|
Câu Chuyện Thầy
Lang
Hãy Là Một Bệnh
Nhân Sáng Suốt
Bác
sĩ Nguyễn Ý-Đức
Các cụ ta xưa nay vẫn có câu nói “Phúc
Chủ, Lộc Thầy” khi đề cập tới mối tương quan giữa thầy
thuốc-bệnh nhân.
Chữa được khỏi bệnh là nhờ âm đức ông bà
của người bệnh còn thầy thuốc chỉ góp phần khiêm tốn. Đó là vào
thời xa xưa, khi mà kiến thức chuyên môn của các vị lương y căn
cứ vào kinh nghiệm của thầy, của chính mình, chứ không có hướng
dẫn quy mô và khoa học thực nghiệm hỗ trợ.
Ngày nay thì y khoa học đã tiến rất xa
trong việc tìm bệnh, trị bệnh cũng như phòng bệnh. Kết quả các
nghiên cúu được hệ thống hóa, ghi thành cả kho tài liệu trong
sách báo cũng như trên internet để mọi người tham khảo. Người
thầy thuốc phải trải qua cả mươi năm để học hỏi kiến thức, kỹ
thuật chuyên môn, cho nên họ được trang bị khá đầy đủ trước khi
“xuống núi, cứu nhân độ thế”.
Họ đóng vai trò quan trọng trong việc cứu chữa bệnh. Trong khi
đó, vì rừng kiến thức y khoa quá nhiều, người bệnh không thu
nhận được hết, nên họ tùy thuộc vào bác sĩ. “Thôi
thì trăm điều “nhờ” ở sự mát tay của quan đốc”.
Nhưng “nhờ” chưa đủ mà còn cần “hợp tác”
với bác sĩ.
Một bác sĩ tận tâm cộng với
“con bệnh sáng suốt” biết phải
làm gì, sẽ dễ dàng thành công hơn trong cuộc chiến chống lại nan
y.
Trước hết là làm sao có được một bác sĩ mà
mình tin tưởng để trao thân, gửi phận về phương diện điều trị
chăm sóc sức khỏe. Bác sĩ nào cũng quan trọng, nhưng vị lương y
gần gũi với mình hơn cả là Bác Sĩ Gia Đình.
Thay vì điều trị một cơ quan, bộ phận, một
loại bệnh như các bác sĩ chuyên ngành khác, bác sĩ gia đình được
huấn luyện để chữa trị “thượng vàng, hạ cám” toàn thân người
bệnh, dù là nam hoặc nữ, già hay trẻ, bệnh cấp tính hay kinh
niên.
Vị đó cũng là người thực hiện các xét
nghiệm sớm tìm ra bệnh cũng như hướng dẫn bệnh nhân trong nếp
sống hàng ngày để phòng tránh bệnh. Nếu gặp ca phức tạp, bác sĩ
gia đình cũng không ngần ngại hỏi ý kiến hoặc giới thiệu tới bác
bác sĩ chuyên môn khác. Vì y học là lãnh vực quá rộng lớn, rất
khó cho một người có được đầy đủ các kiến thức.
Ngoài khà năng chuyên môn cao, bác sĩ tận
tâm cũng nên dành cho bệnh nhân một khoảng thời gian vừa đủ để
nghe kể lể rồi giải thích bệnh tình, trị liệu cho người bệnh.
Cái mục kể lề này xét ra cũng rất quan
trọng.
Sáng suốt, thứ tự kể hết bệnh trạng, dù là
chi tiết tưởng như nhỏ nhặt.
Các điều mà bác sĩ cần biết gồm có:
-Tất cả các bệnh hiện có hoặc đã xảy ra
trong quá khứ
-Danh sách tất cả các dược phẩm đang dùng,
dù là do bác sĩ cho đơn, mua tự do hoặc dược thảo.
-Đã chích ngừa loại bệnh nhiễm nào.
-Y sử thân nhân, gia đình
-Tại sao tới bác sĩ hôm nay?
Nghĩa là nói hết mọi chi tiết về bệnh. Dù
là phong tình, giang mai, lậu mủ trong quá khứ hoặc kém ước tình
chăn gối hiện giờ. Thầy thuốc trị bệnh chứ không phán xét hành
vi, hạnh kiểm của mình mà phải e dè, mắc cỡ.
Trước khi gặp bác sĩ, nên ghi các điều muốn
nói trên miếng giấy, rồi thứ tự trình bầy. Nhiều khi, vì quá xúc
động trước mặt lương y mà mình quên chi tiết này, dấu hiệu kia,
một chuyện thường xảy ra cho mọi người. Nên nhớ bác sĩ cũng như
nhà thám tử điều tra, cần có các dữ kiện do bệnh nhân cung cấp
để tìm phương thức giải quyết vấn đề
Đừng “chần chừ”, chờ coi xem bệnh tiến
triển ra sao rồi mới đi khám. Vì đôi khi quá trễ. Một cơn đau
bụng ngầm ngầm có thể do ruột dư vỡ mủ. Phân lẫn những vết máu
đỏ tươi có thể do ung thư ruột già. Không sớm mổ, không đi nội
soi ruột ngay thì nhiễm trùng vùng bụng nghiêm trọng và ung thư
đại tràng có thể đã thành hình. Để rồi tự trách mình coi thường,
sao lãng, mà bác sĩ cũng tốn nhiều công sức điều trị.
Kể rồi cũng cần hỏi thêm các điều liên quan
tới bệnh mà mình chưa biết. Đừng ngần ngại. Nếu không nêu ra
thắc mắc, bác sĩ cho là mình đã thấu hiểu tất cả các điều mà họ
đã nói.
Ghi rõ các chi tiết cần thiết để khỏi quên.
Nhiều bệnh nhân cẩn thận, xin phép bác sĩ cho ghi âm và mang
theo người thân để nhớ hộ.
Đừng tự làm thầy thuốc, tự cho toa hoặc tự
ý thay đổi toa thuốc của bác sĩ. Chỉ định rằng uống 10 ngày thì
cứ uống hết trong 10 ngày, vì bệnh cần số thuốc như vậy để lành.
Ngưng thuốc giữa chừng, gia giảm liều lượng mà không hỏi ý kiến
lương y thì chỉ “tiếp tay” cho bệnh lâu hết và trở lại mau hơn.
Cũng chẳng nên “bác sĩ cho tôi kháng sinh
này, viên con nhộng kia”, vì lần trước thuốc đó làm bệnh hết
ngay. Mỗi bệnh có nguyên nhân khác nhau, mỗi tác nhân gây bệnh
chỉ nhậy cảm với thuốc riêng biệt.Chứ làm gì có thuốc trị dứt
được bá bệnh như thường nghe quảng cáo trên đài, trên báo, trên
bươm bướm tờ rơi.
Nếu có một bệnh thường hay tái diễn thì nên
cho bác sĩ coi toa thuốc hoặc chai đựng thuốc cũ để bác sĩ dựa
vào đó mà điều trị, với thay đổi đôi chút. Như vậy tiết kiệm
được thời gian. Nhưng đừng tự tiện ra tiệm mua thuốc đã dùng về
uống vì bệnh có thể hơi khác trước, khiến cho thuốc giảm công
hiệu. Và không bao giờ dùng dược phẩm đã quá hạn, thay đổi mầu
sắc, cấu tạo.
Như đã nói, ngày nay có rất nhiều nguồn
cung cấp các kiến thức về bệnh tật, thuốc men, về điều trị,
phòng tránh cũng như những quảng cáo, giới thiệu. Trên internet,
qua truyền thông báo chí. Vì quá nhiều đôi khi lại trái ngược
nhau nên cũng khiến mọi người ngẩn ngơ, chẳng biết thực hư ra
sao. Có người dè dặt nói rằng “Đừng tin mọi điều mình đọc” kể
cũng quá đa nghi. Nhưng cẩn tắc vô ưu.
Trước hết coi xem kiến thức đó từ đâu mà ra.
Do một nhà chuyên môn y học phổ biến hoặc biên tập, góp ý với
bài viết của người ngoài lãnh vực. Đó là một sự kiện có chứng
minh hay chỉ mới là một ý kiến mới được nêu ra để thăm dò phản
ứng. Kiến thức có cập nhật hay là đã quá xưa, vì hiện nay khám
phá khoa học ngày càng tiến bộ, càng nhiều. Đặc biệt là những
“thông tin” có tính cách hướng dẫn làm sao cho khỏe mạnh mà lại
kèm theo giới thiệu một số sản phẩm “đặc chế, gia truyền” đã
được giáo sư này, bác sĩ kia khen ngợi, đang dùng.
Sáng suốt để hiểu rõ quyền hạn của người
bệnh. Hoa Kỳ có Patient’s Bill of Rights do Hiệp Hội các Bệnh
viện soạn thảo năm 1972 và cập nhật năm 1992 trong đó có ghi
các quyền hạn này.
Hy vọng là quê hương mình cũng sớm có
“Bill” tương tự. Để bệnh nhân được chăm sóc chu đáo, tôn trọng
nhân vị. Để biết rằng những gì ghi trong hồ sơ bệnh lý của mình
là mình có quyền coi lại và xin bản sao, khi cần. Mình cũng có
quyền bổ túc điều mình đã khai mà hồ sơ không ghi lại. Cũng có
quyền biết kết quả các thử nghiệm và được giải thích ý nghĩa. Hồ
sơ không được tiết lộ cho ai, ngoại trừ khi có yêu cầu của cơ
quan tư pháp, công lực hoặc y tế dự phòng để bảo vệ sức khỏe
chung.
Kể ra còn nhiều điều mà người bệnh sáng
suốt cần biết cần làm. Nhưng thực hiện được các điều kể trên
cũng tạm đủ để duy trì sức khỏe tốt rồi.
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức M.D.
Texas-Hoa Kỳ
www.nguyenyduc.com
|