EM
SẼ VỀ …
THÍCH ĐỒNG TÂM
Đánh máy: Huỳnh Hoa – Liên Hoa
Sư anh thương của em!
Em biết những dòng chữ này Sư anh không có cơ hội đọc
được. Thế là một năm khép lại và mở ra bao điều mới mẻ.
Em thấy mình trong trẻo và bình an đến lạ. Những chuyến
đi đầy bụi vẫn không làm bạc màu tâm hồn vốn thích lang
thang và khám phá! Những ngày rong ruổi lên Langbiang
hứng sương đêm, ngồi bên vệ đường ngắm hoa thức giấc. Về
lại Sài Gòn, nghe ấm lòng biết bao khi theo chân các anh
về Cần Giờ phát quà từ thiện . Đi lang thang, lãng du và
bất định. Về nhà chưa nóng bếp lại tạt qua Bến Tre, đến
vùng Bình Đại. Về lại đi, đi lại về! Đôi khi cũng không
cố biết ta đi về đâu. Chỉ biết rằng đi thật hạnh phúc,
đi đến với những miền yêu thương và nỗi nhớ!
Những ngày ở bên Sư anh là những ngày thật hạnh phúc!
Hai anh em ngồi bên nhau thật bình an và hạnh phúc như
cỏ hoa. Sư anh cũng thích làm cỏ hoa như em vậy. Về Sài
Gòn, ngộp và ồn ào quá (Sư anh ạ, dù em đã ở đây gần 5
năm, quen thuộc đến từng con đường, góc phố nhưng sao
vẫn thấy còn xa lạ).
Bây giờ là 12 giờ, giờ này chắc Sư anh vừa mới đi học về.
Em nhớ cái dáng người cao cao ôm cái cặp to to chạy trên
chiếc xe đạp cọc cạch của Sư anh. Chùa mình vui tương
quá Sư anh nhỉ! Sư phụ thì hiền thật hiền, hoa trong
vườn thì đẹp ơi là đẹp! Lên Sài Gòn cái mũi của em lại
khọt khẹt, làm em nhớ… Chắc nó không thích khói xe ở đây.
Cái mũi của em thích không khí thật nhẹ, thật hiền và
tươi mát trong vườn nhà mình thôi! Em ngồi ở đây mà thèm
được ngồi với anh chặt mấy cây mai, cây cúc đem ra sân
phơi cho Sư chú hốt thuốc. Em thích ngồi tách từng bông
từng bông vạn thọ, bông cúc bé tí cho tung toé khắp nơi.
Lúc ngồi bên Sư anh, em thờ vào thở ra nhè nhẹ, ý thức
từng đài hoa mìn mịn rơi quá kẽ tay, ý thức Sư anh ngồi
có mặt cho em trong giây phút đó! Rồi nhớ cả buổi chiều
mấy anh em mình hốt thuốc vô bao, vô thuốc cho những
khay trống để ngày hôm sau Sư phụ cho thuốc những người
nghèo. Giọng Sư phụ mình hiền thật hiền và trong trẻo
đến lạ, Sư anh có thấy vậy không?
Sư anh thương!
Chiều ngày cuối em còn ở lại chùa mình, trước khi em lên
thành phố, sư anh dẫn em đi thiền hành vòng sân trước
cửa. Em thấy lòng nhẹ nhàng quá! Không biết khi nào em
lại được về cùng đi thiền hành và pháp đàm với Sư anh?
Nhất định em sẽ về mà, em hứa. “Anh sợ cuộc đời vô
thường cướp mất em của anh!”, anh từng lo như thế. Em
không mất đi đâu Sư anh à. Em sẽ quay về bên anh, bên
thầy như những ngày xưa ấy. Em sẽ về…
Thời gian trôi, anh em mình đã xa… Em không còn được
ngồi bên Sư anh chặt mấy cây thuốc đó nữa. Em thấy nhớ
Sư anh lắm! Nhớ vườn thuốc chùa mình. Ngày em đi Sư anh
chỉ nói “Cố gắng quay về với anh nhé! Nhớ nghĩ đến những
người bất hạnh …”. Em nhớ, không bao giờ quên những điều
đó.
Chính vì nhớ rất rõ nên em cảm nhận rất rõ là anh em ta
chưa bao giờ xa cách, Sư anh à! Em đã thực tập như thế,
thực tập nhận diện là sư anh, sư em, sư phụ, chúng sanh,
cha, mẹ, vạn hữu có trong ta…
phatphap.wordpress.com & phatphapdaithua.com