Đời sống tâm linh thời hiện đại

Vô Úy biên dịch

 

Ích kỷ tự lợi là dẫn khởi mọi rắc rối trong thế giới này

Tất cả những thứ này được gọi là một “thái độ ích kỷ tự lợi”. Ích kỷ là dẫn khởi mọi vấn đề rắc rối trong thế giới này. Ích kỷ đã tồn tại qua bao nhiêu thế hệ? Qua bao nhiêu triệu năm? Tôi cho rằng nó đã tồn tại cố hữu liên tục trên thế giới này. Chính do sự ích kỷ của chúng ta, nên trước mắt chúng ta chỉ thấy đây là thời gian tồi tệ nhất.

Tuy nhiên chúng ta nên bắt đầu nghĩ về tất cả mọi điều với một thái độ lạc quan hơn. Không chỉ suy nghĩ lạc quan hơn mà thực sự thì đã tới lúc chúng ta phải có những trải nghiệm tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Một thời gian tốt đẹp hơn cần phải đến bởi vì tôi cho rằng chúng ta không thể còn điều gì tồi tệ hơn như bây giờ! Những điều mà chúng ta đang trải qua trong thế giới thực sự là những điều tồi tệ nhất rồi! Bạn có thể chứng kiến những điều đó hàng ngày, bạn có thể nhìn thấy bao nhiêu loài vật bị đánh đập, bị hành hạ và giết mổ để ăn thịt, không chỉ ở London, Tokyo, Paris hay Singapore mà ở khắp mọi nơi trên thế giới. Loài vật chưa bao giờ được bất cứ một quyền gì và chúng không có bất kỳ tự do nào cả. Do đó, khi chứng kiến cảnh loài vật như vậy, bạn có thể thấu hiểu được thế giới đang phải kinh qua một thời đại tồi tệ và khủng khiếp đến nhường nào.

Thực sự thì chúng ta thuộc về thế giới động vật và chúng cũng nằm trong thế giới của chúng ta bởi vậy chúng ta đều trong một đại gia đình. Chúng ta phải thấu hiểu điều này, không nên thấy rằng bởi vì chúng ta là con người, chúng ta có quyền hưởng thụ, có quyền sát sinh còn chúng là loài vật nên đương nhiên chúng phải bị chịu khổ. 

Chúng ta không nên nghĩ như thế bởi vì loài vật cũng có quyền sinh tồn, chúng cũng có cảm giác ham sống sợ chết giống như loài người; không có chúng sinh nào phải chịu khổ đau cả! Vì vậy tôi rất không hoan hỷ khi mọi người chỉ bàn về nhân quyền mà thôi. Tôi lấy làm tiếc khi phải nói điều này nhưng thực tế thì nhân quyền là gì? Nếu như nhân quyền có thể được sử dụng như là cơ sở để đạt được những quyền cho hết thảy chúng sinh thì cũng rất tốt. Tuy nhiên sẽ là không đủ nếu như bạn phủ nhận quyền của loài vật. Nếu như bạn chỉ bàn về quyền của con người thì điều này chứng tỏ rằng, bạn chẳng hiểu gì về nỗi khổ của loài vật cả và tôi thấy thật không công bằng chút nào. 

Những loài vật đáng thương cũng có những loại cảm xúc yêu, ghét, mừng, giận, những nỗi đau khổ như chúng ta, chúng cũng có những sự khao khát, những ham muốn được sống và được hạnh phúc như chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta lại không cho phép chúng có những quyền tự do đó. Chúng ta đánh đập, hành hạ và sát hại chúng. Chúng ta chỉ lạm dụng những năng lượng, khả năng và bất kỳ những gì chúng ta có để hành hạ, đánh đập và sát hại chúng. Nếu như bạn suy nghĩ kỹ những điều này, bạn sẽ thấy một cách đầy đủ hơn, toàn diện hơn những gì đang diễn ra trên thế giới, không chỉ với loài người mà với cả loài vật, với núi rừng và với toàn bộ môi trường tự nhiên. Bạn sẽ thấy rằng có lẽ chúng ta đang trải qua giai đoạn suy thoái tồi tệ nhất. 

Trong thời hiện đại chúng ta phải có thái độ và cảm nhận một cách lạc quan

Trong thời hiện đại chúng ta phải có thái độ và cảm nhận một cách lạc quan, không chỉ trong phương diện tôn giáo mà cả trong phương diện đời sống thường nhật. Là một người tại gia bình thường, chúng ta nên nghĩ và cho rằng chúng ta đang thực sự tiến tới một thành quả vĩ đại nhất đó là một thế giới tốt đẹp hơn và những trải nghiệm tốt đẹp hơn. Tôi có một cảm giác lạc quan rất mạnh mẽ rằng đây là điều chúng ta nên cảm nhận. Lý do tại sao tôi nói điều này là bởi vì con người (đặc biệt là ở phương Tây) hiện đang chú trọng nhiều để theo con đường tâm linh hơn là theo con đường tôn giáo hay văn hóa. Gần đây tôi đã phát hiện ra rằng con người đang ngày càng trở nên quan tâm, chú trọng tới tâm linh nhiều hơn. Trong mười năm qua, tôi đã chu du khắp thế giới, truyền pháp và khai thị ở nhiều nơi. Thời gian gần đây, tôi đã viếng thăm nhiều nước ở phương Tây và được khích lệ rất nhiều. Khi hồi tưởng lại những điều tôi đã tích lũy được trong suốt khoảng thời gian này, tôi có thể nhận thấy rằng đã có rất nhiều chuyển biến nơi những học trò, bằng hữu của mình. Họ quan tâm, chú trọng đến tâm linh nhiều hơn là tín ngưỡng tôn giáo. Tôi cho rằng, đây là một sự chuyển biến rất tích cực và cũng là một bước tiến đầy triển vọng. 

Tôi tin tưởng rằng đây là sự chuyển biến rất tích cực bởi vì thông qua lịch sử đạo Phật, đạo Thiên Chúa và đạo Hồi bạn có thể biết được rằng hầu hết những xung đột, thảm họa đều bắt nguồn từ sự tranh giành và chém giết giữa con người với nhau. Điều này cũng đúng trong Phật giáo Tây Tạng. Nếu nghiên cứu lịch sử, bạn sẽ thấy rất nhiều câu chuyện tồi tệ về xung đột tôn giáo, rất nhiều thứ tồi tệ đã nhân danh tôn giáo. Những người của một tôn giáo này thường tranh đấu và tàn sát những người thuộc tôn giáo khác. Tại Tây Tạng cũng từng diễn ra sự tranh đấu giữa những tông phái Phật giáo khác nhau. Họ đã làm tất cả những điều tồi tệ như phỉ báng, tranh đấu và tàn sát lẫn nhau. Tôi lấy làm tiếc khi phải nói lên những điều này nhưng đó lại là sự thật. Rất nhiều người trong số các bạn có một quan niệm rất tốt đẹp về Tây Tạng, giống như cảnh tượng về Shangrila. Nhiều người không hiểu biết nhiều về Shangrila, cho nên họ tưởng đến một cảnh giới phi thường tốt đẹp. Có thể những con người của cái gọi là Shangrila này đang có một thời gian rất tuyệt vời, nhưng những người Tây Tạng chúng ta thì thực sự lại phải trải qua rất nhiều những rắc rối phiền nhiễu. Tôi chỉ lấy Tây Tạng làm ví dụ, bởi vì không chỉ người Tây Tạng mà tất cả loài người trên thế giới này đều đang phải chịu đựng khổ đau triền miên.

Vô số những thảm họa trên thế giới này đều do cố chấp tôn giáo 

Nếu như bạn ngồi lại và để ý đến lịch sử, khi đã có logic kiến thức về lịch sử. Bạn sẽ nhận ra rằng, vô số những thảm họa trên thế giới này đều do cố chấp tôn giáo.

Tại sao tất cả những cuộc tranh đấu này lại do tôn giáo? Đó chính là vì những người có tín ngưỡng thường không có sự hiểu biết về tâm linh hoặc không khao khát được thực hành tâm linh. Tôi không biết tại sao nhưng họ thực sự không tỉnh thức về con đường tâm linh. Thời gian gần đây, tôi đã đi đến nhận thức rằng không chỉ người Tây Tạng mà còn cả người Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản và rất nhiều người trên toàn thế giới đang ngày càng bị kích động, cuồng tín tôn giáo. Ý tôi là họ ngày càng hoàn toàn bị kích động bởi những giáo điều, quy tắc tôn giáo và bởi vậy họ trở nên cuồng tín. Họ tự chụp mình vào chiếc lồng tôn giáo và tự nhiên trở nên bị kích động cuồng tín. Khi tâm của họ hạn hẹp như vậy, họ họ không thấy được cách thức nào khác  họ trở nên sân giận và rất ích kỷ bởi.

Lấy ví dụ, nếu chúng ta ngồi đây suốt ngày đêm không được phép nhìn bất cứ điều gì khác ngoài khung cảnh hạn chế trước mặt, khi ấy thần kinh chúng ta sẽ bị ức chế, bức xúc. Chúng ta sẽ trở thành những con người kiến thủ bởi vì quan kiến của chúng ta quá hạn hẹp. Nhận thức của chúng ta quá hời hợt nên chúng ta rất tuyệt vọng và sân giận. Mặc dù bản chất chúng ta là những người tốt nhưng những hạn chế này đã làm cho chúng ta tồi tệ. Tôn giáo cũng tương tự như vậy, nó thường đẩy bạn vào đường hầm độc đạo làm cho bạn chỉ cố chấp phiến diện một chiều. Nhìn từ góc độ tôn giáo chỉ có một con đường duy nhất để tiếp cận nhìn nhận sự vật mà không được có bất kỳ cách nào khác, chính vì thế bạn trở nên bị cuồng tín kích động. Tôi không biết tại sao người ta lại bị trói buộc và bị lôi kéo theo cách này, nhưng khi họ cuồng tín tôn giáo thì họ không thể cảm thông chia sẻ với bất kỳ một ai khác.

Nhưng dù thế nào đi nữa, thật là may mắn một cuộc cải cách hiện đang diễn ra! Đó là lí do tại sao tôi cảm thấy lạc quan về thời hiện đại. Điều mà tôi đang nói ở đây là có những mối quan tâm tích cực đang dần hiện trong tâm trí chúng ta và điều đó làm tôi cảm thấy rất vui.

Văn Hoá Phật Giáo

 

Bài Tháng Chín. 2010


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com


You are visitor number since January 24, 2005