Thöa baïn,

ĐI T̀M CÁI NGĂ

 

SEEKING THE I

Lama Thubten Zopa Rinpoche

Trích trong Wisdom Energy 2 Publications for Wisdoms Culture 1979

Cư sĩ Liên Hoa dịch

 

 

 

Kỷ niệm Ngày Sinh nhật của Thanh ( Diệu Tịnh ).

Cho nhau tâm hồn, bàn tay qua Giáo pháp của Đức Từ phụ

để d́u dắt nhau qua những nẻo luân hồi và để làm lợi ích cho mọi người

 

Tất cả mọi vấn đề mà chúng ta đối diện trong ṿng luân hồi: chu kỳ luân chuyển giữa chết và tái sanh, đều bắt nguồn từ sự sai lầm chấp thủ vào các pháp v́ nghĩ nó tự hiện hữu độc lập. Vị trí của chúng ta trong chu kỳ nầy tương tự như đang bị mắc bẫy trong một toà nhà lớn với nhiều pḥng và cửa, nhưng chỉ duy nhất có một cửa để đi ra. Chúng ta đi từ pḥng nầy qua pḥng khác của toà nhà với chút hy vọng là t́m được đúng cái cửa ra. Cánh cửa đưa chúng ta thoát khỏi luân hồi, đó là tuệ giác nhận thức rơ tánh không của mọi hiện hữu. Trí tuệ nầy là phương thuốc chánh để điều trị sự ngu tối đă là nhân quả làm bám víu vào cái Ta, và tin rằng cái ta hay “Ngă” là tồn tại cố hữu và riêng biệt. Nói cách khác, cái Ngă sinh khởi là cái ǵ đó mà nó không phải đúng như: cụ thể, một khối đồng nhất không thay đổi, tồn tại riêng biệt, nhưng tâm mê muội của chúng ta th́ bám víu vào cái nh́n sai lầm nầy. Khi chúng ta bám chặt vào cái Ta ma quái nầy và tích lũy nó như là một tài sản vô cùng quí báu. Tuệ giác nhận thức được rằng mỗi cái ngă tự hiện hữu hoàn toàn không có và do đó, qua cái nh́n trí tuệ soi thấu, vô minh bị phá vỡ. Trong kinh điển nhà Phật giáo nói rằng khi có chánh kiến về tánh không, dù chỉ là trong chốc lát, sẽ làm chấn động ṿng trầm luân, như một cơn động đất làm rung chuyển cái nền toà nhà.

Mỗi một người chúng ta theo bản năng đều tin chắc vào một cái Ngă hiện hữu cụ thể và độc lập. Buổi sáng khi thức dậy, chúng ta liền nghĩ “Tôi phải soạn buổi điểm tâm sáng” hoặc “Tôi phải đi làm”. Do đó, trực giác về một cái Ta tồn tại riêng biệt lại tăng thêm và chúng ta ôm chặt vào sự tin tưởng sai lầm nầy. Nếu có ai nói:”bạn là kẻ khờ” hoặc” bạn là người thông minh”, làm cho cái Ta bị đẩy vào chiều sâu của tâm, hoặc đốt cháy chúng ta bởi sự tức giận hoặc tự phụ lên v́ kiêu hănh Cái tham chấp về cái ta đă có lúc vừa mới chào đời- điều mà chúng ta không có đuợc chỉ dạy từ cha mẹ hay thầy giáo. Nó có mặt một cách mănh liệt vào lúc có nhiều xúc động như: khi mà chúng ta bị nguợc đăi, bị lạm dụng hoặc đang bị ảnh hưỡng bởi xúc phạm hay hănh diện. Nếu ta là người từng trải qua cơn động đất hoặc đi xe cộ hay máy bay gần bị đụng, cái Ngă kinh hải sẽ chế ngự chúng ta khiến quên lăng tất cả mọi chuyện khác. Cái cảm giác kiên cố về cái Ta cũng tăng thêm khi được nhắc đến tên ḿnh.. Nhưng cái Ngă với cái vẽ bên ngoài như kiên cố, độc lập lại thực ra không đúng. Nó hoàn toàn không hiện hữu .

Điều nầy không có nghiă là chúng ta không tồn tại, mà chỗ nói đến là sự hiện hữu của cái Ngă có tính qui ước và thực sự. Đó là cái ta từng kinh nghiệm qua hạnh phúc và đau khổ, như làm việc, học hành, ăn, ngủ, thiền quán và chứng đắc giác ngộ. Cái Ngă nầy th́ tồn tại, nhưng cái ngă kia chỉ là ảo giác. Tuy nhiên, v́ vô minh, chúng ta bị lẫn lộn về cái Ngă giả và cái Ngă qui ước và khó có thể phân định được bên nào.

Sự việc nầy đôi khi gây trở ngại cho chúng ta v́ lại khởi lên trong lúc đang quán chiếu về tánh không. “Cái thân tôi không phải của Tôi, tâm tôi không phài là Tôi, như vậy có nghiă là Tôi không tồn tại” hoặc”. Từ lúc Tôi không t́m được cái Ngă, Tôi phải đi đến nhận thức về tánh không”. Thiền quán mà đem đến những kết luận nầy thật không đúng, bởi v́ bỏ quên đi cái ngă qui ước. Người hành giả khi không nhận thức rơ và nhận diện chính xác về cái giả Ngă bị không thừa nhận mà thay vào đó, lai đi bác bỏ cái Ngă phổ quát hoặc sự hiện hữu liên hệ đến. Nếu sự sai lầm nầy không sửa đổi lại, sẽ làm tăng thêm quan niệm đoạn kiến đi đến phủ nhận tất cả mọi sự hiện hữu, và có thể đưa đến sự phức tạp hơn cũng như hứng chịu khổ đau hơn thay v́ được giải thoát.

Trong truờng hợp nầy, sự khác biêt giữa cái giả Ngă và cái Ngă qui ước ra sao? Cái giả Ngă chỉ là một tư tưởng sai lầm mà chúng ta nh́n về cái ta: Là cái ǵ cụ thể, độc lập và tự tồn tại. Đó là cái Ta tự hiện hữu độc lập: Sinh khởi một cái riêng biệt trong thân tâm chúng ta, những yếu tố tạo thành sự hiện hữu của chúng ta. Sự tập hợp thân tâm là nền tảng mà những suy tư nhận thức được đặt tên cho. Như trường hợp ngọn nến, sáp và ngọn bấc là căn bản được gọi là “ngọn nến” như được định danh. Như vậy, cây nến là độc lập nhờ vào những thành phần của nó và tên của nó. Không có cây nến riêng ngoài những thành phần nầy. Cũng như vậy, không có cái Ngă độc lập trong thân, tâm cũng như tên gọi.

Bất cứ lúc nào cảm xúc về Ngă sinh khởi, như trong “tôi đang đói”, cái ngă chấp vô minh tin rằng là cái Ta nầy hiện hữu cụ thể và cố hữu. Nhưng nếu chúng ta phân tích cái Ngă nầy, và sẽ nhận thấy rằng nó được tạo ra do thân - đặc biệt là khi bao tử trống- và tâm ta tự đồng nhất nó với cảm thọ của tánh không. Không có cái Ngă gắn liền với cái đói hiện hữu riêng biệt từ những yếu tố phụ thuộc lẫn nhau.

Nếu cái Ta đă độc lập, th́ có nghiă là tự nó có khả năng tự trị. Ví dụ như, cái Ta có thể vẫn ngồi đây đọc sách trong lúc đó, thân tôi đi vào phố. Cái Ngă có thể hạnh phúc trong khi tâm tôi bị căng thẳng. Nhưng điều nầy khó có thể, do đó Cái Ngă không thể độc lập được. Khi thân tôi đang ngồi, cái Ngă phải ngồi. Khi thân tôi đi dạo phố, cái Ngă cũng đi vào phố. Khi tâm tôi bị chán nản, th́ cái Ngă cũng như vậy. Tùy thuộc theo những sinh hoạt thể chất hoặc trạng thái tinh thần của chúng ta, chúng ta nói rằng “Tôi đang làm việc” “Tôi đang ăn” “Tôi đang suy nghĩ” “Tôi đang vui suớng” và v.v…Cái Ngă tùy thuộc vào những ǵ mà cơ thể hoặc tư tưởng làm; nó bị coi như mặc nhận vào nền tảng đơn độc. Ngoài ra không có ǵ khác. Thực ra, không có các cơ sở nào khác cho mỗi giả định nầy.

Sự độc lập của cái Ta phải được rơ ràng theo những dẫn chứng đơn giản nầy. Thấu rơ về tính phụ thuộc là phương tiện chánh yếu để nhận thức tánh không, hoặc sự hiện hữu phụ thuộc của cái Ngă. Tất cả các pháp đều phụ thuôc lẫn nhau. Ví dụ như: sự h́nh thành thân xác được cấu tạo bởi những thành phần như: da, máu, xương, nội tạng và v.v… Tất cả các thành phần nầy phụ thuộc vào những phần nhỏ như: tế bào, nguyên tử và những hạt hạ nguyên tử.

Tư tưởng cũng bị phụ thuộc. Chúng ta cứ tưởng tượng về ngă với những ǵ hiện thực và tự hiện hữu và phản ứng lại một cách mạnh mẽ nếu chúng ta nghe thấy rằng” Bạn có tư tưởng tốt” hay” Bạn quá rắc rối”. Tâm là một hiện tượng vô tướng để nhận biết các đối tượng và bản tính rất trong sạch. Dựa vào nền tảng mà nó hoạt động, chúng ta đặt tên “tâm”. Rơ ràng không có những chức năng tâm hoạt động riêng cho tâm trong những yếu tố nầy. Tâm phụ thuộc vào những thành phần như: những chập tư tưởng, tri giác và cảm xúc. Cũng như cái Ngă, sắc và tâm phụ thuộc vào những thành tố đó và định danh, do đó tất cả mọi hiện tượng xuất hiện phụ thuôc lẫn nhau.

Những quan diểm nầy có thể được thấu rơ qua những phương tiện của thiền quán để khám phá làm thế nào mà cái Ngă xuất hiện. Khởi đầu bằng cách thiền sổ tức (đếm hơi thở) để thư giản và tâm an tịnh. Và với sự cảnh giác theo dơi, chậm rải và cẩn thận để nh́n rơ về cái Ta. Ai hoặc cái ǵ đang suy tư, cảm nhận và hành thiền? Làm thế nào mà nó có vẻ như hiện hữu? Nó sinh khởi nơi bạn bằng cách nào? Đó có phải là cái Ngă được sáng tạo ra trong tâm của bạn hay đó là một cái ǵ tồn tại cụ thể và độc lập một cách riêng của nó?

Khi bạn nhận diện được cái Ngă, nên cố gắng t́m chỗ của nó trú ngụ? Nó đến từ đâu? Ở trong đầu…nơi mắt…trong tim…trong đôi bàn tay…trong dạ dày…hay đôi chân của bạn? Quan sát kỹ đến từng phần của thân, bao gồm cả những nội tạng, hệ thống tuần hoàn máu và hệ thần kinh. Bạn có t́m thấy được Ngă đâu không? Nếu không, có thể v́ nó quá nhỏ và vi tế, vậy nên chú tâm đến những tế bào, nguyên tử và những phần của nguyên tử.

Sau khi đă quan sát toàn diện cơ thể, một lần nữa bạn tự hỏi là làm thế nào cái Ngă tự hiển lộ được. Có phải nó vẫn c̣n biểu lộ một cách sống động và cụ thể? Thân của bạn có phải là cái Ta hay không?

Đôi khi bạn nghĩ rằng tư tưởng của bạn là cái Ngă. Tư tưởng gồm có những ư nghĩ thường luôn thay đổi, chuyển biến mau lẹ. Vậy cái suy nghĩ nào là cái Ta? Là tư tưởng thuộc về t́nh yêu…suy nghĩ giận hờn…hoặc suy nghĩ nghiêm nghị…hoặc suy nghĩ yếu đuối? Bạn có thể t́m thấy Ngă trong tư tưởng không?

Nếu cái Ngă của bạn không thể t́m thấy trong thân hoặc tâm, hay nó ở một chỗ nào khác cần t́m đến? Có thể nào cái Ngă tồn tại một chỗ nào khác hoặc trong một vài h́nh thái nào khác? Hăy quan sát bất cứ ǵ có thể.

Một lần nữa, hăy quan sát cách nào mà cái Ta xuất hiện trong bạn. Có cái ǵ thay đỗi không? Bạn có c̣n tin rằng nó là sự thật và tồn tại riêng biệt không? Nếu mà Cái Ngă tự ḿnh hiện hữu vẫn c̣n hiện đó, nên nghĩ “Đó là cái cái Ngă không thực, không có hiện hữu. Không có cái Ngă độc lập trong thân và tâm của bạn.

Sau đó đem tinh thần phân tách cơ thể bạn. Hăy tưởng tượng những nguyên tử trong thân bạn rời ra và từng phần di chuyển. Hàng tỉ tỉ các hạt nhỏ vụn phân tán qua không gian. Hăy h́nh dung rằng chúng ta quả thực có thể nh́n thấy sự kiện nầy. Thả lỏng tâm của bạn cách tốt nhất và lắng tâm lại.

Giờ đây, th́ bạn đang ở đâu? Cái Ngă tự tồn tại độc lập c̣n đó không? Hay bạn có thể nhận thức rơ rằng Ngă không độc lập, chỉ là phụ thuộc vào sắc và tâm thôi?

Đôi khi người thiền giả sẽ trải qua kinh nghiệm về đánh mất cái Ngă hoàn toàn. Người đó không thể t́m thấy cái ta và cảm giác như thể thân thể bị biến mất. Không có ǵ nắm bắt đuợc. Một người tỉnh thức th́ kinh ngiệm nầy là một sự an lạc lớn, như thể khám phá được kho báu kỳ diệu. Tuy nhiên, những người có chút ít tỉnh thức sẽ bị khiếp sợ hoặc cảm thấy như là vừa bị mất báu vật. Nếu điều nầy xảy ra, không nên sợ hải là cái Ngă phổ quát đă bị biến mất- Đó chỉ đơn thuần cảm giác phát sinh khi chấp trước vào cái Ngă giả dối là hư vọng.

Qua hành tŕ, sự thiền quán nầy sẽ giúp làm tan biến từ từ của quan niệm cứng nhắc về Ngă và ở trong các pháp.Chúng ta cũng sẽ không c̣n bị chi phối nặng nề bởi vô minh. Sự nhận thức tinh tế của chúng ta sẽ thay đổi và mọi pháp xuất hiện dưới một ánh sáng mới và kỳ diệu..

Quan sát kỷ các đối tượng, chẳng hạn các h́nh thức, hiện hữu qua 6 thức của bạn, phân tích bằng cách nào mà chúng sinh khởi trong bạn. Như thế là phương pháp bóc trần sự hiện hữu của các pháp sẽ làm xuất hiện một cách trong sáng trước bạn.

Những ḍng chữ trên trích từ trong sách “Đại Ấn của Tánh Không “( The Great Seal of Voidness), văn bản về Đại Thù Ấn lần đầu tiên của Ngài Panchen Lama ( Ban Thiền Lạt Ma), chứa đựng chià khoá của tất cả pháp thiền quán về tánh không. Yếu tố quan trọng nhất để nhận thức thấu đáo về Tánh không là chánh kiến về cái ǵ cần bị loại trừ. Trong các pháp xuất hiện qua 6 thức của chúng ta, có yếu tố hiện hữu và yếu tố không hiện hữu.. Cái giả, yếu tố không hiện hữu cần bị loại bỏ. Sự chúng đắc tánh không rất là nan giải chừng nào mà bạn không thừa nhận về Cái Tánh của các pháp trong ư nghĩa khiếm khuyết, ví dụ nhự chúng là rỗng không về. Đó là ch́a khoá để mở kho báu vô tận của tánh không.

Nhưng sự thừa nhận nầy rất là khó khăn để chứng đắc và đ̣i hỏi có nền móng về cách hành tŕ khéo léo. Theo Ngài Lama Tzong-khapa, có 3 vấn đề cần chú tâm để chuẩn bị cho tâm chúng ta để tự chứng về tánh không: Truớc nhất, gở bỏ những chướng ngại và tích lũy phước đức; thứ hai là , nương theo một vị Thầy tâm linh; và thứ ba: nghiên cứu về những đối tượng như là cách hoàn tất con đường đến giác ngộ và đại thủ ấn. Bạn sẽ chứng đắc mau chóng nếu theo 3 lời hướng dẫn nầy. Sự chứng đắc của chúng ta được thưà nhận tùy thuộc khởi đầu vào ḷng tin vào vị Thầy. Không có những yếu tố nầy, dù chúng ta có cố gắng thiền quán nhưng thấy rằng khó có thể đi sâu vào được, hoặc giả chúng ta có thể nghe lời giải thích về giáo pháp nhưng t́m ư nghiă qua những chữ th́ ít kết quả.

Lời giải thích nầy là kinh nghiệm qua quá tŕnh làm người. Tôi tự ḿnh không có kinh nghiệm về thiền quán. Tôi thuờng hay quên tánh không, nhưng thỉnh thoảng Tôi cố gắng tu tập chút ít giáo pháp. Nếu bạn cũng thực hành như vậy, bạn có thể tự khám phá ra sự xác thực của những lời dạy nầy.

 

Dịch xong ngày 16 tháng 10 năm 2006