Dấu Chân Sen Trắng

Quảng Thọ

 

 

Vậy là đă 14 năm Nó làm Huynh Truởng, cũng nhanh thật đó. Mới ngày nào Nó không chịu đi học Trại Huấn Luyện Huynh Truởng Lộc Uyển, cứ một mực ở lại làm Đội Truởng Đội Sen Vàng GĐPT Đức Phương. Anh Liên Đoàn Truởng và các anh chị Truởng trong Gia Đinh cứ hối thúc Nó đi Trại cho bằng đuợc.

Thế là Nó chịu đi, rồi cái gian nan của nghề Truởng đă gánh trên vai Nó. Biết bao nhiêu thị phi, biết bao nhiêu sóng gió của Huynh Truởng đă cho Nó niếm mùi đắng cay, vui buồn của Nghề Truởng.

Nhớ lại những ngày đầu đi Trại Lộc Uyển, Nó đă học hỏi rất nhiều điều, cái sự chịu đựng “khắc khổ- lục ḥa” của Trại Lộc Uyển lúc xua cách đây 14 năm mang nhiều dấu ấn khó phai nḥa trong Nó. Đó là Trại Huấn Luyện đầu tiên của Nghề Truởng cũng là Trại huấn luyện cuối cùng của Nó tại Việt Nam, bởi qua năm sau đó Nó đă theo gia đ́nh định cư tại Hoa Kỳ.

Những ngày mới đến Hoa Kỳ, nó cảm thấy lạc lỏng, bơ vơ giữa xứ lạ quê nguời. Lúc đó Nó nhớ Quê Hương Việt Nam quá, Nó nhớ các anh chị Huynh Truởng, những bạn đồng trang lứa và các em đoàn sinh của Gia Đinh Đức Phương quá. Ôi chao Nó nhớ đến chi lạ!, cái cảm giác thèm đuợc sinh hoạt tại quê hương của Nó dâng cao mỗi ngày. Và rồi Nó cũng t́m đến một Đơn Vị GĐPT gần nhà để sinh hoạt. Lại một lần nữa Nó lại lạc lỏng với cái lối sinh hoạt không giống như ở VN, tuy cũng mặc áo màu lam, đeo huy hiệu hoa sen trắng. Cũng tu học bậc ngành Oanh ,ngành Thiếu nhưng cái khác là cái không khí, cái T́nh Lam ở đây duờng như không gắn bó,không sâu đậm như ở Đức Phương mà Nó đă sinh hoạt. Các em đoàn sinh nói tiếng Mỹ nhiều hơn tiếng Việt, các em Oanh Vũ th́ nói với nhau bằng Anh ngữ, chỉ khi gặp các anh chị Truởng các em mới nói tiếng Việt như nguời Mỹ học tiếng Việt, mặc dù ở đây có lớp Việt Ngữ huớng dẫn các em không quên nguồn gốc tiếng mẹ đẻ.

Rồi thời gian cũng làm cho Nó quen dần với cuộc sống nơi xứ nguời, và thích nghi dần sinh hoạt tại Hoa Kỳ. Nó làm Đoàn Phó, Đoàn Truởng Đoàn Thiếu Nam và Oanh Vũ Nam,rồi làm Thư Kư Gia Đ́nh của đơn vị Anôma và Thiện Tâm. Nó đă thọ cấp Tập vào năm 1998 khi Nó tṛn 23 tuổi. Vậy là từ ngày Nó thọ cấp Tập cho đến nay đă 10 năm rồi, biết bao dấu chân sen trắng đă tiếp nối thế hệ các anh chị đi truớc. Nó cũng đă theo dấu chân Sen Trắng của Cha anh năm xua đem “lư tuởng chỉ huớng cho thuyền đời và nở hoa trong cuộc sống”.

Với 3 năm từ Trại Lộc Uyển đến trại A Dục rồi hơn 9 năm trau dồi lam sử, Nó đă đi Trại Huấn Luyện Huynh Truởng cấp II Huyền Trang vào năm 2006. Hơn 14 năm gắn bó với nghề Truởng Nó đa tham gia biết bao nhiêu những Trại lớn nhỏ trại hè,trại họp bạn, trại huấn luyện…Nhưng có lẻ trại Dũng và trại huấn luyện Lộc Uyển của Gia Định năm xua đă cho Nó có nhiều kỹ niệm đáng nhớ nhất..

14 năm trôi qua, có lúc Nó vui với đàn em thân yêu, có khi Nó buồn cho công việc Phật Sự chưa hoàn thành, Gia Đ́nh đi xuống. Rồi tinh thần Nó có lúc hoang mang qua những biến động của Gia Đinh Phật Tử từ trong nuớc cho đến Hoa Kỳ. Cuộc sống hoàn cảnh khó khăn của đời thuờng có lúc làm cho Nó tạm gác cái áo lam mà Nó sinh hoạt hàng tuần. Khi cuộc sống ổn định Nó lại trở lại với chiếc áo màu lam. Có lẻ trong đời Nó không bao giờ bỏ đuợc chiếc áo màu lam mà Nó đă và đang mặc cùng với huy hiệu hoa sen trắng, bảng tên, cấp bậc, chiếc nón Tứ Ân và cái c̣i không thể thiếu khi Nó đi họp Đoàn.

Dấu chân Sen Trắng ngày nay đă có khắp các nẻo đuờng Việt Nam và khắp nơi có nguời Việt cư ngụ tại Hải Ngoại. Những ai đă một lần khoác chiếc áo màu lam đi trên dấu chân Sen Trắng đều không thể nào quên đuợc hơi ấm của T́nh Lam.

 

Mùa Phật Đản PL 2552

Quảng Thọ

 

Vườn Lam  &  Tuổi Trẻ


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com