|
Đặt tên cho cuộc sống
Nguyễn Huy
Tâm
Cuộc Sống
Hồi nhỏ thường hỏi mẹ... tại sao "con cá" lại tên là "con cá" mà
không kêu là "con chim"... tại sao "cà rem" lại kêu là "cà rem"
mà không kêu là "cái nồi"... ti tỉ những thứ khác...
Lớn hơn một chút lại hỏi tại sao người ta lại gọi bọn con là "nhi
đồng" mà không phải là "nhi sắt"... tại sao lại là "hun nhau" mà
không phải là "nếm môi”.
Rồi đến ngay tận bây giờ... lúc viết cái entry này... thì vẫn
nghĩ... tại sao "con chuột" không gọi là "con giun" hay "nỗi nhớ"
không gọi là "heo hút" .
Để trả lời những câu hỏi đó thì mẹ vẫn nói: tại tên nó là vậy
thì người ta gọi là vậy.
Thế mình muốn nghĩ khác thì sao...
Con muốn đặt tên mặt trời là [mặt đất] đấy
Con muốn đặt tên mặt đất là [cái nôi]
Con muốn đặt tên mẹ là [mầm sống]
Con muốn đặt tên tình yêu là [mắt xích]
Con muốn đặt tên nỗi đau là [phù phiếm]
Con thật lòng muốn phá ra khỏi cái khuôn phép đấy mẹ à... như
hôm nay... con đã nhìn lên "mặt đất” đón nắng... nhìn xuống "cái
nôi" để thấy bóng mình... "Mầm sống" có biết là con khao khát "mắt
xích" như thế nào để rồi cuộc sống con chỉ còn là "phù phiếm".
Một điều nữa... "mầm sống" của con à... nếu được đặt lại tên
mình... con muốn mình tên là "Ngày Mai" vì ngày mai của con sẽ
mang lại hy vọng... mang lại ước mơ... mang lại tình yêu và hạnh
phúc cho con.
Con đã và đang cảm nhận cuộc sống theo cách của riêng mình...
nếu có ai hỏi con điều con tự hào nhất về bản thân mình... thì
đó chính là... con đã dám đặt tên cuộc sống theo cách mà con
muốn.
Sống và tồn tại...
Nhìn xa thì cuộc đời là hài kịch, nhìn gần thì cuộc đời là bi
kịch...
Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: Bạn đang sống hay đang tồn tại? Còn
mình, câu hỏi đó đã ám ảnh mình từ khi mình nhận thức được mình
là một thực thể trong cuộc sống này...
Nhiều khi thấy mình đang sống. Đó là khi mình nhìn những đứa trẻ
nhiễm HIV nô đùa vô tư trong làng SOS Gò Vấp, nhìn những giọt
nước mắt nóng hổi của những người dân vừa nhận những phần quà
nhỏ nhoi từ những sinh viên tình nguyện. Mình sống, là khi báo
với má “Con đậu đại học rồi”, là khi đem bằng đại học về báo cáo
đã thành công. Tôi sống, là khi tôi có cảm xúc khi nghe một bài
hát hay, khi có những thành công nho nhỏ trong công việc, với
cái gật đầu hài lòng của sếp...
Nhiều khi cũng thấy mình đang tồn tại. Khi chạy xe ngoài đường,
tôi không biết sao mình lại chạy con đường này, mình đang đi đâu,
về đâu? Công việc này sẽ dẫn ta về đâu? Phương hướng là gì? Khi
mình bước ra khỏi phòng phỏng vấn, ước gì được quay lại trả lời
câu hỏi khi nãy. Tôi tồn tại, khi tôi không lo lắng được gì cho
gia đình, mà chỉ biết lo cho mình như một điều hiển nhiên. Tôi
không biết 10 năm nữa, 20 năm nữa mình đang là ai? Mình đang làm
gì và mình như thế nào? Hay mình đã chết, hay sống vật vờ như
con thiêu thân? Khi tôi làm những điều khờ khạo với những con
người lạ lẫm, khi tôi yêu một ánh mắt điên dại không dành cho
mình, không bao giờ...
Có những người rất thông minh sống trong thế giới này vì họ luôn
biết cách làm chủ thế giới. Bản thân tôi luôn muốn làm được điều
đó, để hiểu ý nghĩa thật sự của cuộc sống, vì mỗi ngày qua là
một sự cố gắng như một món quà mà không có lại được. Những ngày
đã sống đang dài ra chính là tuổi đời đang ngắn lại. Sống lâu đã
gọi là sống chưa? Hay chỉ là đã tồn tại trong thời gian dài, ngủ
im trong khi thế giới ngoài kia đang thức?
Con người ít ai tự nhận mình đang tồn tại. Tôi có những người
bạn, không có nghề nghiệp, không có tiền, không có học vấn,
không có gia đình... Mỗi người có một thứ, hai thứ, ba thứ...
trong số đó. Và chỉ trông chờ vào những đồng tiền của ba má, của
những người quan tâm, trông chờ vào một vận may để thay đổi cuộc
đời. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao. Nhưng nhìn thấy họ vui, thì
chấp nhận vậy như một điều hiển nhiên. Tại sao lại quá bận tâm
trong khi mình đã ra gì đâu? Họ vẫn vui vẻ đấy thôi. Đi với nhau,
vui là được rồi. Khuyên bảo nhau nhiều làm gì, đó cũng chẳng
phải là sở thích của mình. Họ bảo họ đang sống, và sống một cách
vui vẻ. Vậy đấy...
Bản thân con người không ai hoàn hảo. Vấn đề cốt lõi là biết
mình là ai và đứng đâu trong thế giới rộng lớn này. Mình lại là
một con người đa mang, nên không khi nào ngừng suy nghĩ xem mình
đang là ai và sẽ trôi về đâu? Sống và tồn tại, mình đang đứng ở
khoảnh khắc nào? Tại sao chúng ta lại phải sống thế này ngày qua
ngày? Tại sao chúng ta không có cách giải thoát tốt nhất? Hay
bản thân mỗi con người trong thế giới này đều tồn tại mà không
biết mình đang tồn tại?
Bản thân tôi, mỗi ngày qua luôn canh cánh câu hỏi: Mình đang
sống hay tồn tại? Để chi? Để nhắc nhở mình không được vô cảm,
không được làm những việc vô nghĩa và luôn luôn biết yêu thương...
Còn bạn, thấy mình đã sống chưa? Hay chỉ đang tồn tại ngày qua
ngày?...
|