Trong
thời gian ở trại tỵ nạn bên
Thái lan, trong lúc đàm đạo
cùng vài người bạn cùng chung
cảnh ngộ. Có một người
đã ghi lại cho tôi bài thơ sau,
trích từ quyển Tạp bút của anh.
Đó là bài Văn tế một
vị công chúa ở Trung hoa, do Mạc
dĩnh Chi làm theo lối tán chữ
Nhất ?
Thanh thiên nhất đóa vân
Hồng lô nhất điểm tuyết
Thượng uyển nhất chi hoa
Dao trì nhất phiến nguyệt
Y ! Vân tán, tuyết tiêu, hoa
tàn, nguyệt khuyết
dịch:
Một đám mây trên trời
xanh
Một giọt tuyết trong lò lửa
Một cánh hoa trong vườn
ngự uyển
Một vầng trăng ở
dưới ao tiên
Than ôi! mây tán, tuyết tan, hoa
tàn, trăng khuyết
GỬI EM
NHỮNG MỘNG MƠ
Ta gửi trên
mái tóc em những đám mây
để suối tóc
đó ánh lên màu thiên thảo
ta gửi trên
mắt em những hạt châu báu
để
đáy hồn kia say đắm khách
lãng du
ta gửi trên
môi em vạn đóa hoa hồng
để môi
ấy thắm tươi cùng trời
đất
ta gửi trên
mũi em những đợt sóng ân
tình
để làn
sóng đó cuốn trôi
đời phiêu lãng
ta gửi trên
thân em những nét đường
khêu gợi
để cuộc
đời người như tỉnh như
say
nhưng em ơi!
Đó chỉ là ước mộng
nếu không
có hương thơm, suối tóc có
còn thơ mộng nếu không giọt
nước mắt, đôi mắt kia
sẽ ra sao
nếu không
màu sắc đậm tô, làn môi kia
có còn quyến rũ
nên chăng,
có gì còn tồn tại mãi
với thời gian
tóc kia
đã bạc
mắt kia héo
mòn
da kia nhăn nheo
tay kia run rẩy
rồi khi
thời gian đùa giỡn
nét tuyệt
đẹp, kiêu sa
hình dáng thanh
tú kia
rồi sẽ
về đâu ?
15/
01/ 2002