Nó
hoàn toàn tập trung, chuyên chú và tham
gia, không giống như một con lừa mệt
đứt hơi vừa kéo một khối nặng
lên đồi cao. Nhẫn nhục
giúp mình đương đầu với
những khó khăn trong đời và trong
công việc. Những câu ta thường nghe: ..."Tôi mệt đứt
hơi rồi," ... " Tôi chẳng còn hơi
sức đâu để làm việc gì."
... "Tôi kiệt sức rồi." ... Tất cả những câu
nói đó là những dấu hiệu rõ
ràng của sự thiếu nhẫn nại. Nếu ACE đã làm việc quá
lâu trong điều kiện khắc nghiệt và
bị mệt cần nghỉ ngơi, điều
đó là bình thường. Nhưng
nếu ACE mệt mỏi trong những điều kiện
bình thường, hoăc không thể đưa
thêm một chút ít cố gắng bình
thường, đó là sự mệt mỏi
vì thiếu nhẫn nại. Khi ACE không có
thích thú trong công việc nhưng bị
bắt buộc phải làm, ACE sẽ mệt mỏi và
cảm thấy : ... "Tôi không thể chịu
đựng nổi nữa rồi; tôi phải ra
khỏi nơi đây thôi; ngày mai tôi
sẽ bỏ việc; tôi phải cởi Áo Lam,
tôi muốn ly dị." ... Thì chính lúc
đó ACE đã quên đi mình là ai , quên đi con cái mình, cha
mẹ già của mình, quên đi đàn
Em của mình ... ACE nên nhớ rằng : Sự
nhẫn nại cộng thêm nhiệt tình tạo ra
thích thú trong đời sống và trong
công việc. ACE sẽ mệt mỏi, nhưng không
có những triệu chứng của sự kiệt
sức. Niềm vui nhận được từ sự
nhẫn nại và nhiệt tình tốt đẹp
hơn nhiều so với sự mệt mỏi mà ACE
có từ kiệt lực. Chính niềm vui thú
tạo ra sức mạnh, tích cực và hiệu
năng. Khi có niềm vui,
để ý thấy rằng sẽ không còn
nóng giận và nóng giận nếu có
cũng không kéo dài lâu, và nó
có thể không làm ACE cảm thấy phiền
toái chút nào. Những cảm
tính tiêu cực không thể dễ dàng
bị vượt qua bằng cách không chịu
nhượng bộ chúng. Nó
đòi hỏi phải áp dụng nhiều
phương cách cùng một lúc. Nhiệt tình là một trong những
phương cách hữu hiệu đó.
Để cắt bỏ một vật gì cứng,ACE cần dao sắc. Nhiệt tình sẽ cho ACE
một con dao thật tuyệt diệu để chém
đứt mọi thứ tiêu cực như
lưỡi kiếm tuyệt vời của ngài
Văn Thù vậy .
[ … Còn tiếp một kỳ ....]
Trân Trọng ,
Nhóm Áo Lam