Tác giả
Trần Quốc Sỹ sanh năm 1952 tại Nam Định, Việt Nam. Di cư vào Nam năm
1954, từng phục vụ trong Không Quân Việt Nam. Định cư tại
Nam California từ 1975. Nghề nghiệp: Kỹ sư cho Rainbow-Mykotronx
Inc. Torrance. "Nghề tay trái" của ông là giảng viên traffic
school tại National Traffic Safety Institute (NTSI). Tới với
giải thưởng ngay từ năm thứ nhất, ông Sỹ là tác giả góp
nhiều bài viết giá trị và đã nhận giải thưởng Viết Về Nước
Mỹ 2002. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
*
Lời tác giả:
"Identity Theft" hay "Ăn Cắp Dữ Kiện Cá Nhân" là đề tài của
bài viết này. Tác giả đã loay hoay suy nghĩ một thời gian
khá lâu nhưng vẫn không biết phải đặt tựa bài viết này như
thế nào? Vì đem hai chữ "Identity Theft" của tiếng Anh dịch
ra tiếng Việt thì chẳng có chữ nào nghe xuôi tai cả. Chẳng
lẽ lại dùng "Ăn Cắp Dữ Kiện Cá Nhân" cho tựa đề một bài viết?
Vì thế, tác giả xin được tạm dùng hai chữ "Danh Tặc" làm tựa
cho bài viết này. Mời các bạn đọc.
Một buổi
sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì
vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm
việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
với tiêu đề "Identiy Theft When Bad Things Happen To Your
Good Name" (Danh Tặc Khi Điều Xấu Xảy Ra Cho Cái Tên Tốt Của
Bạn"). Tập tài liệu dài hơn một chục trang, đề cập tới những
vấn đề liên quan tới sự ăn cắp dữ kiện cá nhân của người
khác bởi những kẻ gian và dùng những dữ kiện này vào những
mưu đồ bất chánh để trục lợi. Tập tài liệu cũng trình bày về
những hậu quả tai hại về tài chánh và pháp lý của người bị
ăn cắp dữ kiện cá nhân, những phương cách để giải quyết và
những lời khuyên hữu ích hầu trong tương lai có thể tránh
được tệ nạn này trong tương lai.
Sau khi
đọc lướt qua một vài trang, tôi đã định quăng tập tài liệu
này vào sọt rác vì nghĩ nó chẳng liên quan gì đến mình và
tôi cũng không nghĩ là chuyện này sẽ xảy ra cho tôi. Nhưng,
bỗng có một cái gì đã loé sáng lên trong đầu, tôi đã dừng
lại suy nghĩ vài giây và sau đó thay vì quăng cái phong bì
màu vàng vào sọt rác, tôi đã cất nó vào tủ hồ sơ.
Chuyện
cái phong bì vàng qua đi vào quên lãng.
Vào cuối năm 2005, vào một buổi tối, tôi đang ngồi xem Tivi
trong phòng gia đình thì tiếng của Hồng trong phòng làm việc
vọng ra hỏi:
-Anh Sỹ, anh mới xin thẻ tín dụng tại Best Buy hả?
Tôi đáp:
-Không. Anh xin thẻ Best Buy làm gì?
-Đây nè, họ gởi thẻ tín dụng cho anh nè.
Tôi cười:
-Ờ, chắc họ gởi thơ dụ mình đó mà. Em biết rồi, họ làm
chuyện này hoài.
Hồng từ phòng làm việc đi ra, trên tay cầm một phong thơ và
một cái thẻ tín dụng, nghiêm giọng nói:
-Đây không phải là thơ chiêu dụ cấp thẻ mà là họ gởi thẻ tín
dụng với tên của anh đàng hoàng. Anh coi nè.
Tôi nhận
lấy cái thẻ tín dụng của Best Buy và lá thư từ tay Hồng. Cái
thẻ tín dụng mới toanh với tên của tôi còn lá thư thì đại ý
chúc mừng tôi cùng những điều linh tinh khác. Đọc xong lá
thư, tôi bảo Hồng:
-OK, để mai anh gọi cho Best Buy hỏi cho ra lẽ và bảo họ huỷ
cái trương mục tín dụng này.
Hôm sau, tôi gọi điện thoại cho Best Buy để xin huỷ bỏ
trương mục. Trên điện thoại, người nhân viên của Best Buy
cho biết là "chính tôi", tuần trước, đã đến tiệm mua hàng và
đồng thời "chính tôi" cũng đã mở một trương mục tín dụng. Số
tiền mà "tôi" đã mua và nợ trong trương mục là hơn năm ngàn
đô la. Tôi nói với người nhân viên này là từ vài tháng nay
tôi chưa đến Best Buy, không xin thẻ tín dụng và cũng không
mua gì đến hơn năm ngàn đô la cả. Sau hơn mười lăm phút điện
đàm, cuối cùng, tôi mới vỡ lẽ ra là tuần trước, đã có người
nào đó dùng tên, tuổi, số bằng lái xe và cả số an sinh xã
hội của tôi để mua hàng và mở một trương mục tín dụng với
Best Buy.
Đến
chiều về đến nhà, mở hộp thơ thì tôi mới tá hoả tam tinh khi
nhận được thêm hai thẻ tín dụng nữa, một từ Comp USA và một
từ Home Depot. Liên tiếp trong những ngày sau đó, tôi nhận
được tổng cộng 11 thẻ từ các công ty bán lẻ như Fry s, Pier
1 Import, Sony, Old Navy, Kohl, Mervyn, Macy và một thẻ của
tiệm nữ trang nổi tiếng Bailey Banks & Biddle. Tổng số tiền
mà kẻ gian đã dùng tên tôi để mua hàng, chỉ trong vòng năm
ngày, lên đến hơn ba mươi ngàn đô la. Vâng, hơn ba mươi ngàn
đô la chỉ trong năm ngày.
Bàng
hoàng, sững sờ trước sự việc xày ra, chưa biết phải giải
quyết thế nào thì tôi bỗng sực nhớ ra cái phong bì màu vàng
và tập tài liệu về Danh Tặc mà nửa năm trước đó tôi đã định
quăng vào thùng rác. Mở tủ hồ sơ, lấy cái phong bì vàng và
lôi tập tài liệu ra, tôi đọc thật kỹ những tin tức, dữ kiện,
những điều phải làm và những phương cách hành động và đề
phòng chuyện này tái diễn.
Theo sự
hướng dẫn của tập tài liệu, việc đầu tiên là tôi gọi cho sở
cảnh sát địa phương để tường trình nội vụ. Sở cảnh
sát Huntington Beach đã gởi nhân viên cảnh sát đến tận nhà,
lấy lời khai của tôi và những dữ kiện cần thiết. Ông ta làm
biên bản, giao cho tôi bản sao cùng những số điện thoại để
liên lạc khi cần. Kế đến, tôi gọi cho Federal Trade
Commission (FTC) để lập hồ sơ khai báo. Người nhân viên của
FTC cũng lấy mọi dữ kiện, cho tôi những số điện thoại cần
thiết để liên lạc. Sau đó, tôi gọi cho ba công ty chuyên về
hồ sơ tín dụng là Exquifax, Eperian và TransUnion để báo cáo
và cũng để kiểm soát xem có còn những trương mục nào đã được
mở mà tôi không được biết. Tôi yêu cầu ba công ty này cài
đặt báo động và xin cho tôi biết ngay lập tức nếu có gì bất
bình thường với hồ sơ tín dụng của tôi. Sau cùng, tôi gọi
cho từng công ty bán lẻ đã cấp thẻ tín dụng cho tôi, cho họ
biết tôi đã bị danh tặc, có người mạo danh tôi để trục lợi.
Các nhân viên của ban thẩm tra về "tội ác danh tặc", sau khi
lấy lời khai và dữ kiện, liền gởi cho tôi một bản khai chứng
nhận không trách nhiệm (Affidavit of Non-Liability), bảo tôi
điền đầy đủ dữ kiện, ký tên và gởi lại cho họ.
Sau hai
tháng khai báo với cảnh sát, khai báo với FTC, mỗi ngày trên
điện thoại hằng giờ với các công ty bán lẻ, thư đi, thư về,
cuối cùng thì tôi cũng thoát khỏi chuyện rắc rối, không phải
trả một đồng xu nào và những vết xấu trong hồ sơ tín dụng
của tôi đã được hoàn toàn tẩy sạch.
Qua kinh
nghiệm trên, tác giả xin được trình bày nơi đây những gì mà
chúng ta cần biết, cần làm, trong trường hợp không may bị
danh tặc, để sau này khỏi phải trả những món nợ không do
chúng ta tạo nên, và cũng để bảo vệ hồ sơ tín dụng của chúng
ta cho được hoàn hảo và nhất là để tránh chuyện không may
này xày ra lần thứ nhì.
Dưới đây
là những câu hỏi và trả lời liên quan đến vấn đề danh tặc.
Những dữ kiện này tác giả đã sưu tập từ những thông tin trên
mạng lưới internet.
Danh
tặc là gì?
Danh tặc
xảy ra khi một người nào đó dùng dữ kiện cá nhân như tên,
tuổi, địa chỉ cư ngụ, số bằng lái xe hay số an sinh xã hội,
số thẻ tín dụng, v.v..., của chúng ta làm điều bất chánh để
trục lợi cho cá nhân họ.
Những kẻ
làm chuyện phi pháp này có thể là một cá nhân, làm việc đơn
độc, nhưng cũng có thể là một tổ chức với hằng trăm người,
có đường dây hoạt động không những chỉ tại Hoa Kỳ mà còn
trên khắp thế giới nữa.
Làm
thế nào kẻ gian có thể ăn cắp dữ kiện cá nhân của tôi ?
Kẻ gian
có thể dùng nhiều phương tiện, đơn giản hay phức tạp, để ăn
cắp dữ kiện cá nhân của bạn. Những thí dụ điển hình mà kẻ
gian thường làm gồm có:
1. Họ
lấy dữ kiện cá nhân của bạn từ những công ty bán lẻ, ngân
hàng, hay các công ty tín dụng bằng những cách sau:
o Ăn
cắp hồ sơ chứa dữ kiện cá nhân của bạn từ những nhân viên
làm cho các công ty tín dụng.
o Toa
rập với nhân viên nhận đơn tại các tiệm bán lẻ hay các nhân
viên có thẩm quyền cứu xét và cấp thẻ tín dụng, để lấy dữ
kiện cá nhân của bạn (tác giả có thể đã bị trường hợp này).
o Hối
lộ nhân viên có thẩm quyền giữ hồ sơ chứa dữ kiện cá nhân
của bạn tại các công ty hay ngân hàng.
o Lường
gạt nhân viên có thẩm quyền gìn giữ hồ sơ của bạn.
o Xâm
nhập máy điện toán (hacking) của các công ty bán lẻ, các
công ty tín dụng, các công ty địa ốc, các công ty bán điện
thoại viễn liên, hay ngân hàng để đánh cắp dữ kiện cá nhân
của bạn.
o Đánh
cắp máy điện toán xách tay của nhân viên có chứa dữ kiện cá
nhân của bạn.
2. Họ
moi, bới lục các thùng rác nhà của bạn, thùng rác của các
công ty hoặc những nơi đổ rác để tìm dữ kiện cá nhân của
bạn.
3. Họ
xin hồ sơ tín dụng có chứa dữ kiện cá nhân của bạn từ những
công ty tín dụng bằng cách giả làm chủ nhà, chủ đất, nhân
viên ngân hàng, hay những nhân viên có thẩm quyền duyệt xét
hồ sơ của bạn.
4. Họ
ăn cắp thẻ số thẻ tín dụng của bạn và những dữ kiện cá nhân
bằng một dụng cụ đặc biệt gọi là skimming device, bán khoảng
50 đô (hành động này gọi là "skimming", người làm chuyện này
gọi là "skimmer"). Skimming thường xảy ra tại các nhà hàng.
Sau khi dùng bữa, bạn móc bóp lấy thẻ tín dụng đưa cho người
hầu bàn. Anh ta đi vào trong và một lúc sau trở lại với hoá
đơn cho bữa ăn của bạn. Những thành phần bất hảo mua chuộc
hay toa rập với những người hầu bàn và người này chỉ cần
"cà" thẻ của bạn vào một cái máy nhỏ, bán khoảng 50 đô, thì
những dữ kiện trên thẻ của bạn sẽ được thu vào máy. Sau đó,
họ bán lại những dữ kiện thu được cho kẻ gian. Thẻ tín dụng
của bạn cũng bị "cà hai lần" khi bạn đi mua sắm tại những
tiệm bán lẻ bởi những nhân viên bán hàng không lương thiện.
Tại nhà hàng Outback ở Charlotte, North Carolina, hai người
hầu bàn tên Benjamin Gadson and Juan Canales, đã bị câu lưu
vì nghi ngờ đã dùng skimming device để "cà" hơn 650 thẻ tín
dụng của khách hàng, sau đó đã bán lại với giá 25 đô cho mỗi
số thẻ.
Đôi khi, kẻ gian cũng cài cái máy này vào những máy lấy tiền
(ATM) đặt trong những thương xá.
5. Họ
ăn cắp ví hoặc xách tay có dữ kiện cá nhân của bạn trong đó.
6. Họ
ăn cắp thơ của bạn, gồm cả những thơ từ ngân hàng, các công
ty tín dụng hay từ sở thuế.
7. Họ
ra bưu điện, điền mẫu đổi địa chỉ của bạn, để thư từ của bạn
được gởi tới một địa chỉ khác.
8. Họ
lấy dữ kiện cá nhân của bạn bằng cách lường gạt những người
nhẹ dạ, dễ tin. Họ có thể làm một trong hai việc sau đây:
o Gọi
điện thoại và giả làm nhân viên của ngân hàng, nhân viên
công lực hay nhân viên công ty tín dụng. Họ cho bạn biết
trương mục trong ngân hàng của bạn đang có người xâm nhập,
trương mục của bạn thiếu tiền, thẻ tín dụng của bạn đang có
vấn đề, trương mục của bạn không tiền bảo chứng, bạn đang nợ
họ, v.v... và họ cần những dữ kiện cá nhân của bạn để, điều
tra, hồi phục hay điều chỉnh
o Gởi
thơ điện tử (email) và giả làm ngân hàng, công ty tín dụng
(trên thơ có các nhãn hiệu như thật của ngân hàng hay công
ty tín dụng. Loại thơ này gọi là "spoofs"). Họ cho bạn biết
trương mục trong ngân hàng của bạn đang có người xâm nhập,
trương mục của bạn thiếu tiền, thẻ tín dụng của bạn đang có
vấn đề, trương mục của bạn không tiền bảo chứng, bạn đang nợ
họ, v.v... và họ cần những dữ kiện cá nhân của bạn để, điều
tra, hồi phục hay điều chỉnh (hành động gởi thơ loại này gọi
là "phishing". Tác giả hiện đang lưu giữ hàng chục "spoofs"
emails loại này).
Ai có
quyền giữ và xem hồ sơ tín dụng hay dữ kiện cá nhân của tôi?
Bất cứ
một cá nhân hay công ty nào được xem là "có thương vụ chính
đáng" đều có quyền vào và xem hồ sơ tín dụng của bạn. Những
cá nhân hay công ty này bao gồm:
1. Những
công ty phát hành hay cấp thẻ tín dụng cho bạn.
2. Chủ
đất.
3. Công
ty bảo hiểm.
4. Công
ty sắp sửa mướn bạn (với sự đồng ý của bạn).
5. Ngân
hàng.
6. Công
ty bán xe.
7. Những
công ty xem xét đơn xin việc của bạn với chính phủ.
8. Cơ
quan chính phủ chuyên lo về việc cấp dưỡng con cái.
9. Cơ
quan an ninh của chính phủ.
10. Các
công ty đòi nợ.
Nếu
bị danh tặc, hậu quả sẽ ra sao?
Qua phần
trình bày ở trên về trường hợp của tác giả, các bạn cũng có
thể thấy được hậu quả như thế nào. Khi kẻ gian lấy được dữ
kiện cá nhân của bạn, họ sẽ:
1. Đi
mua sắm thả giàn với số hoặc thẻ tín dụng của bạn (họ có thể
làm giả thẻ căn cước hay bằng lái xe). Họ mua những món đồ
đắt tiền như computers, nhẫn kim cương, hay những thứ mà họ
có thể dễ dàng bán lại.
2. Họ
có thể mở một loạt trương mục tín dụng, xin thẻ tín dụng
dưới dữ kiện cá nhân của bạn và mua sắm thả giàn những món
hàng đắt giá, dễ bán lại (đây là trường hợp của tác giả).
Sau đó, họ sẽ không trả tiền và bạn sẽ lãnh số nợ đó. Hồ sơ
tín dụng của bạn sẽ bị ảnh hưởng.
3. Sau
khi họ đổi địa chỉ của bạn tại bưu điện, thơ sẽ không về nhà
bạn, do đó bạn sẽ không biết là bạn đang bị danh tặc. Phải
một thời gian sau, sau khi bạn biết được điều này thì họ đã
cao bay xa chạy (theo lời người cảnh sát thẩm vấn tác giả,
tệ nạn này rất khó truy lùng, các công ty thường chịu lỗ và
lấy lại bằng cách cộng vào giá hàng. Cuối cùng, người thiệt
thòi vẫn là người tiêu dùng).
4. Mượn
tiền nhà băng hay đi mua xe mới dưới tên của bạn.
5. Mở
đường dây điện thoại nhà hay điện thoại di động dưới tên của
bạn.
6. Làm
giả ngân phiếu, thẻ tín dụng và rút hết tiền trong trương
mục của bạn.
7. Khai
khánh tận dưới tên của bạn để khỏi trả nợ.
8. Đưa
tên tuổi của bạn khi bị cảnh sát chận hỏi. Nếu họ được thả
và sau đó không ra hầu toà, bạn sẽ là người bị trát truy nã
(arrest warrant).
Làm
sao tôi biết được rằng tôi là nạn nhân của danh tặc?
Những
dấu hiệu cho thấy bạn đang hay đã bị danh tặc gồm có:
1. Trương
mục trong ngân hàng của bạn bị mất mát hay dọn sạch.
2. Tự
nhiên bạn không nhận được thư, hoá đơn hay báo cáo hằng
tháng của ngân hàng hay các công ty tín dụng. Đây là dấu
hiệu kẻ gian đã đổi địa chỉ của bạn.
3. Nhận
được thẻ tín dụng từ các công ty bán lẻ và công ty tín dụng
mà bạn không hay chưa hề làm đơn xin (trường hợp của tác giả).
4. Bị
từ chối khi mượn tiền hay mua xe mà không có lý do rõ ràng.
5. Nhận
được điện thoại hay điện báo của công ty đòi nợ hay công ty
bán lẻ về những món hàng mà bạn chưa hề mua.
Phải
làm gì sau khi bạn đã bị danh tặc?
Nếu
không may bạn khám phá ra rằng bạn đã bị kẻ gian mượn tên
làm những chuyện bất chánh, điều đầu tiên là bạn phải giữ
bình tĩnh đừng hốt hoảng. Bạn nên làm ngay những việc sau
đây:
1. Gọi
điện thoại cho cảnh sát địa phương để làm thủ tục khai báo.
2. Gọi
cho Federal Trade Commision (FTC) để làm thủ tục khai báo.
1-800-FAIR CREDIT (1-800-324-7273)
3. Gọi
cho ba cơ quan sau đây để khai báo, xin hồ sơ tín dụng khẩn
cấp và yêu cầu họ khoá, cài đặt báo động hoặc thông báo đến
bạn những hành động bất thường về hồ sơ tín dụng của bạn.
Theo luật, bạn sẽ được một hồ sơ tín dụng hoàn toàn miễn phí.
o Equifax: 1-800-525-6285; www.equifax.com
o Experian:
1-888-EXPERIAN (397-3742);www.experian.com
o TransUnion: 1-800-680-7289; www.transunion.com
4. Gọi
cho từng công ty bán lẻ mà kẻ gian đã mua sắm, khai báo và
cho họ biết là bạn là nạn nhân của danh tặc và yêu cầu họ
đóng ngay trương mục tín dụng. Họ sẽ gởi cho bạn một bản
chứng thực không trách nhiệm (Affidavit of Non-Liability).
Sau khi nhận được bản chứng thực này, bạn phải điền vào gởi
trả lại công ty ngay tức thời kèm theo hồ sơ khai báo của
cảnh sát và FTC. Nhớ làm một bản sao cho hồ sơ của bạn. Mỗi
công ty, sau khi điều tra và nếu tin lời bạn, họ sẽ gởi cho
bạn một bức thư cho bạn biết là bạn không phải chịu trách
nhiệm cho món nợ đó.
5. Theo
dõi sự chi tiêu trương mục tín dụng của từng công ty cho đến
khi mọi chuyện êm xuôi. Theo dõi tất cả các trương mục khác
của các công ty mà bạn đang có thẻ tín dụng.
Làm
cách nào để tránh không trở thành nạn nhân của danh tặc?
Đề phòng
và đề cao cảnh giác là phương pháp hữu hiệu nhất để chống
lại danh tặc. Để tránh trở thành nạn nhân, bạn nên làm những
việc sau đây:
1. Thường
xuyên theo dõi trương mục checking hay saving của bạn. Để ý
đến những khoản chi tiêu khả nghi không thể giải thích. Nếu
có gì nghi ngờ, gọi cho công ty tín dụng hay ngân hàng ngay
lập tức.
2. Không
bao giờ cho biết số an sinh xã hội, số trương mục, số bằng
lái xe của bạn qua điện thoại hoặc qua internet, ngoại trừ
khi bạn chắc chắn là đường dây điện thoại hoặc trang nhà
trên internet hoàn toàn được bảo vệ và an toàn (protected
and secured). Khi mua hàng và cho dữ kiện cá nhân trên mạng,
bạn cần để ý đến địa chỉ trang nhà của công ty bạn đang trả
tiền. Nếu địa chỉ trang nhà của công ty đó có chữ https:// (có
chữ s theo sau http), hoặc dưới cuối trang có hình ổ khoá,
dấu hiệu cho bạn biết trang nhà đó được bảo vệ và an toàn.
Nếu không có hai điều này, đừng để lộ dữ kiện cá nhân của
bạn.
3. Cẩn
thận khi dùng thẻ tín dụng tại các nhà hàng hay đi mua sắm.
Bạn nên dùng một thẻ tín dụng có mức giới hạn thấp để mua
sắm, ăn uống. Lỡ có mất hay bị lấy dữ kiện của thẻ đó, cũng
đỡ.
4. Nếu
ngôi nhà của bạn là nơi thường xuyên tiếp đãi bạn bè, bạn
nên cất những dữ kiện cá nhân vào tủ khoá lại, đừng để chúng
trên bàn hay những nơi dễ dàng trông thấy.
5. Đừng
mang theo thẻ an sinh xã hội trong bóp hoặc ví da. Cất nó ở
nhà vào chỗ an toàn. Bạn nên tập ghi nhớ số anh sinh xã hội
của mình, bằng lái xe cùng những dữ kiện cá nhân khác.
6. Thùng
rác của bạn là nơi dễ xâm nhập nhất. Bất cứ ai cũng có thể
vào thùng rác của bạn khi bạn để chúng ở lề đường vào ngày
đổ rác. Không bao giờ vất dữ kiện cá nhân, bản báo cáo
trương mục hay tín dụng hàng tháng vào thùng rác. Khi dọn
dẹp giấy tờ, trước khi vất những thứ có dữ kiện cá nhân, bạn
hãy dùng máy cắt (shredder) để cắt chúng ra thành từng sợi
nhỏ.
7. Luôn
luôn đề cao cảnh giác với những emails báo cho bạn biết là
trương mục của bạn đang thâm thủng hay đang có vấn đề (loại
"spoof" emails). Không bao giờ trả lời hoặc nhấn chuột vào
đường nối địa chỉ (links) trên những emails loại này. Nếu
nghi ngờ, bạn nên gọi điện thoại trực tiếp cho ngân hàng hay
công ty tín dụng để kiểm chứng.
Lời
cuối:
Khoa học
kỹ thuật ngày nay đem nhiều tiện lợi cho đời sống của chúng
ta. Nhờ vào trương mục tín dụng và những thẻ mà chúng ta có
thể mua sắm, ăn uống, mua xe hay mua nhà trả góp. Nếu không
có chúng, khó lòng mà chúng ta để dành đủ tiền mua một chiếc
xe để đi làm, kiếm sống, hay mua một căn nhà để ở, để che
mưa, nắng. Tuy nhiên, kỹ thuật dù tân tiến đến đâu cũng có
nhiều kẽ hở mà xã hội ngày nay dẫy đầy những kẻ gian luôn
rình rập, lợi dụng những kẽ hở hay sự nhẹ dạ của chúng ta để
làm chuyện bất chánh và trục lợi cho cá nhân họ. Chúng ta
phải luôn đề cao cảnh giác và đề phòng hạng người này để bảo
vệ cho chính chúng ta.
Chúc các bạn một ngày vui và nhớ hãy luôn kiểm soát túi tiền
của mình.