Cái tâm
vô thường, mông lung, đã
đưa ta qua những ngày tháng
phiêu bồng trên chặng
đường bám víu, lang thang. Quá
khứ là đâu, hiện tại là
đâu và tương lai là đâu?
Tất cả như những trận
cười đùa giỡn trong cơn
mộng. Ta có thể bay bổng trên
đầu ngọn cây, nhìn ngắm bầu
trời cao rộng hay ta có thể nhỏ nhoi
như những hạt vi trần, nhưng giấc
mộng vẫn là trăng mộng...Say trong cơn
mộng, tỉnh trong giấc mộng và ta như
ánh trăng mãi đi, đi hoài làm
ánh sáng thân yêu trên cõi
mộng nhân gian.
ĐÙA TRĂNG
Trăng xưa tỏa mộng
bến cũ năm nào
mơ màng tỉnh giấc
trăng mộng còn
đâu?
Ngồi trên đỉnh
núi
ngắm bầu trời xanh
vầng mây tan mỏng
ta, trời ở
đâu?
Trên đầu ngọn
cỏ
mỉm cười rỗng không
cỏ non lay động
tâm hòa hư không...
24.01.02