Đất ươm mầm sống
Tịnh Minh
Thượng tọa Chơn Tâm bắt đầu đề cập đến những hình thái sinh
động qua các mẩu đất đá đa dạng với màu sắc lung linh, kỳ dị
của chúng. Sư nói:
- Quý huynh đệ thấy đấy, chuyến viễn du vừa qua đã giúp ta
tai nghe mắt thấy vô số điều thú vị. Ai bảo cỏ cây hoa lá,
sỏi đá núi rừng không tình không nghĩa với con người, nhứt
là với những bần tăng viễn ly dung dị, du hóa bốn phương
theo hạnh nguyện mà Ðức Thế Tôn đã dày công tu tập, chứng
ngộ và truyền đạt cho chúng ta:
Bát cơm lý tưởng khắp ngàn nhà
Bước chân đạo nghiệp muôn dặm xa
Chỉ vì sinh tử hai việc lớn
Xuân thu giáo hóa tháng ngày qua.
Không biết quý huynh nghĩ sao, thấy gì, chứ Chơn Tâm này đắc
ý nhứt là những loại đất đá kiên gan bền chí, phơi mình ra
trước phong ba bão tố, nắng hạn mưa dầm, không than thân
trách phận mà lại tô điểm thanh sắc, khí vị cho khách đi
đường. Tuyệt quá!
- Thượng tọa nói sao chứ em thấy có gì đâu mà phải thi vị
hóa như vậy! Ðất đá muôn đời vẫn là đất đá. Không khéo như
sư Chánh Trí suýt nữa trượt chân lăn xuống đồi vì một cục đá
mất nết, thấy người đi tới mà vẫn nằm chình ình ra đó. Sư
Thiện Hỷ phát biểu và đại chúng che miệng cười thú vị.
- Em thấy cũng nên suy nghĩ, đúng hơn là quán niệm về các
loại đất đá, sư Ngộ Giải trịnh trọng nói. Suốt cuộc hành
trình, chúng ta chứng kiến vô số cảnh quan, nổi bật nhất vẫn
là đất đá. Mà không đáng quan tâm sao được! Chúng ta sống
cũng nhờ đất mà chết cũng nhờ đất. Vạn loại hữu tình và vô
tình đều đang nương nhờ, tá túc và sanh sôi nảy nở trên mặt
đất này. Kỳ diệu thay! Quý huynh xem, cùng từ dưới lòng đất
vươn lên, nhưng mỗi loài hoa đều có màu sắc và hương vị khác
nhau, đó là chưa kể ngô khoai lúa nếp, cây trái bốn mùa;
chúng luân lưu sinh diệt với muôn màu, muôn vẻ trên ruộng
đồng, rừng núi từ năm này qua tháng nọ, nhưng khí chất đất
đá có khác gì đâu!
- Có chứ! Sư Nhất Thanh tỏ vẻ không cùng quan điểm. Nói đất
đá có cùng khí chất thì hình như chưa chính xác. Em thấy đất
đá cũng có hình dạng và màu sắc khác nhau, vậy là khí chất
và biên độ của chúng không đồng, nhất là các loại đất ruộng,
đất gò : nơi này bằng phẳng, nơi kia ghồ ghề; chỗ này lầy
lội, chỗ nọ khô khan; rối thì đất đen, đất đỏ, đất trắng,
đất vàng... úi dzời, nhiều loại pha tạp lắm!

Ảnh minh họa
- Hay! Không ngờ Nhất Thanh nín nín mà nay ra đòn ác liệt
ta! Sư Tâm Trực vụt nói và Tăng chúng cười ồ vui vẻ. Nghe
đại chúng nói cười hưng phấn trong chánh điện, Ðức Thế Tôn
bước vào, hoan hỷ ngồi giữa các sư, nói:
- Chà! Các thầy có gì mà hân hoan, sôi nổi vậy hè?
- Bạch Thế Tôn, trưởng lão Minh Hạnh đáp, quý huynh đệ đang
nhận xét về các loại đất đá đã bắt gặp trên cuộc hành trình
vừa qua.
- Vậy sao! Này các thầy Tỳ kheo, các thầy chỉ mới luận bàn
hay góp ý cho nhau về những lớp đất đá dễ thấy bên ngoài.
Các thầy nên nhìn sâu, thấy rõ những lớp đất đá cô đặc bên
trong để rồi lau chùi, mài giũa sao cho chúng trở thành
những hạt kim cương lung linh phản chiếu ra muôn màu muôn
vẻ, thế mới là đúc kết kinh nghiệm, quán sát tinh tường sau
mỗi chuyến hành trình. Ngài mỉm cười, đọc kệ:
Ai chinh phục Thiên giới,
Ðịa cầu và Dạ ma,
Thông giảng kinh Pháp Cú,
Như người khéo hái hoa.
Hữu học chinh phục đất,
Thiên giới và Dạ ma,
Thông giảng kinh Pháp Cú,
Như người khéo hái hoa.
(PC. 44, 45)
o0o
Ðức Thế Tôn và môn đệ của Ngài tứ thời đầu trần chân đất,
vân du giáo hóa cùng khắp thành thị thôn làng, đôi chân các
Ngài thường bị đất đá ma sát đến chai cứng, vậy mà các Ngài
vẫn nâng niu trân trọng từng hạt cát viên sỏi bằng cái nhìn
quán chiếu thanh lương. Ðạo Phật lúc nào cũng trải rộng tình
thương và tôn trọng sự sống. Ðất đá vô tri nhưng góp phần
không nhỏ cho sự tồn vong của muôn loài. Nhân dịp năm mới,
nguyện cầu đất đá được cày bừa, vun xới bởi những bàn tay
lao động chân tình, trái ngọt cây lành và hoa màu lương dược
được đón chào khắp bốn biển năm châu.