Dĩ Vãng Muộn Phiền
Đời ta rồi cũng như cây nến Cháy tàn những ngày tháng chông chênh Đêm thở gối sầu man man dại Chiếc bóng nhân đôi với muộn phiền Một sáng người qua trông thấy lạ Ta về mở lại những trang xưa Hương yêu mùa cũ thành dĩ vãng Ký ức xanh xao rũ bên thềm Dương Kiều Nhi
Bài Tháng Chín. 2010