|
Giọt nước mắt đầu tiên
02/04/2006
Trước 20 tuổi, tôi đã từng là một bợm
nhậu, đã từng là một tay có máu gây gổ đánh nhau.
Những vết sẹo trên đầu luôn nhắc tôi nhớ về những
“chiến tích” của tuổi học trò ngông nghênh, dại dột.
Tôi cứ nghĩ những việc làm xấu của mình
sẽ không ai biết (trừ một vài người bạn thân thiết).
Trong mắt thầy cô, bố mẹ, bạn bè, tôi vẫn là một đứa
con ngoan, một học sinh xuất sắc luôn đứng đầu trường.
Tôi an tâm nghĩ rằng tội lỗi của mình đã được “che
giấu” bởi những thành tích học tập.
Để rồi, đúng 20 tuổi, tôi đã phải khóc
cho sự nhầm lẫn đó của mình. Người khiến tôi khóc không
ai khác đó chính là thầy giáo chủ nhiệm thời phổ thông
của tôi.
Đậu đại học, tết có dịp về quê, tôi
tổ chức một bữa tiệc nhỏ để thầy cô, bạn bè hội
ngộ. Sau khi tàn cuộc, tôi xin phép bố mẹ chở thầy giáo
về. Con đường quê trơn như đổ mỡ, trời lạnh căm. Tôi
cố hết sức để chiếc xe không bị trượt. Đến chỗ
rẽ vào ngôi trường cũ, thầy chậm rãi nói với tôi:
“Thầy trò mình vào lớp học ngày xưa đi! Thầy có
chuyện muốn nói với con”.
Tôi đang băn khoăn lo nghĩ không biết có
chuyện gì. Rồi ngạc nhiên hơn khi 11g khuya của ngày mồng
3 tết bác bảo vệ vẫn thức để chờ mở cổng. Hai thầy
trò leo lên tầng ba, vào đúng lớp học ngày trước.
Bao kỷ niệm lần lượt đi về trong tâm trí
tôi. “Con đừng tưởng ra thành phố học là thoát khỏi
sự quan tâm của tôi! - giọng thầy nghiêm khắc đến từng
tiếng một - Tôi biết tất cả những thói xấu của con
từ ngày tôi bước vào lớp này!”.
Chỉ với hai câu nói của thầy, tôi đã cúi
xuống, mắt ngấn nước. Thầy tiếp lời: “Ra Hà Nội
học, thầy mong con hãy bỏ những tật xấu ấy đi. Hãy
học đi, xem bốn năm đại học con sẽ làm được gì!”.
Thầy dứt lời, tôi lúc ấy như là một “đứa
trẻ” 20 tuổi với hai hàng nước mắt. Trước khi thầy
quay lưng ra cửa, tôi đã kịp lên tiếng hứa với thầy
những điều cần thiết.
Khi tôi viết những dòng này thì cũng là lúc
tôi sắp sửa xa thầy đến vạn dặm. Ngôi trường tôi đến
để tu nghiệp là nơi tôi tiếp tục thực hiện vẹn nguyên
lời hứa bốn năm về trước với thầy. Tôi muốn nói
với thầy một câu, rằng: “Cho phép con xem đây là một món
quà có ý nghĩa để tặng thầy và tặng cả cho những
giọt nước mắt đầu tiên của con, thầy nhé!”. giacnhuong (Theo Mực Tím)
|