|
ĐIỀU GÌ ĐẾN
SẼ ĐẾN
LÊ ĐÀN
Nguồn: Báo
Giác Ngộ 487
Đánh máy:
Huỳnh Hoa – Liên Hoa
ó
một cậu bé khoác tay nải hồn nhiên bước về phía thị trấn. Cách
đây ít ngày, người chú nhắn tin yêu cầu cậu về phụ trông nom một
cửa hàng gần trung tâm thị trấn.
Đến bìa rừng, sau khi uống vài ngụm suối mát, cậu bé thấy mỏi
chân và nghỉ ngơi một chút dưới cây cổ thụ bên đường. Tiếng suối
róc rách, chim hót líu lo đã đưa cậu bé vào giấc ngủ ngon lành.
Một cô bé xinh xắn làng bên dừng chân ngắm cậu bé và chợt thốt
lên: Anh ấy có gương mặt dễ thương đúng như những gì mình đang
mơ ước. Phải chi bây giờ anh ấy tỉnh dậy nhỉ!
Nhưng cậu bé đang ngủ giấc say, cô gái không thể chờ được đành
cất bước đi.
Chợt có tiếng chó sủa, hai tên cướp vừa thực hiện xong một phi
vụ, chúng chạy về phía cậu bé đang ngủ. Một tên rút dao ra nói
với tên còn lại: Chắc chắn thằng nhóc này có cái gì trong đó.
Tao sẽ đâm cho nó một nhát và mày giật lấy cái túi của nó.
Tiếng chó sủa mỗi lúc một gần hơn, tên kia lo lắng: Thôi, bỏ đi!
Chạy kẻo không kịp!
Trong thoáng chốc cả hai tên cướp đã biến mất vào cánh rừng già.
Cậu bé vẫn ngủ say, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Một lát sau có tiếng xe ngựa dừng cạnh bờ suối. Bước xuống xe là
hai vợ chồng lớn tuổi, dáng vẻ giàu sang. Trông thấy cậu bé đang
ngủ có khuôn mặt tuấn tú khôi ngô, họ ước gì có thể nhận cậu về
làm con nuôi. Nhưng cậu bé vẫn ngủ say và họ phải khởi hành vì
đường về nhà còn xa.
Đến trưa cậu bé tỉnh dậy, khoan khoái vốc nước suối rửa mặt và
tiếp tục quảy túi bước đi hướng về phía thị trấn mà không hề
biết những gì xảy ra trong khi mình đang ngủ. Cậu đã không hề
biết một tình yêu đẹp vừa chớm nở, cái chết có lúc kề bên và một
cuộc sống giàu sang phú quý đã ghé đến…
(Kể theo Điều gì đến sẽ đến)
BÀI HỌC ĐẠO
LÝ
Chuyện xưa kể rằng: có anh chàng học trò lều chõng đi thi, ghé
quán bên đường nấu nồi cháo kê, trong khi chờ cháo chín thì ngủ
thiếp đi. Anh ta mơ thấy mình đỗ đạt bảng vàng, được áo mão vua
ban, làm trạng nguyên về làng vinh quy bái tổ. Khi tỉnh dậy thì
nồi kê chưa chín, mới hay mình mộng mị chiêm bao.
Câu chuyện của anh chàng học trò là như vậy, còn câu chuyện của
cậu bé trên xem ra chẳng có gì liên quan nhau, nhưng hóa ra lại
có sự đồng điệu. Cả hai cùng đi trên con đường kiếm tìm hạnh
phúc, cả hai cũng có giấc ngủ bên đường, có lẽ cậu bé cũng mơ
một giấc mơ đẹp và cái anh chàng học trò trong lúc đang ngủ cũng
có những chuyện rủi may kề cận mà anh ta không hề biết.
Cuộc sống vốn dĩ có những sự việc đến bất ngờ, có những điều ta
biết nhưng cũng có những điều ta không thể biết. Không một nhà
tiên tri tài ba nào có thể tiên đoán được hết những gì sắp xảy
ra. Vì vậy, “hiện pháp lạc trú” của Đức Thế Tôn dạy cho ta biết
trân quý giây phút hiện tại, biết sống thật sâu sắc đừng hoài
phí một sát na nào cả. Không có gì phải âu lo bởi vì quá khứ đã
qua rồi mà tương lai còn chưa tới, cứ ngồi lo cho cái tương lai
chưa hề biết ấy thì thật là vô ích. Chỉ có hiện tại là giây phút
nhiệm màu nhất. Chúng ta hãy sống cuộc sống chánh niệm tỉnh thức,
để biết những gì đang xảy ra và biết mình phải làm gì thật có
ích cho cuộc đời này.
Cuộc sống chúng ta luôn có những điều sẽ đến, và đôi khi chúng
xảy ra đến dường như kề bên chúng ta. Đó có thể là may mắn hoặc
bất hạnh, điều lành hay điều dữ. Và rất may là chúng ta không hề
biết tất cả những điều đó. Nếu không cuộc sống này sẽ đầy những
suy tư, lo lắng, sợ hãi và cả nuối tiếc. Và… chúng ta sẽ khó mà
thanh thản trong công việc, vững bước mạnh dạn vượt qua những
thử thách để đạt được mục đích hay ít nhất là có một giấc ngủ
thật bình an nhiều mộng đẹp như cậu bé và anh học trò kia.
phatphap.wordpress.com &
phatphapdaithua.com
|