Truyền thuyết kể rằng, thuở ấy mẹ già đi, vẫn thầm lặng chắt chiu từng giọt sữa. Mùa xuân đến, mẹ già hơn thế nữa. Con mở cánh chào đời cho mẹ trẻ trung ra.Mẹ - nhánh cây gầy, con - vàng mịn sắc hoa, nằm hiếu thảo trên cành mai giáp Tết. Với mẹ, con nên hương; với đời, con thành đẹp, mãi ngẫm câu ca ''Như nước trong nguồn''.

Truyền thuyết còn kể rằng, thuở ấy, giữa buốt gió dầm sương, muôn sắc muôn màu, chẳng hoa nào chịu nổi! Con kịp hóa thân vào loài phong lan bền bỉ: tự tin ngẩng lên - gương mặt tím giữa đời.

Rồi con trưởng thành, tuổi mới lớn tinh khôi. Không vội tìm ''lá diêu bông'', con đi kiếm bông hồng xanh cuộc sống. Truyền thuyết kể màu của bông hồng ấy, là biểu trưng của khám phá tìm tòi.

Đá phải mềm trước chân cứng, mẹ ơi. Con dọ dẫm tới chân trời khoa học. Sắc bông hồng ngỡ là không có thực, đã xanh lên theo ước vọng con rồi!
Tuổi chúng mình mãi thơm thảo hoa Mai, mãi bền bỉ Phong Lan, mãi nhen nhúm ước mơ theo đoá Hồng Xanh vời vợi ... Hãy đối thoại với hoa!!!
Theo Mực Tím