Câu chuyện Phật
Pháp :
Vài
Ý Nghĩ Nhỏ Về Đức DŨNG của
Người Phật Tử
Tâm Minh
Thân kính tặng ACE Áo Lam
Source: Quảng Đức.com
Chúng ta thường nghe nói
về ‘Cái Dũng của nguời quân
tử’ ‘Cái Dũng của phàm phu’,
‘Cái Dũng của Thánh nhân’ v..v...
nhưng chúng ta chưa thực sự thực tập
hạnh này với tư cách là một
Phật tử. Nhân mùa Vía Xuất Gia năm
nay, nghĩ đến cái Dũng của đức
Phật, đúng hơn là của thái tử
Tất Đạt Đa, trong đêm Ngài
cương quyết rời bỏ cung vàng điện
ngọc vợ đẹp con xinh và ngôi báu
đang chờ mình để vượt thành Ca
Tỳ La Vệ đi về một nơi vô
định, tìm con đường giải thoát
cho chúng sinh. Làm thế nào để có
được lòng hy sinh cao độ và ý
chí sắt đá ấy? Chúng ta hãy
đi vào bài học này, cùng nhau
chiêm nghiệm và thực hành đức
Dũng của người Phật tử .
�
nghĩa thâm thúy của các từ ngữ
Phật học luôn nằm trong phần thực
hành, áp dụng vào cuộc sống
trước mặt. Do vậy, ở đây, chúng
ta xin được nhẹ phần định nghĩa
danh từ mà chỉ đi sâu vào ý
nghĩa thực hành .
Trước hết, cái Dũng
của người Phật tử chỉ có thể được
nuôi dưỡng bằng Chánh Niệm , mất
chánh niệm, ta không thể thực hành
một cách hữu hiệu bất cứ một
đức tính nào. Vì vậy ,chúng ta
phải thường xuyên tưới tẩm tâm
mình bằng những hạt giống của chánh
niệm tỉnh thức , nói nôm na là ở
bất cứ thời điểm và hoàn cảnh
nào, ta luôn luôn ý thức được
ta đang làm gì; đừng bao giờ say sưa ,
không chỉ say rượu, say tình v..v.. mà say
nói, say giảng, say ‘ suy nghĩ bao la vũ
trụ’ nữa; vì mọi thứ say đều
là nguyên nhân của thất niệm .
Tiếp theo, muốn nuôi dưỡng
và phát triễn chánh niệm, ta cần
phải
Một yếu tố nữa của
đức Dũng là SỰ BUÔNG BỎ. Buông
bỏ không chỉ có nghĩa là đừng
nắm giữ trong đôi bàn tay mình, mà
còn là đừng nắm giữ trong tâm
ý mình nữa vì sự nắm giữ là
đầu mối của thành kiến, kỳ thị,
cố chấp v..v.. đưa đến ưa thích
-ghét bỏ, của tâm phân biệt làm cho
chúng ta luôn bị dính măc, tự giam
hãm mình trong những tư tưởng hẹp
hòi, quan điểm cục bộ, ước mơ
và hy vọng thì thấp lè tè vì
bị hạn chế bởi sợ hãi và bất
an, ích kỷ và hẹp hòi; bởi vì
bất cứ sự bám víu nào cũng
có gốc rễ từ sự trì trệ, ngăn
cản mọi sự tiến hóa. BUÔNG BỎ
là chấp nhận sự có mặt của
vạn pháp NHƯ - CHÚNG - LÀ ( As - It - is) ,
không hoan hô, không đả đảo,
không nhìn chúng dưới lăng kính
của thị phi, ưa ghét, hay nhìn chúng
dưới những cặp kinh màu vô tình hay
cố ý của mình. Chúng ta phải soi
sáng mọi sự việc bằng cách nhìn
thẳng vào tâm mình, vào thực chất
vô cùng dính mắc của nó - như
mải mê theo đuổi, bám víu hay phủ
nhận, buộc tội v..v..làm cho cái thấy
của mình trở nên bị ‘khúc xạ
‘ (gãy), không còn là Chánh Kiến
nữa. Sự Buông Bỏ, vì vậy, có
công dụng rất to lớn là làm tâm ta
trong sáng và đem lại cho tâm nguồn
năng lực chữa trị trạng thái bất an,
sợ hãi và phiền não. Thực tập
Buông Bỏ cả nghĩa đen lẫn nghĩa
bóng ta sẽ cảm nhận rõ ràng rằng:
khi ta buông bỏ được một cái gì
mà mình từng yêu thích, bám víu
thì ta nhận được một niềm an lạc
sâu xa hơn trước rất nhiều, nói
cách khác, cùng với một sự mất
mát nhỏ, ta được một sự thanh
thản lớn . Sự Buông Bỏ khó thực
hiện nhất là Buông Bỏ Sự Tự
Sùng Bái Mình (Ngã Chấp) và
Buông Bỏ Tật Đố Kỵ. Để thực
tập hai sự buông bỏ này, ta có thể
thực hành ‘ hạnh Lắng Nghe ’ và
‘Hoan Hỷ Nghe Tiếng Vỗ Tay Dành Cho
Người Khác ’. Lắng nghe những tiếng
nói thầm kín khởi lên từ nội
tâm ta, lắng nghe tâm tư tình cảm, ý
kiến, v..v... của bạn bè, người thân
để thông cảm và chia xẻ, hoan hỷ
lắng nghe tiếng vỗ tay hoan hô người khác,
để đối trị tánh đố kỵ,
để niềm vui được nhân lên
và để phát triễn tâm khiêm hạ
rất cần thiết cho đức Dũng của
người Phật Tử .
Yếu tố thứ ba của đức
Dũng là KHÔNG PHÊ PHÁN. Tâm ta luôn
luôn lăng xăng không bao giờ ngừng nghỉ
với những phê phán và đánh
giá, so sánh, cho điểm v..v.. Thật vậy,
những lúc đang ngồi thiền, đang thực
hành sự tỉnh lặng của nội tâm, thì
sự huyên náo này càng rõ ràng
hơn , những tiếng nói khen chê chính
mình hay mọi người chung quanh mình nổi
lên rõ rệt hơn bình thường nữa,
cụ thể như : mình đã tốt chưa?
mình nói có hay bằng anh X hay chị Y
chưa? mình có tinh tấn hơn anh Z? Ông A
nói như vậy có phải muốn ám
chỉ mình không? Bà B. có phải chê
mình bỏn xẻn không? Cô C. sao khó
chịu quá, cứ chỉnh mình hoài, có
phải ganh tị với mình không đây?
v..v... và v..v... Những lăng xăng này - do
những ưa ghét, lo buồn, bất an, sợ
hãi, đố kỵ chính là những độc
tố nếu ta nuôi dưỡng và dung túng
chúng, để cho chúng chế ngự và
tạo áp lực lên tâm mình. Trái
lại, nếu ta tập thói quen không phê phán
thì những tư tưởng này sẽ
đến và ra đi nhẹ nhàng như những
đám mây để trả lại cho ta bầu
trời tâm yên tỉnh. Thực tập hạnh
này: ta tự nhiên quan sát những tâm
này sinh khởi trong ta với tâm không phân
biệt, không phê phán : đừng vội lo
buồn khi nhận ra đó là một tâm
địa xấu xa hay mừng rỡ, tự hào
vì nó là tâm cao thượng v..v...
Nói tóm lại, ta chỉ ‘nhận
diện’ chúng với tâm bình thản,
không vui buồn, ưa ghét, lấy bỏ. Ta
đừng nghĩ rằng làm như vậy...là
không biết phân biệt phải trái
đúng sai v... v... mà trái lại, với
tâm trong sáng, với cái nhìn vô tư,
sự thật về sự việc và con
người, về trách nhiệm v..v..hiện ra
rất rõ ràng và ta tự nhiên thấy
được lỗi mình . Đức Phật
thường dạy: nước nóng hay lạnh, ai
có uống thì tự biết . Có thực
tập ta nhận ra điều này ngay và ta
hiểu được lời dạy của Lục
Tổ Huệ Năng ‘ Đừng thấy lỗi
người, chỉ thấy lỗi mình ’.
Thật vậy, qua thực tập ta thấy rằng
nhìn thẳng vào tâm mình, đọc
được nó và lắng nghe nó mới
là điều quan trọng nhất và thích
thú nhất , ta không còn thích tìm
hiểu lỗi người, lăng xăng, so sánh,
đo lường v..v... nữa. Tâm ta hình như
sáng hơn, trí ta bền hơn và những
bước chân trở về với bản tâm
thanh tịnh vững chãi hơn .
Như người mù sờ voi,
nguời viết bài này cũng sờ soạng
tìm xem thực chất nghĩa chữ Dũng của
người Phât tử để nhận diện
kịp thời chủng tử xấu cuả tâm
phân biệt, những vi khuẩn độc hại
của tính ngã mạn,lòng đố kỵ,
thói quen chấp thủ làm suy giảm năng
lực giác ngộ tiềm tàng trong mỗi
chúng ta. Với niềm tin vào đức Phật,
Đạo Pháp và chính Tự Tâm Thanh
Tịnh, chúng ta sẽ cùng nhau sống Tỉnh
thức và trau giồi đức Dũng của
người Phật tử, một công việc trong
âm thầm không có tiếng vang và phần
thưởng nhưng vô cùng cơ bản và
quan trọng vì đó là chìa khóa
để mở cánh cửa lớn ‘chiến
thắng chính mình’ tiến về phía
giải thoát khỏi phiền não khổ đau.
Công việc tất nhiên là rất nặng
nề vì như đức Thế Tôn đã
nói ‘tự thắng mình là chiến
công oanh liệt nhất’. Trong niềm vui mùa
Xuất Gia, xin cầu chúc tất cả chúng ta
được tâm sáng chí bền trong
tiến trình trở về Phật quốc .