|

Góc cạnh - vô thường
Sưu tầm
Cuộc sống luôn dành cho
ta
Những niềm vui,
... và cả những nỗi buồn.
Những nụ cười,
... và cả những giọt nước mắt.
Góc cạnh - vô thường
Những cuộc vui,
... và cả những khoảng lặng.
Những người bạn,
... và cả cảm giác đơn độc.
Những thành công,
... và cả những thất bại.
và nhiều lắm...
Nếu như cuộc sống chỉ có niềm vui mà
không có nỗi buồn thì sẽ nhàm chán lắm. Khi đó, em sẽ không biết
đau, mà nếu em không đau, thì làm sao em hiểu được nỗi đau của
người khác thế nào?
Nếu như cuộc sống chỉ có nụ cười mà
không có những giọt nước mắt thì sẽ vô vị lắm nhỉ. Nếu em chỉ
nhìn thấy mỗi nụ cười, em sẽ nghĩ rằng mọi người đều rất vui vẻ
và thân thiện với nhau. Như thế, em sẽ không biết rằng, đôi khi
người ta đau quá mà không khóc được, người ta sẽ cười. Và cũng
có khi, người ta khóc vì quá vui mừng. Hmm... có cả những khi
người ta giả lảng với nhau nữa chứ...
Nếu như cuộc sống chỉ có những cuộc
vui mà không có những khoảng lặng, thì mãi mãi em sẽ không bao
giờ trưởng thành. Bởi vì em sẽ bị cuốn theo những cuộc vui ấy,
em sẽ không có những khoảnh khắc để suy nghĩ. Cho dù em đã sai,
thì cuộc sống vẫn cho em những khoảng lặng, để em tìm ra con
đường tốt nhất để sống tốt cơ mà. Cuộc sống, cần lắm những
khoảng lặng.
Nếu như chỉ vui vẻ với những người
bạn, em sẽ chẳng bao giờ biết rằng cảm giác đơn độc nó đáng sợ
đến thế nào? Và sẽ có lúc, vô tình em sẽ tạo ra cảm giác đơn độc
cho bạn bè của em. Em rất mừng vì em nhiều lúc chạm đến cảm giác
đơn độc.
Nếu cuộc sống chỉ có những thành
công, em sẽ không biết được rằng thất bại đôi lúc còn đáng trân
trọng hơn cả thành công. Nếu em chỉ thành công, em sẽ không có
những kinh nghiệm để làm cho cái kết quả đó tốt hơn nữa. Và hơn
hết, em hiểu rằng thất bại mang lại cho em nghị lực và quyết tâm
hơn những thành công phù du...
Cuộc sống cho em nhiều, đôi lúc em
thấy thế là không đủ... Nhưng giờ em đã biết yêu những gì em
đang có, và em hài lòng với những gì mà cuộc sống đã, đang và sẽ
cho em.
Em vẫn sẽ cảm ơn lắm những người đã
mang lại cho em nỗi buồn, những người đã để em biết cảm giác đơn
độc như thế nào, những người đã bỏ rơi và quay lưng lại với em
khi em sai lầm, khi em khó khăn... Họ đã giúp em trưởng thành
hơn, biết nghĩ hơn. Họ giúp em biết tin tưởng vào mình hơn, giúp
em biết tự sống bằng chính sự nỗ lực của mình chứ không thể dựa
vào người khác, dù chỉ một chút thôi.
Và hơn tất cả là cảm ơn những người
luôn luôn tốt với em, những người luôn luôn động viên em, những
người luôn tin tưởng vào khả năng của em... Họ giúp em thêm nghị
lực, thêm sức mạnh và niềm tin để vững vàng trong cuộc sống. Em
sẽ đền đáp tất cả những người đó.
Ta có cuộc sống của ta,
cũng như mọi người có cuộc sống của mọi
người.
Ta đang đi trên con đường đã chọn,
cũng như mọi người đang đi trên con
đường của mọi nguời.
Ta có những đam mê của ta,
cũng như mọi người có khát khao của mọi
người.
Ai hiểu ta?
Ai ở cạnh ta?
Ai nhớ ta đã từng xuất hiện trong cuộc
đời họ?
Thoảng hoặc lướt qua,
hoặc vô tình có những ấn tượng...
Ta đang đi...
Giữa phù du cuộc đời (!)
Trên con đường xác định
... trong cuộc
sống của ta... (!)
|