|
HÃY ĐỂ BỐ
Trần văn Lương

MỜI
QUÝ VỊ
THƯỞNG THỨC MỘT BÀI THƠ THẬT CẢM ĐỘNG CỦA MỘT NGƯỜI GIÀ PHẢI NÓI
LÀ RẤT ĐỘC ĐÁO, TÀI TÌNH VÀ XUẤT SẮC TUYỆT VỜI .
DẠO: Lòng không
muốn sống xa nhà
Nhưng trời
bắt tội tuổi già biết sao!
(Kính
mến gửi về
Chú, ngậm-ngùi đánh dấu ngày mà Chú, vừa tới tuổi 90,
phải vào
nhà dưỡng-lão, mặc dù con gái Chú rất thiết-tha muốn được đưa
Chú về nhà.)
Đêm
bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng,
Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương,
Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường,
Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.
Đầu ngật
ngầy váng vất,
Thương
con mình tất bật ngược xuôi,
Mấy ngày
qua luôn túc-trực không rời,
Đến tối
mịt mới về nơi tổ ấm.
Bàn tay già chầm chậm,
Thờ thẩn nắm tay con.
Từ rãnh mắt xoáy mòn,
Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.
X
X X
Khuya
rồi đó, sao con chưa về ngủ,
Chuyện
tuổi già, con ủ-rũ làm chi.
Chín
mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,
Mình may
mắn, có gì mà áo-não.
Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão,
Như mọi người vừa khuyên bảo sáng nay,
Vì một mai khi rời khỏi nơi đây,
Khó khăn sẽ theo tháng ngày dai dẳng.
Bố không
muốn mình trở thành gánh nặng,
Để cho
con phải lo lắng miệt mài
Đời con
còn nhiều trách-nhiệm trên vai,
Đâu có
thể chực-chầu hoài sớm tối.
Thân gầy còm yếu đuối,
Sao kham nổi đường xa.
Thêm việc sở, việc nhà,
Chuyện con cái, dễ gì mà vất bỏ.
Người
già thường cau-có
Nằm liệt
giường, càng khó tính gấp trăm.
Dù cho
con chẳng quản ngại nhọc nhằn,
Nhưng
chịu đựng tháng năm dài sao thấu.
Bố vẫn muốn sống đời bên con cháu,
Dẫu cơ-hàn, mà rau cháo có nhau.
Bao năm qua mất Mẹ , bấy năm sầu,
Bố gượng sống với niềm đau-lẻ-bạn.
Buồn nhớ
lại ngày vượt biên hoạn-nạn,
Bỏ quê
nhà, chấp-nhận vạn gian-truân,
Chết
trong tay đã nắm chặt chín phần.
Mạng
sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ.
Con thuyền khốn khổ,
Sóng gió tả-tơi,
Phút
chót đã kề nơi,
Lối định-mệnh, ai người sống sót.
Tưởng chỉ
được nhìn Mẹ, con lần chót,
Nhưng
Trời thương cho trót-lọt qua đây,
Trong khi
bao người biển cả vùi thây,
Giờ sao
nữa, chẳng mảy-may tiếc rẻ.
Bố
chỉ hận mình không còn sức khỏe,
Đở đần con việc lẻ-tẻ hôm mai,
Để chiều về, con bớt phải loay-hoay,
Được yên nghỉ sau ngày dài kiệt sức.
Khi bị
đẩy vào trong phòng hồi-lực,
Bố biết
mình gần tới lúc xuôi tay.
Dù thoát
nạn hôm nay,
Đời cũng
phải rẽ ngay vào lối ngoặc.
Bố tự biết như ngọn đèn sắp tắt,
Nên
cố tình bẳn gắt mấy ngày qua.
Nếu chẳng may phải theo gót ông bà,
Con cũng đở xót xa giờ đưa tiễn.
Mai kia
rời bệnh-viện,
Con đừng
bịn-rịn xót xa,
Hãy nghe
lời y-tá dặn ngày qua,
Mà đưa
Bố thẳng ra nhà dưỡng lão.
Cuộc
sống mới dù là mưa hay bão,
Bố không buồn,tự bảo vẫn còn may,
Vì biết rằng, chỉ quanh-quẩn đâu đây,
Con cháu Bố đang vui vầy hạnh-phúc.
Rồi sẽ
có những buổi chiều hun-hút,
Bố nặn
dần từng phút ngóng người thân.
Nhưng rủi
con chẳng tới được một lần,
Bố cũng
hiểu, đừng bận tâm ray-rứt.
Bố
không ngại chặng cuối đời khổ cực,
Nhìn thấy con hạnh-phúc, Bố vui lòng.
Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là xong,
Con phải sống cho chồng, cho con cái.
Hứa với
Bố, con sẽ không buồn mãi,
Nếu mai
này, khi Bố phải ra đi,
Mà con
không kịp đến lúc phân-kỳ,
Nói cùng
Bố lời chia-ly vĩnh-viễn.
*
* * **
Đêm trơn giấc, người con rời bệnh-viện,
Đôi mắt già quyến-luyến vọng đưa chân.
Trong ký-ức phai dần,
Khuôn mặt những người thân vùng hiển-hiện.
Lòng chợt thoáng bùi-ngùi khi nghĩ đến
Phút lên đường, theo ước-nguyện ba-sinh,
Chân bơ-vơ trong tăm tối một mình,
Mò mẫm lối hành-trình về thiên-cổ.
|