|
Ðiều Giác Ngộ 2 và Pháp Giải Thoát Tri Kiến
Kinh Bát Ðại Nhân Giác
Phổ Nguyệt
I.
Ðiều Giác Ngộ 2.
Tiếp theo điều giác ngộ 1, thử phân tích rõ ràng và khảo sát
những điều giác ngộ 2 “Ða dục là căn bản của sanh tử luân hồi”
để từ đó soi sáng thêm đường đi đến giải thoát.
Chánh văn của kinh như sau:
Phiên âm:
Đệ nhị giác tri: Đa dục vi khổ, sinh tử bì lao, tùng tham dục
khởi; thiểu dục vô vi, thân tâm tự tại.
Dịch nghĩa:
Điều giác ngộ thứ hai: Tham muốn nhiều là khổ, bao sinh tử nhọc
nhằn, đều từ tham dục ra; nếu ít muốn vô vi, thân tâm được tự
tại
1.
Tham muốn nhiều là khổ
Tham muốn nhiều là khổ, được phân tích qua 4 cập phạm trù như
lợi hại, vui buồn, vinh nhục, khen chê (còn gọi là bát phong hay
tám gió làm khuấy lên dục vọng con người).Trong thế giới vô
thường dòng sanh diệt luôn trôi chảy, như khi hết khoái lạc thì
đau khổ lại đến. Cặp phạm trù nầy tương phản nhau không dứt. Do
đó càng ham muốn khoái lạc thì càng đau khổ. Tám ngọn gió này
mãi đeo đuổi chúng sanh bám theo danh lợi tính mà lăn trôi sanh
tử luân hồi. Cần phải biết Bát phong ra sao mà có tác dụng lớn
lao quá trong đời sống chúng ta như trong kinh Phùng Tụng đã dạy
con đường tu tập giác ngộ..
Bát Phong:
Attha-vayubheda (p)- (TÐPHVA). Còn gọi là Bát Pháp, hay Bát Thế
Pháp. Theo Kinh Phúng Tụng trong Trường Bộ Kinh, có tám ngọn gió
khuấy lên dục vọng, làm cản trở hành giả trên bước đường tu tập
giác ngộ. Chúng còn được gọi là Bát Pháp Thế Gian vì chúng cứ
theo nhau tiếp diễn khi thế giới còn tồn tại. Sự vừa ý khi vinh,
khi được…, và sự phẫn uất khi nhục thua. Sở dĩ gọi là “Bát Phong”
vì chúng là tám ngọn gió làm ngăn trở sự phát triển của hành giả
trên bước đường giác ngộ và giải thoát.
. 1)
Lợi Hại
(Ðược Thua)—Người ta luôn có khuynh hướng bám víu lấy lợi lộc,
danh thơm, tiếng khen, và vui sướng; ngược lại, ghét bỏ sự thua
lỗ, tiếng xấu, sự chê trách, và khổ đau. Thật vậy, đời là một
chuỗi được thua, nhưng con người chỉ thỏa mãn nếu được và khổ sở
nếu thua, chính vì thế mà cứ mãi khổ sở. Cuộc đời nếu mãi được
thì cười thua thì khóc, thì cuộc đời không đáng để sống nữa.
Chính vì thế mà Đức Phật dạy: “Trong mọi ngang trái, ta phải tỏ
ra có tinh thần mạnh và can đảm, duy trì tinh thần quân bình
thích hợp. Cuộc đời của những người tại gia phải có lúc lên lúc
xuống khi tranh đấu với đời, muốn ít bị thất vọng, con người
phải sẵn sàng chấp nhận điều tốt cũng như điều xấu.” Vào thời
Đức Phật còn tại thế, có một mệnh phụ quý phái cúng dường thực
vật cho ngài Xá Lợi Phất và chư Tăng. Trong khi đang dâng thực
phẩm cúng dường, bà nhận được giấy báo tin bất hạnh đã xãy ra
cho gia đình bà. Không chút rối loạn, bà bình tĩnh bỏ lá thư vào
túi rồi vẫn tiếp tục dâng thức ăn đến chư Tăng làm như không có
chuyện gì xãy ra. Một nô tỳ mang bình sữa để cúng dường, ngạc
nhiên đến nỗi trợt té làm bể bình sữa vì ngỡ rằng khi nghe tin
nầy chắc chắn bà nầy sẽ không khỏi khổ đau phiền não. Nghĩ rằng
thế nào bà nầy cũng buồn vì cái bình bị vỡ, ngài Xá Lợi Phất
liền khuyên giải bà và nói rằng tất cả những gì có thể vỡ được
thì một ngày nào đó cũng sẽ bị vỡ. Bà nói: “Thế nào là cái mất
không đáng kể? Tôi vừa nhận được tin bất hạnh đã xãy ra cho gia
đình tôi. Tôi chấp nhận, tôi vẫn bình tĩnh. Tôi vẫn tiếp tục hầu
hạ quý ngài mặc dù nhận được tin buồn.” Sự dũng cảm của người
đàn bà nầy thật đáng được ca ngợi.
2.
Vinh
Nhục:
.
Vinh nhục là một cặp hoàn cảnh trần thế không thể tránh
được mà ta phải đương đầu trong đời sống hằng ngày.
Chúng ta luôn thích thú với vinh và luôn ghét nhục. Danh
dự làm ta vui sướng và nhục làm chúng ta buồn khổ. Chúng ta ham
thích trở nên nổi tiếng. Nhiều người ao ước thấy hình ảnh của
mình trên tạp chí bằng bất cứ giá nào. Chúng ta rất vui mừng khi
thấy những hoạt động của mình được đem ra quảng bá, dù những
sinh hoạt ấy hoàn toàn không có nghĩa lý gì, và đôi khi chúng ta
quảng bá quá mức. Chúng ta phải công nhận rằng bản chất tự nhiên
của con người là cảm thấy sung sướng và hạnh phúc khi danh của
ta lan rộng. Nhưng qua kinh nghiệm thực tế, danh dự nào rồi cũng
sẽ qua đi, chúng sẽ tiêu tan thành mây khói trong môt sớm một
chiều..
Chắc chắn chúng ta sẽ không nghe lọt tai hay xao động khi
phải chịu những điều nhục nhã. Lần nữa, đây là bản chất tự nhiên
của con người. Phải mất nhiều thời gian mới xây dựng được vinh
dự, nhưng vinh dự nầy có thể bị vùi chôn trong nháy mắt. Chuyện
nầy dễ hiểu vì bản chất con người là luôn thích khen mình chê
người. Không ai có được miễn trừ những lời chê trách. Bạn có thể
sống một đời như Đức Phật, nhưng bạn vẫn không được miễn trừ
những lời phê bình, tấn công hay mạ lỵ.
3. Khen Chê
4.
Vui Buồn:
Hạnh phúc và phiền não—Bình thường chúng ta chào đón hạnh phúc,
nhưng không vui vẻ với sự phiền não— điều đau khổ.
Đức
Phật dạy: “Người tự giữ được im lặng trước những lời tấn công
chửi bới và lạm dụng, người đó đang ở ngay tại Niết Bàn dù rằng
chưa đạt đượt Niết Bàn thực sư.”
2.
Bao sanh tử nhọc nhằn
Trong quá trình sanh tử của con người có vô số nỗi khổ. Tuy
nhiên, trong “Khổ Đế” của Đức Thế Tôn có tám địa hạt:
1)
Sanh Khổ:—
Ngay khi còn trong bụng mẹ, con người đã có ý thức và cảm thọ.
Thai nhi cũng cảm thấy sung sướng và đau khổ. Khi mẹ ăn đồ lạnh
thì thai nhi cảm như đang bị đóng băng. Khi mẹ ăn đồ nóng, thai
nhi cảm như đang bị thiêu đốt, vân vân. Thai nhi sống trong chỗ
chật hẹp tối tăm nhơ nhớp, vừa lọt lòng đã kêu khóc oa oa. Rồi
từ đó khi lạnh, nóng, đói, khát, côn trùng cắn đốt, chỉ biết kêu
khóc mà thôi. Huệ nhãn của Phật thấy rõ những chi tiết ấy, nên
ngài xác nhận sanh đã là khổ. Chính vì thế cổ đức có nói:
2)
Già Khổ:
.
a) Chúng ta khổ đau khi chúng ta đến tuổi già, đó
là điều tự nhiên. Khi đến tuổi già, cảm quan con người thường
hết nhạy bén; mắt không còn trông rõ nữa, tai không còn thính
nữa, lưng đau, chân run, ăn không ngon, trí nhớ không còn linh
mẫn, da mồi, tóc bạc, răng long. Dù cho bực thanh niên tuấn nhã,
hay trang thiếu nữ tiên dung, khi đến tuổi nầy âu cũng:
“Bao vẻ hào hoa đâu thấy nữa.
Một thân khô kiệt nghĩ buồn tênh!”
Lắm kẻ tuổi già lú lẩn, khi ăn mặc, lúc đại tiểu tiện đều nhơ
nhớp, con cháu dù thân, cũng sanh nhàm chán. Kiếp người dường
như kiếp hoa, luật vô thường chuyển biến khi đã đem đến cho
hương sắc, nó cũng đem đến cho vẻ phai tàn. Xét ra cái già thật
không vui chút nào, thân người thật không đáng luyến tiếc chút
nào! Vì thế nên Đức Phật bảo già là khổ và Ngài khuyên Phật tử
nên tu tập để có khả năng bình thản chịu đựng cái đau khổ của
tuổi già;
3) Bệnh Khổ: .
a) Có thân là có bịnh vì thân nầy mở cửa cho mọi
thứ bịnh tật. Vì vậy bịnh khổ là không tránh khỏi. Có những bệnh
nhẹ thuộc ngoại cảm, đến các chứng bệnh nặng của nội thương. Có
người vướng phải bệnh nan y như lao, cùi, ung thư, bại xụi.
Trong cảnh ấy, tự thân đã đau đớn, lại tốn kém, hoặc không có
tiền thuốc thang, chính mình bị khổ lụy, lại gây thêm khổ lụy
cho quyến thuộc:
b) Cái khổ về bệnh tật nầy nó đau đớn hơn cái đau
khổ do tuổi già gây ra rất nhiều. Hãy suy gẫm, chỉ cần đau răng
hay nhức đầu nhẹ thôi mà đôi khi cũng không chịu đựng nổi. Tuy
nhiên, dù muốn hay không muốn, chúng ta cũng phải chịu đựng cái
bệnh khổ nầy. Thậm chí Đức Phật là một bậc toàn hảo, người đã
loại bỏ được tất cả mọi ô trược, mà Ngài vẫn phải chịu đựng khổ
đau vật chất gây ra bởi bệnh tật. Đức Phật luôn bị đau đầu. Còn
căn bệnh cuối cùng làm cho Ngài đau đớn nhiều về thể xác. Do kết
quả của việc Đề Bà Đạt Đa lăn đá mong giết Ngài. Chân Ngài bị
thương bởi một mảnh vụn cần phải mổ. Đôi khi các đệ tử không
tuân lời giáo huấn của Ngài, Ngài đã rút vào rừng ba tháng, chịu
nhịn đói, chỉ lấy lá làm nệm trên nền đất cứng, đối đầu với gió
rét lạnh buốt. Thế mà Ngài vẫn bình thản. Giữ cái đau đớn và
hạnh phúc, Đức Phật sống với một cái tâm quân bình:
4) Tử Khổ:
a) Sự khổ trong lúc chết. Tất cả nhân loại đều
muốn sanh an nhiên chết tự tại; tuy nhiên, rất ít người đạt được
thỏa nguyện. Khi chết phần nhiều sắc thân lại bị bệnh khổ hành
hạ đau đớn. Thân đã như thế, tâm thì hãi hùng lo sợ, tham tiếc
ruộng vườn của cải, buồn rầu phải lìa bỏ thân quyến, muôn mối
dập dồn, quả thật là khổ. Đa phần chúng sanh sanh ra trong tiếng
khóc khổ đau và chết đi trong khổ đau gấp bội
b) Cái chết chẳng ai mời mà nó vẫn đến, và không
ai biết nó sẽ đến vào lúc nào. Như trái rơi từ trên cây, có trái
non, trái chín hay trái già; cũng vậy, chúng ta chết non, chết
lúc tuổi thanh xuân hay chết lúc già. Như mặt trời mọc ở phía
Đông và chỉ lặn về phía Tây. Như hoa nở buổi sáng để rồi tàn vào
buổi chiều. Đức Phật dạy: “Cái chết không thể tránh được, nó đến
với tất cả mọi người chứ không chừa một ai. Chỉ còn cách tu tập
để có thể đương đầu với nó bằng sự bình thản hoàn toàn:
5) Ái Biệt Ly Khổ:
a) Thương Yêu Xa Lìa Khổ—Không ai muốn xa lìa
người thân thương; tuy nhiên, đây là điều không tránh được.
Người thân chúng ta vẫn phải chết và chúng ta phải xa họ trong
khổ đau tuyệt vọng. Cảnh sanh ly tử biệt với người thân yêu quả
là khổ.
b) Nếu chúng ta chịu lắng nghe lời Phật dạy “Cảnh đời
có hợp có tan” thì đây là dịp tốt cho chúng ta thực tập hạnh
“bình thản”:
6) Oán Tắng Hội Khổ:
a) Phải chịu đựng người mà mình không ưa, người
mình ghét, người thường hay chế nhạo phỉ báng và xem thường
mình quả là khó; tuy nhiên, chúng ta phải luôn chịu cảnh nầy
trong cuộc sống hằng ngày. Lại có nhiều gia đình bà con họ hàng
thường không đồng ý kiến, nên thường có sự tranh cãi giận ghét
buồn phiền lẫn nhau. Đó khác nào sự gặp gỡ trong oan gia, thật
là khổ!—
b) Chính vì thế mà Đức Phật khuyên chúng ta nên cố
gắng chịu đựng, và suy nghĩ rằng có lẽ chúng ta đang gặt hái
hậu quả của nghiệp riêng của mình ở quá khứ hay hiện tại. Chúng
ta nên cố gắng thích nghi với hoàn cảnh mới hoặc cố gắng vượt
qua các trở ngại bằng một số phương tiện khác:
7) Cầu Bất Đắc Khổ:
Lòng tham của chúng ta như thùng không đáy. Chúng ta có quá
nhiều ham muốn và hy vọng trong đời sống hằng ngày. Người nghèo
thì mong được giàu; người giàu mong được giàu hơn; kẻ xấu mong
đẹp; người đẹp mong đẹp hơn; người không con mong được có con.
Những ước mong nầy là vô kể, chúng ta không thể nào mãn nguyện
đâu. Thế nên cầu bất đắc là khổ..
8) Ngũ Ấm Thạnh Suy Khổ:
Có thân là có bịnh đau hằng ngày. Năm ấm là sắc, thọ, tưởng,
hành, thức. Sắc ấm thuộc về thân, còn bốn ấm kia thuộc về tâm.
Nói một cách đơn giản đây là sự khổ về thân tâm hay sự khổ về sự
thạnh suy của thân tâm.
Điều thứ tám nầy bao quát bảy điều khổ kể trên: thân chịu sanh,
già, bệnh, chết, đói, khát, nóng, lạnh, vất vả nhọc nhằn:
Tâm thì buồn, giận, lo, thương, trăm điều phiền lụy. Ngày trước
Thái Tử Tất Đạt Đa đã dạo chơi bốn cửa thành, thấy cảnh già,
bệnh, chết. Ngài là bậc trí tuệ thâm sâu, cảm thương đến nỗi khổ
của kiếp người, nên đã lìa bỏ hoàng cung tìm phương giải thoát:
3.
Ðều do tham dục ra
Tham Ái:—Tham
ái, tham dục đòi hỏi những sự ham muốn về vật chất như thèm ăn,
thèm ngủ, thèm ân ái, vân vân, là những khoái lạc về ngũ quan.
Con người còn ham muốn để được thỏa mãn những nhu cầu về tinh
thần như ham chiếm đoạt, ham phô trương, ham quyền lực, ham lợi
lộc. Lòng ham muốn đắm mê không bao giờ biết ngừng, không bao
giờ được thỏa mãn cả, như chiếc thùng không đáy. Để thỏa mãn dục
vọng mà con người sanh ra vị kỷ, độc ác, làm hại, làm khổ người
khác để mình được vui, được sung sướng. Vì lòng tham mà chúng ta
không ngại xử dụng mọi thủ đoạn để đạt cho được mục đích, bất kể
chuyện gì xãy đến cho người khác. Phật tử chúng ta nên thấy rõ
vì không tu nên cõi đời trở thành một đấu trường mà nước mắt đổ
như mưa rào, bể khổ dâng lên như nước thủy triều biển khơi.
Nguồn gốc phát sanh ra tham muốn
Freud lựa chọn thân thể liên tục tạo ra năng lực tinh thần, cũng
như máy phát điện liên tục sản xuất ra điện năng. Freud gọi năng
lực tinh thần nầy là dục tình và ông tin rằng nó là lực thúc đẩy
các khả năng của tất cả tư tưởng, tình cảm và tư cách của chúng
ta. Sự xây dựng năng lực dục tình tạo nên trạng thái xu hướng
đau khổ, nó ép buộc chúng ta trở thành hiểu biết một vài nhu cầu
không được thỏa mãn. Lúc đó chúng ta nhắm tới tập trung vào
những hoạt động sẽ cho chúng ta giải thoát năng lực đè nén đó và
do đó mà giảm trừ được xu hướng. Như vậy năng lực dục tình tiêu
thụ được kết hợp với nềm vui cảm giác, trong khi đó sự trấn áp
năng lực dục tình hầu như luôn luôn dẫn đến áp lực đau khổ và lo
âu do đó sự ham muốn khoái lạc là đương nhiên.
-
Sự sanh diệt từ vật chất đến phi vật chất tác động đến khoái lạc
và đau khổ
Sự giao lưu năng lượng và vật chất với bên ngoài nên bản thân sự
vật không những lệ thuộc vào nhân duyên nội tại mà phải bị ảnh
hưởng nhiều bởi môi trường ngoại giới. Như ảnh hưởng vật chất từ
thức ăn đến sinh dục con người, mà những yếu tố sinh lý ấy ảnh
hưởng lớn đến tư tưởng tình cảm và hành động. Khi không thỏa mãn
dục tính hoặc đói khát, sanh ra đau khổ, phiền não; còn khi đã
thỏa mãn sinh lý thì cảm thấy sung sướng và khoái lạc.Hệ thống
cân bằng sinh lý của con người được tạm thời ổn định là lịch
trình tiêu tán của trạng thái đau khổ và khoái lạc.
Vậy nguồn gốc phát sanh ra dục vọng là do hệ thống cân bằng sinh
lý của con người.
4.
Nếu ít muốn vô vi, thân tâm tự tại
Trong thế gian này, mọi vật đều thay đổi thành trụ hoại không;
con người thì sanh lão bệnh tử. do Dục Lậu tức Dòng luân
hồi sanh tử bị khuấy lên bởi tham dục, tà kiến, và tà tư. Càng
tham dục hay nhiều ham muốn khoái lạc thì nhiều nhu cầu, nên
càng nhiều gian nan, khổ cực; tâm thức lúc nào cũng bận rộn lo
âu..
Ðã biết đa dục là khổ, chúng ta cần tìm cách giảm bớt hay it ham
muốn, thì tâm ta an nhiên, vì it ham muốn thì it bị lệ thuộc nhu
cầu trói buộc. Quán xét tứ vô tức bốn cái không hay bốn điên
đảo(vô thường
mà cho là thường, khổ cho là vui sướng, không tịnh
mà cho là tịnh, vô ngã không chơn thật, cho là ngã chơn thật),
thì từ đó dùng
Vô Lậu Pháp:
Phép thanh tịnh xa lìa mọi phiền não cấu nhiễm để vượt thoát
khỏi dục vọng và luân hồi sanh tử.
* Vô Thường:
Mọi vật
trên đời
nầy đều phải thay đổi và hoại diệt; không vật gì thường hằng dù
chỉ trong phút giây, hay sát na ngắn ngủi. Mọi vật, mọi hiện
tượng đều phải qua giai đoạn sanh, trụ, dị, diệt. Kinh Kim Cang
dạy: “Nhứt thiết hữu vi pháp, như mộng, huyễn, bào, ảnh, như lộ
diệc như điện, ưng tác như thị quán.” Nghĩa là hãy xem các pháp
hữu vi, nào khác chi bóng bọt, điểm sương, quán xem tất cả vô
thường, sanh sanh diệt diệt như tuồng chớp chăng.” Quán chiếu
được sự vô thường của vạn hữu sẽ giúp chúng ta không bị trói
buộc bởi sự vật của thế gian, thì chúng ta biết có lúc thì phải
chết, đó là quy luật không thay đổi, nên không sợ hãi và ít
ham muốn, cuộc sống được thong dong.
* Khổ:
Biết rằng
ham muốn nhiều thì khổ nhiều vì .Trạng thái khổ não bức bách
thân tâm (tâm duyên vào đối tượng vừa ý thì cảm thấy vui, duyên
vào đối tượng không vừa ý thì cảm thấy khổ). Khổ nằm trong nhân,
khổ nằm trong quả, khổ bao trùm cả thời gian, khổ bao trùm cả
không gian, và khổ chi phối cả phàm lẫn Thánh, nghĩa là khổ ở
khắp nơi nơi: Xem thế
nỗi khổ lớn lao vô cùng; riêng chỉ các vị Bồ Tát nhờ lòng đại
bi, thường ra vào sinh tử, lấy pháp lục độ để cứu độ chúng sanh,
mà vẫn ở trong Niết Bàn tự tại. Biết đời là bể khổ bến mê, it
tham muốn thì thân tâm không cực khổ lo âu, mà được thanh thản.
* Không:
. Vô tự tánh, tự tánh không, hay vô tự tướng: Không có thể tánh:
Tất cả các sự vật trong tam giới đều không phải là thật
Trung Quán Luận
là Pháp Học cũng như Pháp Hành đều được quán sát sâu sắc con
người, vạn vật cùng thuộc tính, với Chánh Kiến Chánh Tư Duy và
phân tách hệ quả của các hành thức trên mà Bát Chánh Đạo trong
Giáo Lý Phật đã soi rọi và hư không hóa mọi hữu tồn dù
tâm hay vật.. BT Long Thọ dùng phủ định tính (dòng
duyên khởi: dòng tâm thức con người với tất cả mọi phiền trược
nghiệp thức kể cả sự biến dị của thời không) để hướng dẫn
dần đến sau cùng không còn gì phủ định nữa tức là tiến đến
khẳng định tánh không là Trung Đạo.Tựu trung diệu
dụng của người thực hành Trung Đạo là nhận ra tánh giác của
chính mình, tánh giác nầy không sanh không diệt không tướng mạo
mà hằng giác. Bởi hằng giác nên chẳng phải không, không tướng
mạo nên chẳng phải có. Sống được với tánh giác là thoát ly sanh
tử, tuổi thọ tánh giác đồng với hư không. Cho nên trong kinh nói
tuổi thọ của Phật không biết bao nhiêu tính kể. Đạt được tuổi
thọ vô lượng vô biên ấy, còn gì hạnh phúc bằng, còn gì quí bằng.
Sống với cái vĩnh cữu chẳng sanh chẳng diệt nầy, mới thực là đến
chỗ chân thật tuyệt đối hay Trung Đạo. Còn có gì ở thế gian có
thể so sánh với tánh giác. Tánh giác nầy mới thực ta (Chơn Ngả),
tánh giác không bao giờ mất (Chơn thường), tánh giác là chơn
thực hạnh phúc (Chơn lạc), tánh giác không có gì ô nhiễm được (Chơn
tịnh). Sống đến chỗ chơn ngã, chơn thường, chơn lạc, chơn tịnh
nầy, mới là điểm cứu cánh của Trung Luận cũng như đích đến của
thiền tông. (Xem Nhất Nguyên Luận, Phổ Nguyệt)
Vô Vi Pháp:
Nghĩa của Vô Vi Pháp là Pháp xa lìa nhân duyên tạo tác hay không
còn chịu ảnh hưởng của nhân duyên;Pháp thường hằng, không thay
đổi, vượt thời gian và siêu việt:. Niết Bàn và hư không. Sống
trung dung là phương cách tốt Không chấp thủ ít ham muốn hay
không tánh thì chúng ta cảm thấy tự do ung dung và an tịnh.
·
Vô Ngã.
Phật giáo chủ trương sự vắng mặt của một bản ngã thường hằng bất
biến. Theo Kinh Duy Ma Cật, vô ngã có nghĩa là sự hiểu biết chơn
chánh rằng thân gồm ngũ uẩn chứ không có cái gọi là “bản ngã
trường tồn.” Tứ đại chỉ hiện hữu bởi những duyên hợp. Không có
vật chất trường tồn bất biến trong thân nầy. Khi tứ đại hết
duyên tan rã thì thân nầy lập tức biến mất. Vì vật chất do tứ
đại cấu thành, trống rỗng, không có thực chất, nên con người do
ngũ uẩn kết hợp, cũng không có tự ngã vĩnh cữu. Con người thay
đổi từng giây từng phút. Theo giáo lý Tiểu Thừa thì “Vô Ngã” chỉ
áp dụng cho loài người, nhưng trong Phật giáo Đại Thừa thì vạn
hữu đều vô ngã. Dùng pháp từ bi hỷ xả và vô lậu
huệ để đoạn trừ ham muốn, vì
trí huệ thanh tịnh, không bị ô nhiễm vì vị kỷ. Tu tập Dục
Giác tức sự tỉnh thức về lòng tham thì con người không còn vị
kỷ, cõi lòng rộng mở, khoan dung độ lượng với tha nhân.:.
Con người khi ít tham muốn vô vi thì lòng rộng rải thênh thanh,
thanh thản, thong dong, không lo âu, tự do tự tại.
II.
Giải Thoát Tri Kiến.
Trong việc giải thoát các dục lậu, có nhiều cách làm giảm bớt
cường độ quá đáng của nó; mà việc rèn luyện phạm hạnh được các
nhà đạo học khuyên thuyết rất nhiều, và đặc biệt hơn là các pháp
thực hành và thiền định mà phật dạy cần phải tín ngưỡng phụng
hành..
Riêng một thí dụ điển hình về vinh nhục (một trong bát phong)
theo lời dạy của HT.Hòa Thượng Dhammananda đáng học hỏi::
A. Đối trị Vinh Nhục
1) Không cần thiết phải phí phạm thì giờ để cải chánh những
báo cáo sai lầm trừ phi những hoàn cảnh bắt buộc cần thiết sự
sáng tỏ. Kẻ địch sẽ hài lòng khi thấy bạn bị đau. Đó là điều kẻ
địch mong muốn. Nếu bạn dửng dưng thì những xuyên tạc như vậy sẽ
rơi vào những lỗ tai điếc. Không thể nào có thể ngăn chận những
lời buộc tội, đồn đãi và rỉ tai sai lầm, nên trong Những Hạt
Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo, Hòa Thượng Dhammananda đã dạy:
a) Thấy lỗi người khác, ta nên cư xử như một người mù:
b) Khi nghe thấy những lời bình phẩm bất công của người
khác, chúng ta nên xử sự như một người điếc:
c) Nói xấu về người khác, ta nên cư xử như một người ngu:
d) Chó sủa mặc chó, khách lữ hành vẫn tiếp tục tiến bước:
e) Chúng ta nghĩ sẽ bị ném bùn nhơ thay vì hoa hồng. Như
vậy chúng ta sẽ không bị thất vọng:.
f) Dù khó khăn chúng ta nỗ lực trau dồi không luyến chấp.
Một mình ta đến, một mình ta đi. Không luyến chấp là hạnh phúc
trên thế giới nầy:
g) Không quan tâm đến những mũi tên độc phóng ra bởi giọng
lưỡi buông lung, một mình chúng ta lang thang phục vụ tha nhân
với hết khả năng:.
h) Thật là lạ lùng những vĩ nhân bị phỉ báng, nói xấu, đầu
độc, hành xác và bị bắn. Nhà hiền triết Socrates bị đầu dộc,
chúa Jesus cao thượng bị đóng đinh tàn nhẫn trên thập tự giá,
Gandhi bị bắn chết, vân vân:
2) Thế giới nầy đầy rẫy chông gai sỏi đá, không thể nào
chúng ta chuyển chúng hết được. Nhưng nếu chúng ta phải bước vào
những chướng ngại ấy, thay vì cố gắng loại bỏ chúng đi là không
thể được, chúng ta hãy theo lời khuyên là nên mang một đôi giày
để bước cho khỏi bị đau
3) Trong Kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy:
a) Giống như sư tử không run sợ trước những tiếng động:
b) Giống như luồng gió không bám víu vào mắt lưới:
c) Giống như hoa sen không bị hôi tanh bởi bùn nơi nó mọc
lên. Chúng ta đang sống trong một thế giới vẩn đục bùn nhơ.
Nhiều đóa hoa sen mọc lên từ đó nhưng không nhiễm bùn nhơ, chúng
tô điểm thế giới. Giống như hoa sen, chúng ta hãy cố gắng sống
cuộc đời cao thượng thì không ai chê trách được, không quan tâm
tới bùn nhơ có thể ném vào chúng ta;
d) Đi lang thang một mình như con tê giác;
e) Như chúa sơn lâm, sư tử không hề biết sợ. Do bản chất
chúng không sợ hãi trước những tiếng rống của các con vật khác.
Trong thế giới nầy, chúng ta có thể nghe những báo cáo trái
ngược, lời kết tội sai lầm, lời nhận xét đê hèn của những giọng
lưỡi buông lung. Gống như sư tử, ta không nên nghe. Giống như
quả tạ Bu-mơ-ren, ném ra rồi sẽ quay về chỗ cũ, tin đồn sai lầm
sẽ chấm dứt ngay nơi chúng phát xuất:
4) Đại trượng phu không màng tới danh dự hay mất danh dự,
vinh hay nhục. Họ không rối trí khi bị công kích hay phỉ báng,
vì những việc làm của họ không phải vì muốn có tên tuổi hay danh
dự. Họ không màng tới người khác công nhân hay không công nhận
sự phục vụ của họ. Làm việc, họ có toàn quyền nhưng không phải
là để hưởng cái quả của việc làm ấy:.
B. Pháp Hành
.Đức Phật giảng dậy bảy phương pháp loại trừ những bén rễ sâu
đậm làm vẩn đục tâm như ái dục,cảm xúc, cảnh sắc, và si, làm che
khuất sự nhận thức của Giác Ngộ.
“Này các Tỷ-kheo, những pháp nào do vị ấy tác ý mà dục lậu chưa
sanh Không được sanh khởi, hay dục lậu đã sanh không được tăng
trưởng; hay hữu lậu chưa sanh... (như trên)... hay vô minh lậu
chưa sanh không được khởi, hay vô minh lậu đã sanh không được
tăng trưởng”. Ðó là những pháp khô, đó cũng là pháp vô tự ngã.
1.
Hành Ðoạn Trừ Lậu Hoặc
a). Hành giả cần tư duy tứ
vô
hay bốn điên đảo mà hậu quả của lậu hoặc như dục tham, hữu tham,
tà kiến và vô minh, vì những cấu uế nầy tiết lậu từ các căn môn
không được thúc liểm, như nước rỉ từ bình chảy, hoặc vì chúng
phát sanh những khổ sanh tử. Nhờ tác ý các pháp cần phải tác ý
nên các lậu hoặc chưa sanh không sanh khởi và các lậu hoặc đã
sanh được trừ diệt. Vị ấy như lý tác ý:
"Đây là khổ", vị ấy giác tri;
: "Đây là khổ tập", vị ấy giác tri;
"Đây là khổ diệt", vị ấy giác tri;
: "Đây là con đường đưa đến khổ diệt" vị ấy giác tri.
Nhờ vị ấy tác ý như vậy, ba kiết sử được trừ diệt: thân kiến,
nghi, giới cấm thủ. Các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do
tri kiến được đoạn trừ
b).
bằng phòng hộ là biết được lậu hoặc nguy hiểm như vậy mà phòng
thủ là không cho nó lộ ra nghĩa là nhốt nó nó trong lòng không
nghĩ nó nữa. làm thế nào là các lậu hoặc phải do phòng hộ được
đoạn trừ?
.”Sống phòng hộ với sự phòng hộ con mắt, các lậu hoặc tàn hại và
nhiệt não ấy không còn nữa”. Vị ấy giác tri;
“Sống phòng hộ với sự phòng hộ lỗ tai... (như trên)”
“Sống phòng hộ với sự phòng hộ lỗi mũi... (như trên)”;
“Sống phòng hộ với sự phòng hộ lưỡi... (như trên)”;
“Sống như lý giác sát phòng hộ với sự phòng hộ thân căn... (như
trên)”;
.”Sống như lý giác sát phòng hộ với sự phòng hộ ý căn. các lậu
hoặc tàn hại và nhiệt não ấy không còn nữa”
Các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do phòng hộ được đoạn
trừ.
c).
bằng thọ dụng
Các vị như lý giác sát, thọ dụng y phục, chỉ để ngăn ngừa lạnh,
ngăn ngừa nóng, ngăn ngừa sự xúc phạm của ruồi, muỗi, gió, sức
nóng mặt trời, các loài bò sát, chỉ với mục đích che đậy sự trần
truồng. Vị ấy như lý giác sát, thọ dụng món ăn khất thực không
phải để vui đùa, không phải để đam mê, không phải để trang sức,
không phải để tự làm đẹp mình, mà chỉ để thân này được sống lâu
và được bảo dưỡng, để (thân này) khỏi bị thương hại, để hổ trợ
phạm hạnh,
Nghĩ rằng (giác tri): "Như vậy, ta diệt trừ các cảm thọ cũ và
không cho khởi lên các cảm thọ mới, và ta sẽ không có lỗi lầm,
sống được an ổn".
Vị ấy như”lý giác sát, thọ dụng sàng tọa, chỉ để ngăn ngừa
lạnh, ngăn ngừa nóng, ngăn ngừa sự xúc phạm của ruồi, muỗi, gió,
sức nóng mặt trời, các loại bò sát, chỉ để giải trừ nguy hiểm
của thời tiết, chỉ với mục đích sống độc cư an tịnh; vị ấy như
lý giác sát thọ dụng dược phẩm trị bệnh, chỉ để ngăn chận các
cảm giác khổ thống đã sanh, để được ly khổ hoàn toàn.”
. Nếu vị ấy thọ dụng như vậy, các lậu hoặc tàn hại và nhiệt não
ấy không còn nữa, các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do
thọ dụng được đoạn trừ
d).
bằng kham nhẫn?
Hành giả như lý giác sát, kham nhẫn lạnh, nóng, đói, khát, sự
xúc phạm của ruồi, muỗi, gió, sức nóng mặt trời, các loài bò sát;
kham nhẫn những cách nói mạ lỵ, phỉ báng. Vị ấy có tánh kham
nhẫn các cảm thọ về thân, những cảm thọ thống khổ, khốc liệt,
đau nhói, nhức nhối, không sung sướng, không thích thú, chết
điếng người.
Nếu vị ấy nghĩ “kham nhẫn như vậy, các lậu hoặc tàn hại và
nhiệt não ấy không còn nữa.”
Các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do kham nhẫn được
đoạn trừ.
e) bằng tránh né
Hành giả như lý giác sát tránh né voi dữ, tránh né ngựa dữ,
tránh né bò dữ, tránh né chó dữ, rắn, khúc cây, gai góc, hố sâu,
vực núi, ao nước nhớp, vũng nước. Có những chỗ ngồi không xứng
đáng ngồi, những trú xứ không nên lai vãng, những bạn bè ác độc
mà nếu giao du thì bị các vị đồng phạm hạnh có trí nghi ngờ,
khinh thường; vị ấy như lý giác sát tránh né chỗ ngồi không xứng
đáng ấy, trú xứ không nên lai vãng ấy và các bạn độc ác ấy.
Vị ấy “giác tri tránh né như vậy, các lậu hoặc tàn hại và nhiệt
não ấy không còn nữa.”
, các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do tránh né được
đoạn trừ
f).
bằng trừ diệt
Hành giả như lý giác sát không có chấp nhận dục niệm đã khởi
lên, từ bỏ, trừ diệt, diệt tận, không cho tồn tại (dục niệm ấy);
không có chấp nhận sân niệm đã khởi lên, từ bỏ, trừ diệt, diệt
tận, không cho tồn tại (sân niệm ấy); không có chấp nhận hại
niệm đã khởi lên, từ bỏ, trừ diệt, diệt tận, không cho tồn tại
(hại niệm ấy); không chấp nhận các ác bất thiện pháp luôn luôn
khởi lên, từ bỏ, trừ diệt, diệt tận, không cho tồn tại (các ác
bất thiện pháp ấy). Vị ấy “giác tri trừ diệt như vậy, các lậu
hoặc tàn hại và nhiệt não ấy không còn nữa”.
Các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do trừ diệt được đoạn
diệt.
g). bằng tu tập
H
ành giả như lý giác sát tu tập niệm giác chi, niệm giác chi này
y viễn ly, y ly tham, y đoạn diệt, hướng đến từ bỏ; như lý giác
sát tu tập trạch pháp giác chi... (như trên)... tu tập tinh tấn
giác chi... tu tập hỷ giác chi... tu tập khinh an giác chi... tu
tập định giác chi... tu tập xả giác chi; xả giác chi này y viễn
ly, y ly tham, y đoạn diệt, hướng đến từ bỏ. Vị ấy “giác tri
tu tập như vậy, các lậu hoặc tàn hại và nhiệt não ấy không còn
nữa.”
Các pháp ấy được gọi là các lậu hoặc phải do tu tập được đoạn
trừ.
III. Kết Luận
Quán sát được tham dục rõ ràng là nguồn khổ ưu làm cho cuộc
sống con người sanh lão bệnh tử lắm đau thương. Biết được Dục
Giới: Kamadhatu (skt). là một trong tam giới, nơi đó có đầy
dẫy những thứ ham muốn, mà Dục Lậu lại làm cho dòng luân
hồi sanh tử bị khuấy lên bởi tham dục, tà kiến, và tà tư. Với sự
rèn luyện phạm hạnh và các pháp trong kinh “Tất
Cả Lậu Hoặc”
mà
dức Phật giảng dậy bảy phương pháp loại trừ những bén rễ sâu đậm
làm vẩn đục tâm như tham dục che khuất sự nhận thức của Giác
Ngộ. Biết được đa dục là căn bản của sanh tử luân hồi luôn làm
đảo điên con người, nên phải rèn luyện
đạo đức;
thực hành thiểu dục và tu tập pháp Phật “đoạn diệt bốn điên đảo
hay tứ vô” thì tâm thức được nhẹ
nhàng thong dong tự do tự tại vô ngại và thênh thang..
Tham khảo
Kinh Bát Ðại Nhân Giác do HT. Thích Thanh Từ v à Thích Minh
Quang Việt dịch trích trong website Quảng Ðức:
http://www.quangduc.com
Tự Ðiển Phật Hoc Việt Anh. Thiện Phúc trích trong website Quảng
Ðức
002-Kinh Tất cả các lậu hoặc - MN 2: Sabbasava Sutta do
HT.Thích Minh Châu Việt dịch, trích trong website Quang Ðức.
Trung Ðạo: Pháp Trực Nhận Tánh Không. Phổ Nguyệt trích trong
website Tạng Thư Phật Học:
http:
www.tangthuphathoc.net
|