Khi ta có mặt trên cõi
đời nầy như một định
mệnh của quá khứ dàn xếp.
Để rồi ta gặp em với biết bao
nhiêu là êm dịu, thơ mộng
với một trời mơ ước.
Có nhau, bên nhau, sung sướng, đau
khổ vì nhau, nhưng tình sao như ngắn
ngủi khi tuổi đời chồng
chất. Vẫn biết một ngày nào
đó, ta sẽ ra đi, dù tất cả
muốn níu kéo lại vời
thời gian, nhưng mỗi một
ước vọng chỉ là ước
vọng, mong manh. Bài học vô thường
nầy như một định đề
toán học nan giải, nhưng là tất
cả những nét đẹp kỳ diệu
của tình yêu, của con người...
HÃY CHO
NHAU VÔ THƯỜNG
Chỉ một
lời thôi, sao anh không nói
chỉ một
lời thôi, sao lại nở ra đi
cũng đã
bao năm, tình đà sâu đậm
cũng từng
bao lời, mong ước, chờ
trông
Hãy đến
với ta, bàn tay nồng ấm
mắt môi
nầy, chở nặng cả trời
yêu
từng tiếng
nói làm lòng ta êm dịu
đưa ta đi qua
bao nỗi truân chuyên
Nhưng hôm nay, sao
anh lại nằm yên
trời lặng
căm, gánh nặng tiếng thở dài
đáy mắt
anh, sao ngàn trùng xa lạ
tình nào cho
nhau, mộng nào có nhau
Ta chết ngất
giữa khoảng trời im lặng
ngồi bên anh, sao
khoảng cách thật xa
thiếu bàn tay
anh, lòng ta gầy yếu
vắng tâm
hồn nầy, ta sẽ ra sao...