|
10
Ả o
Ả n h T ì n h Y ê u

Có khi đứng bên
hồ tơ liễu rủ
Thấy quanh mình
ríu rít những tình nhân
Tôi tự hỏi :
Tình yêu đó
chăng ?
Rồi mỉm cười
rất nhẹ.
Ôi, phải chăng
Tình yêu có thể
mọc dễ dàng
như cỏ dại ?
Há chẳng phải
tình yêu là
chim hiếm
chỉ ra đời
trong những buổi khai thiên
là ngọc trai ẩn
sâu nơi đáy biển ?
Hỡi những tình
nhân
Phải đó chăng
Những tờ bạc
giả *
Những món hàng
mang nhãn hiệu
Tình Yêu -
Dối gạt nhau
bằng ánh mắt nụ
cười
những nụ hôn -
những lá thư
tình kiểu cách ?
Hỡi những tình
nhân
Tình yêu hay Ảo
Ảnh ?
Có phải thật
Tình Yêu
dù đẹp tựa như
mơ?
Ôi , có phải
Tình Yêu là hoa
kim tước
nở trong sa mạc
hoang vu ?
Ai có thể gặp
Tình Yêu
nếu không
đỏ mắt đi tìm ?
* Người viết không dám “vơ đũa cả nắm” – đó
chỉ là cảm nhận chung đã khởi lên trong khoảnh
khắc đó mà thôi. Mà “cảm nhận” thì có thể chủ
quan và sai lầm (ĐTN).
----------------------------
NHÌN LẠI SAU 24 NĂM:
Bây giờ ĐTN cũng không nhớ tại sao mình đã viết
ra bài thơ đó. Để cho ai đọc? Những người trẻ, ở
tuổi “mới lớn”, thì chắc họ sẽ không hiểu “ảo
ảnh” là cái gì. Và, phải chăng được sống trong
ảo ảnh cũng là một thứ “hạnh phúc” ? Còn đối với
“người lớn”, thì họ không cần đọc nó nữa, bời vì
họ đã không còn “nuôi ảo ảnh” nữa. rồi. Như
vậy, thì phải “ném nó đi” ? Suy nghĩ một hồi
lâu, ĐTN đã quyết định giữ nó lại, vì biết đâu,
còn có một loại đối tượng khác – những tâm hồn
còn đứng “chông chênh” bên bờ ẢO & THỰC ? Nhưng,
xét cho cùng, thì làm thế nào để biết đâu là
THỰC và đâu là ẢO? Câu hỏi đó, những đôi tình
nhân phải tự trả lời.
7.
7. 2007. ĐTN.
|