|
Hạnh phúc là gì?
Nguyễn
Trung Kiên
–
Việt Nam

Hạnh
phúc là gì? Tìm đâu ra hạnh phúc? ... đó là những câu hỏi rất
lớn và cố nhiên là khó giải đáp. Song cũng là mục đích sống của
cả nhân loại trên hành tinh này. Sở dĩ người ta phải miệt mài
trong phòng thí nghiệm, lê lết trong nhà trường, đổ mồ hôi trong
nhà máy, dưới đáy đại dương, trên chót đỉnh non cao, hay phơi
lưng dưới đồng bằng, toát mồ hôi lạnh dưới lòng đất sâu, vật lộn
với sóng to gió lớn giữa biển trời mênh mông, cô đơn trong rừng
sâu cô tịch, hay suy tư, cầu nguyện trong những ngôi đền thâm u,
tráng lệ, ..., ấy là chưa kể đến những tranh đoạt hơn thua giữa
con người với con người, là mầm mống của chiến tranh - huỷ diệt
mà lịch sử đã ghi bằng những núi xương sông máu, mà đến giờ phút
này vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy bình yên ló dạng ở chân
mây. Tất cả cũng chỉ vì hai chữ HẠNH PHÚC này mà ra.
Vậy,
hạnh phúc là gì, và tìm đâu ra hạnh phúc? Chúng ta hãy lắng nghe
bạn Nguyễn Trung Kiên (chưa là Phật tử) chia sẻ kinh nghiệm trên
đường tìm Học Hạnh Phúc của bạn như duới đây. Cố nhiên, đây chỉ
là kinh nghiệm cá biệt của Nguyễn Trung Kiên. Vì trong quá trình
tìm học, mỗi hành giả có một kinh nghiệm khác nhau, không kinh
nghiệm nào giống kinh nghiệm nào, nhưng mục đích thì không khác.
Và vì thế ta cần chia sẻ cho nhau để cùng học.
Thưa
các bạn, nhận được chia sẻ này của bạn Nguyễn Trung Kiên chúng
tôi rất hứng khởi, nhưng không biết cho vào tiết mục nào của
trang Phật Học : Tin tức, Giáo lý, ... đều không ổn. Nhưng bài
chia sẻ thì thật là tròn trong mọi phương diện, và là một trong
những kinh nghiệm thiết thực của hành giả. Thế nên, chúng tôi
đành lấy quyết định - hơi phiêu lưu - cho ra tiết mục PHÁP ĐÀM
này.
Các
bạn thân mến, tiết mục PHÁP ĐÀM này là của các bạn, nó nảy lộc,
đâm chồi, rồi đơm hoa, kết trái, hay sớm lụn tàn là do nơi thái
độ hưởng ứng của các bạn. Các bạn hãy tự nhiên đặt câu hỏi, góp
ý, đàm luận, đề nghị chủ đề, v.v.... bất cứ loại hình nào các
bạn muốn, nhưng không ra ngoài khuôn khổ đàm luận, chia sẻ kinh
nghiệm tu tập của một hành giả, mà không là một học giả. Cũng
như những sáng kiến thiết thực trong việc xây dựng Tăng thân, tổ
chức giáo đoàn Phật tử, v.v...
Mọi
liên lạc xin gửi về địa chỉ :
phusaonline@gmail.com
Cảm
ơn các bạn !
BBT Phù Sa.
------------------------------------------
Nguyễn
Trung Kiên
Sinh năm 1984
Đang làm việc tại công ty DialRec, vị trí R&D Officer
Tham gia khóa tu tại Tu viện Bát Nhã từ ngày 18/8/2008 đến
12/9/2008
Tôi nghe
một người bạn ở nước ngoài vừa mới đi Làng Mai, chia sẻ cho tôi
về hạnh phúc. Đó là thứ mà tôi đang tìm kiếm. Và tôi đến Bát
Nhã. Ở đây hằng ngày tôi được dậy sớm, ngồi thiền, được thiền
hành với các sư chú, sư thầy, được ăn trong chánh niệm, được
nghe Pháp thoại, được chia sẻ Pháp đàm, được hiểu biết thêm về
cuộc sống và được hạnh phúc…
Sau khi
đi về tôi bị mang tiếng là thằng chạy trốn, là thằng hèn nhát,
không dám đối đầu với thực tại, hay là thằng hoang tưởng đi kiếm
hạnh phúc đâu đâu. Lúc đó tôi im lặng. Tôi biết tôi chưa đủ sức
để làm cho mọi người hiểu tôi đã làm gì và tôi học được gì.. Tôi
sẽ đi lần nữa để đủ vững mạnh và tận hưởng cuộc sống này.
Khi tôi
chuẩn bị đi tiếp thì ba má, anh chị tôi ngăn cản, không muốn cho
tôi đi nữa, tôi thấy rằng tôi cần phải làm một cái gì đó để mọi
người hiểu tôi hơn. Thế nên tôi viết bài này để những người
thương yêu tôi thông cảm và không đau buồn khi tôi đi…

Thiền đường Cánh đại bàng - tu viện Bát Nhã - Bảo Lộc (Lâm Đồng)
Tôi đi học hạnh phúc
Cảm xúc
dâng tràn khi vừa đọc xong một blog của một người bạn nói về
tôi!!!!
Tôi vừa
mới đi xa về, ai hỏi tôi đi đâu, tôi nói là “đi học hạnh phúc…”
Vâng,
đúng!!! Tôi đi học hạnh phúc!!!
Hạnh
phúc là gì nhỉ?
Ngay từ
khi còn là một đứa con nít, tôi đã tự hỏi mình “sống để làm
gì?”. Theo thời gian câu trả lời là “sống để được ăn ngon”,
“sống để đi du lịch”, “sống để cho người khác nể phục”, “thương
ba má quá!!! Sống để cho ba má vui”, “sống để có nhiều tiền, mua
những cái mình thích” và cuối cùng là “sống để hạnh phúc”. Ngay
lúc đó tôi nghĩ hạnh phúc là phải thành đạt trong học tập, việc
làm, là có nhiều tiền, là nhiều người nể phục, là có bạn gái
thiệt đẹp...
Rồi tôi
chạy theo đi tìm những thứ ấy. Có những lúc tôi đạt được những
thứ ấy ở mức độ thấp, tôi tự hỏi mình đã có tí nào hạnh phúc
chưa??? Chưa!!! Mình chỉ thấy mệt chứ chưa thấy có hạnh phúc.
Tôi nghĩ lúc đó những thứ ấy còn ít quá, chưa đủ để hạnh phúc,
rồi tôi tiếp tục xây dựng hạnh phúc theo hướng ấy, nhưng càng
chạy theo tôi thấy càng mệt mỏi. Có một lúc tôi thử cuộc sống mà
tôi cho là hạnh phúc đó. Tôi lấy hết tiền dành dụm trong hai
năm, ăn chơi trong ba ngày, tôi thử xem lúc đó có hạnh phúc
không! Tôi ăn những món ăn ngon, vào những nơi sang trọng, tôi
mời những cô gái có ngoại hình đi chơi với tôi… Tôi tận hưởng
những thứ ấy nhưng trong lòng tôi không hề có một chút hạnh
phúc. Lúc bấy giờ tôi mới tự hỏi, hạnh phúc là gì???
Tôi nhớ
hồi còn đi học, một dịp đang đạp xe đạp về nhà. Có một cơn gió
lành lạnh thổi ngang qua, bỗng dưng tôi cảm thấy một cảm xúc lạ
thường, nhớ lại cảm giác ấy tôi diễn tả lại như sau: “Sao tự
nhiên mình thấy cảnh vật xung quanh mình đẹp hơn mọi ngày, mắt
mình tự nhiên tinh tường hơn, nhìn mọi thứ sao rõ nét quá, trong
lòng cảm thấy vui, nhìn cái gì cũng thấy đẹp, mình đang hít thở
không khí thật trong lành…” Vâng, đó chính là hạnh phúc!!!
Hạnh
phúc là được ăn bữa ăn, thấy ngon. Là nghe được một bài hát,
thấy hay. Là nhìn cảnh vật quanh, thấy đẹp. Là rửa chén, là quét
nhà, thấy vui. Hạnh phúc là… Vâng, hạnh phúc chính là cuộc sống
của mình. Hạnh phúc luôn ở quanh ta. Hạnh phúc có mặt khi ta
đang sống. Ta có thể hạnh phúc từng giây từng phút, hạnh phúc
trong từng hành động của ta. Nhưng, vấn đề là ta không nhận ra
nó. Cho nên ta không hạnh phúc!!!
Tại sao
ta không thấy hạnh phúc???
Do cái đầu mà ra!!!
Chỉ cần cái đầu ta nghĩ đến hạnh phúc là ta có thể hạnh phúc!!!
Hahaha, dzô dzuyên chưa từng thấy!!! Câu nói này quá mơ hồ!!!
Còn nếu không mơ hồ thì rỗng tuếch!!! Xin thưa, nếu ai đang có ý
nghĩ như thế thì người ấy đang không hạnh phúc!!! Như thế này
thì sẽ dễ hiểu hơn nhé! Khi trong đầu bạn đang có những phiền
muộn, u sầu, thì bạn cảm thấy thế nào??? Tất nhiên là cũng u sầu
rồi!!! Khi trời đang tối, bạn đang ở nơi hoang vắng, trong đầu
bạn đang nghĩ gì??? Nếu trong đầu đang nghĩ về ma thì cảm giác
lúc đó của bạn là sợ hãi!!! Trước khi đứng trước đám đông, trong
đầu bạn cứ mãi lo nghĩ rằng mình phải làm thế này, mình sẽ làm
thế kia, lúc đó cảm giác của bạn sẽ là mất tự tin!!! Những từ
“phiền muộn”, “u sầu”, “sợ hãi”, “lo âu” là trái nghĩa với hạnh
phúc.
Vậy là ta sẽ thấy
hạnh phúc khi ta nghĩ đến những điều hạnh phúc, cũng tương tự
như ta thấy buồn khổ khi ta nghĩ đến những phiền muộn, sợ hãi,
lo âu. Nghĩ đến những điều hạnh phúc… Nghĩ đến những điều hạnh
phúc… Nghĩ đến những điều hạnh phúc… hihihi, một câu hỏi ngây
ngô: “làm sao để đầu ta có thể nghĩ đến hạnh phúc trong khi cuộc
sống này có quá nhiều cái đáng lo quá???”
…
Tôi lo
nghĩ cái gì nhỉ??? Tôi lo lắng những lỗi lầm trong ngày, suy
tính cho ngày mai, tôi nghĩ về cách giải quyết cho những vấn đề
sắp tới, tôi nghĩ xem người ta đang nghĩ gì về mình, tôi “nhập
vai” (là tưởng tượng xem nếu mình là người đó, trong hoàn cảnh
đó, thì cảm giác và hành động của mình sẽ ra sao…) cái đầu tôi
luôn suy nghĩ… Tôi luôn như thế khi tôi đang ăn, đang nghe nhạc,
đang chơi game, đang nằm xuống ngủ, đang lái xe, đang trong nhà
vệ sinh… Lúc đó tôi nghĩ hành động này cũng tốt vì tôi muốn sống
với 24 giờ của công việc, như thế sẽ mau có kết quả hơn. Rồi dần
dần khi đi chơi với bạn bè, về nhà với gia đình tôi cũng lo
nghĩ. Cái bệnh lo nghĩ của tôi ngày càng lớn. Ngay tại thời điểm
đó tôi không biết mình đang bị gì, chỉ thấy rằng mình không tập
trung. Tôi cố tập trung vào công việc thì hình như càng có kết
quả xấu. Tôi không còn kiểm soát cái đầu của mình nữa. Lúc nào
trong đầu tôi cũng lo nghĩ đến những điều “phiền muộn”, “đau
khổ”, “lo lắng”, “sợ hãi” và “chán nản” cho nên trong lòng tôi
luôn có cảm giác “phiền muộn”, “đau khổ”, “lo lắng”, “sợ hãi”,
và “chán nản”. Vấn đề đáng nói ở đây là tôi không biết tôi đang
suy nghĩ về những điều tiêu cực đó, tôi xin nhắc lại là tôi hoàn
toàn không biết trong đầu tôi đang tồn tại những ý nghĩ xấu này.
Tôi chỉ thấy rằng tôi luôn lo sợ, tôi không biết mình đang lo sợ
cái gì, sao gặp ai, làm gì, tôi cũng sợ, gặp đứa con nít cũng sợ
luôn (nói thiệt đó!!!). Tôi buồn, tôi không hiểu vì sao tôi cứ
buồn, mặc dù tôi đang trong một cuộc vui với bạn bè. Những lần
đó làm ảnh hưởng đến cuộc vui, tôi càng cảm thấy mình thật vô
ích. Tôi chán nản!!! Làm việc, đọc truyện, chơi game, ăn, xem
phim… tất cả với tôi đều chán, không có một hành động nào làm
tôi thấy thích lâu được. “Buồn rầu”, “sợ hãi”, “lo lắng” và
“chán nản” làm cho con người ta mất sức cực kỳ nhanh. Một ngày
tôi làm việc khoảng bốn tiếng là tôi thấy mệt mỏi, chẳng muốn
làm gì nữa, chỉ muốn ngủ thôi, mà khi đi ngủ lại ngủ chẳng được.
Bởi vì lo thua kém bạn bè. Tôi tiếp tục làm việc Tôi muốn đạt
được những ước mơ của mình. Tôi biết tôi có năng lực. Nhưng tôi
quá mệt và quá chán, tôi không thể cố gắng hơn được nữa. Mọi
người nói tôi là thiếu kiên nhẫn. Lúc đó tôi cũng nghĩ là mình
thiếu kiên nhẫn, tôi làm lại, tôi tiếp tục cố gắng. Và, tôi càng
mệt. Sức khỏe tôi giảm sút. Ngay từ khi bước chân vào công ty
mới - Slife, tình trạng này trong tôi là khá trầm trọng rồi.
Vào làm
công ty mới, tôi muốn được làm bạn với mọi người, nhưng tôi quá
mệt, tôi thật khó khăn để ghi nhớ thêm cái tên, thật mệt mỏi khi
giao tiếp, làm quen với một người. Tôi cố gắng hòa nhập với mọi
người. Tôi thấy khó quá, tôi mệt quá. Tôi cố gắng để được mọi
người công nhận rằng tôi đang tồn tại, tôi đang có mặt ở đây,
tôi cố gắng để mọi người chơi với tôi, nhưng tôi biết mọi người
cảm thấy “chán”, “vô vị”, “tẻ nhạt” khi nói chuyện với tôi. Mọi
người không thích chơi với tôi!!! Tôi buồn!!! Tôi cần một niềm
vui để quên đi nỗi buồn này. Tôi lao vào game. Chơi điên cuồng.
Chơi cho hết buồn. Nhưng hình như đó không phải là cách hết
buồn, bởi vì khi chơi tâm trạng tôi đâu có thật sự vui vẻ hay
hạnh phúc gì. Có người nói tôi là tôi đang chạy trốn. Ờ, đúng
rồi!!! Hình như tôi đang chạy trốn. Tôi chạy trốn cảm giác
“buồn”, chạy trốn cảm giác “sợ hãi”, chạy trốn cảm giác “lo âu”
và “chán chường”.
Ngày qua
ngày, buồn càng buồn, sợ càng sợ, lo càng lo và chán càng
chán!!! Có những lúc tôi buồn chán đến phát điên lên. Điên thật
sự!!! Điên là như thế nào thì chỉ có người đã từng bị trải qua
những lúc lên cơn, những lúc không kiềm chế được suy nghĩ và
hành động của mình thì mới hiểu được. Những ý nghĩ tiêu cực như
thế tàn phá sức khỏe khủng khiếp. Nhìn tôi là liên tưởng ngay
đến từ “thiếu sức sống”. Tôi yếu đuối. Có người nói rằng: “chỉ
cần một con kiến cắn thôi là có thể bị ngục ngã!!!”. Tôi khủng
hoảng. Tôi thất bại trong sự nghiệp, bạn bè và thất bại ngay
trong bản thân tôi. Thế nhưng tôi vẫn luôn tin có hạnh phúc. Và
khao khát có được nó. Tôi vẫn luôn tìm kiếm hạnh phúc…
Biết
hạnh phúc là gì rồi, biết cách làm sao để thấy hạnh phúc rồi!!!
Bắt tay vào làm thôi. Nhưng, thật sự không dễ chút nào!!! Cuộc
sống cứ đẩy đưa làm cho ta phải luôn lo nghĩ. Vì thế ta phải
học. Có hai bài học cần phải học:
- Học
cách dừng lại những suy nghĩ tiêu cực và tiếp tục những suy nghĩ
tích cực.
- Học
cách khi làm một việc gì thì ta phải luôn biết rằng ta đang làm
công việc đó.
Ví dụ
như ta lái xe trên một đoạn đường xa, đôi khi ta không còn nhớ
được ta đang lái xe, lúc đó đầu ta đang vẩn vơ đến một chuyện gì
đó ở quá khứ, hoặc suy tính gì đó cho tương lai, nghĩ được một
lúc ta quay về với việc lái xe một cách ngán ngẩm, tự hỏi sao
đường xa thế, rồi lại nghĩ đến chuyện khác.
Vâng,
buồn khổ những gì trong quá khứ, suy tính những gì trong tương
lai, mà ta quên mất ta đang sống ở hiện tại, cuộc sống này đang
diễn ra, và ta không tận hưởng được gì ở hiện tại, ta quên mất
cảnh vật xung quanh cũng rất đẹp, đường quê cũng có những lúc
không khí thật trong lành, vì thế ta không có hạnh phúc (xin lỗi
đoạn này hơi gượng gạo vì chính tác giả cũng đang chưa có hạnh
phúc). Quá khứ là những cái đã qua, tương lai là những cái chưa
tới, tại sao ta lại mệt tâm vì những cái đã qua và những cái
chưa tới nhỉ??? Tôi xin nhấn mạnh là “mệt tâm”. Trong quá khứ ta
có những lỗi lầm, ta phải nhìn lại nó và rút ra bài học, nhưng
không vì thế mà rơi vào trạng thái dằn vặt, buồn khổ, những quá
khứ đau buồn nào mà chẳng có bài học gì thì xin đừng bao giờ nhớ
tới nó nữa. Nói về tương lai, ta phải dự tính cho mình tương
lai, lên kế hoạch, dự định, nhưng không bị lún sâu vào hoang
tưởng vì chưa chắc là nó sẽ xảy ra. Suy nghĩ một tí, nếu tương
lai ta muốn có một căn nhà thì rõ ràng ngay tại thời điểm này,
ngay bây giờ ta phải nhặt từng cục gạch xây bức tường đầu tiên
cho căn nhà tương lai. “Hiện tại” là nền tảng của “tương lai”.
Ta muốn có tương lai hạnh phúc thì ngay bây giờ ta hãy hạnh
phúc. Từ đó tương lai cũng sẽ tràn ngập hạnh phúc. Hãy hạnh
phúc!!!
Để thấy
được hạnh phúc thì là phải triệt tiêu hết lo âu, phiền muộn, suy
tính, sợ hãi và tận hưởng được hiện tại. Nếu ngồi ở đây mà dừng
lại hết các “lo âu”, “phiền muộn”, “suy tính”, “sợ hãi” và tận
hưởng được hiện tại thì với tôi là không thể!!! Tôi biết căn
bệnh của tôi là rất nặng nề. Tôi đang rất yếu. Tôi không thể tự
mình chữa bệnh cho mình được. Vì thế tôi cần có một môi trường
để làm điều đó. Tôi sẽ đi một lần nữa. Tôi đi học hạnh phúc...
Đến bây
giờ tôi mới cảm nhận được hết câu nói của Trịnh Công Sơn:
Cám
ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm một ngày nữa để yêu thương
Chỉ cần
ta biết rằng mình đang sống thì bạn sẽ hạnh phúc, cũng giống như
tôi đã từng hạnh phúc khi đang đạp xe…
|