Có bao giờ ta đếm
được sương rơi, khi mỗi
giọt là mỗi cuộc đời
luân chuyển, tử sanh, sanh tử. Tôi
như thế đó, đã bay nhảy
phiêu lưu và lang thang qua bao nhiêu quốc
độ, đã thay đổi qua bao nhiêu
hình hài, vai trò...trên sân khấu
của cõi đời, trở thành
như một định lý quen thuộc. Nhưng
ta là ai? Cuộc đua nào không là
bóng của hư vô?
Khi câu hỏi nầy được
bật ra là lúc ta cảm thấy thắm
thái cuộc đời và cũng
từ đó, ta mới cảm ơn
đời đã cho ta những diệu
hương ướp cho từng
bước đi. Trong các chỗ đi
và đến, lang thang, thể
đã như như căn nhà nghiệp
báo có còn chăng chỗ cần
xây cất?
ĐƯỜNG ĐI
Trời
mờ, sương dày đặc
gió
thoảng qua, giải tơ quấn quít quanh
đồi
mỗi
giọt sương là mỗi đời
luân chuyển
có
bao giờ ta đếm được
sương rơi?
Từng
ngày qua mộng đẹp
gửi
về đâu một chút miền thơ
dại
gió
vẫn thổi từng cơn như quen thuộc
đời
xa rời, đời trôi mãi
về đâu?
Ai
có nghe chăng, sương rơi xuống
nhịp
mái nhà như hơi thở trầm
tư
sương
vẫn rơi quyện đời vào
vô niệm
cuộc
đua nào không là bóng hư vô?
Cám
ơn đời ban ta từng chất
ngọt
cám
ơn đời cho ta biết tri ân
để
ta đến - đi chơi trong ba cõi
và
lang thang “như,
thể” kẻ không
nhaø.
21.04.00