
HÀI CÚ VIỆT
Toại Khanh
Source: Luy Lâu
Những câu thơ
củn cởn tủn mủn, và thường khi chỉ là
một câu Lục Bát. Chúng rơi xuống đâu đấy
thật tình cờ, như những chiếc lá không hò
hẹn. Thời gian có khi chỉ là vài giây, một phút.
Chậm tay bút, chúng có thể biến đi theo một làn
gió tối. Chóng vánh vội vã quá, nên chúng thường
ngắn ngủi, dở dang đến khó chịu. Có khi
cơ hồ vẫn chưa nói xong một điều gì
đó. Cứ như một Đạm Tiên mệnh yểu,
bất hứa nhân gian kiến bạch đầu. Cứ
như từng chiếc que diêm lóe cháy trong một góc nhà không
phên vách.
Trong liên
tưởng về một dòng thơ Nhật Bản, tôi
muốn gọi tên những bài thơ trong thi tập này là
Haiku Việt. Nhưng Haiku ở đây chính là Niku, Nhị
Cú, hai câu, bởi bài thơ nào trong thi tập cũng chỉ
có hai dòng Thất Ngôn hay Lục Bát.
Đêm qua mơ
thấy Basho về đứng ở đầu
giường dấm dẳng một câu: Làm sao coi
được thì làm, dân Bách Việt thường dị
ứng với cái gì đặc dị. May sao gặp lúc Bùi
Giáng tiên sinh cưỡi mây đi ngang, nghe chuyện không vui,
ông xuề xoà can thiệp: Vui thôi mà, với lại hắn
có biết làm thơ mô, hai câu là được rồi,
chữ nhiều lỗi nhiều !