Trong tập
thơ “ Chạnh ḷng Tiếng thơ rơi “ của
Vĩnh Hảo do Chiêu Hà xuất bản năm 1996. Tôi có đọc
những bài thơ đầy xúc cảm nầy với tâm
trạng chia xẻ, v́ cùng có những thôi thúc của trái tim,
của thơ. Có ai đó, nếu biết để trái tim
ḿnh run nhịp đập trước những tiếng nói
th́ thầm lên tiếng như bản nhạc du duơng trổi
dậy trong tâm, sẽ biết thơ đến, đi như
thế nào. Trong tôi, thơ là những ǵ rất đẹp, đem
đến cho con người biết thưởng thức,
ngạc nhiên với vẻ đẹp của vũ trụ,
của thiên nhiên hay với những ǵ trần tục nhất.
và làm cho trần gian nầy đáng yêu, đáng ca ngợi.
Bài thơ “ Đùa
“ ( trang 44 ) , khi vừa đọc xong, tâm tôi rung động
như những lời chân t́nh của Thi sĩ..
Cám ơn Vĩnh
Hảo nhé, đă cho trái tim tôi được mới lại,
v́ ḍng máu đỏ tràn lan trở về gây cảm hứng.
Tôi mượn bài thơ sau để đáp lại lời
thơ, mong như một cảm thông nhau….
ĐÙA
Vĩnh Hảo 1996
biết
em là chúng sinh
nên yêu
rất miệt mài
v́
mai em thành Phật
ta
đùa với ai đây ?
Xin
được họa thơ lại như sau:
biết
em là chúng sinh
nên
yêu rất miệt mài
v́
mai em thành Phật
t́nh
ta nào có phai
Cư sĩ Liên Hoa 1996