Thân phận của con người khi
vừa mới chào đời
là khởi đầu của cuộc ra
đi, về nơi chốn đã
đến. Sanh-già-bệnh-chết là
nổi ám ảnh u hoài, thiên cổ. Có
ai muốn níu kéo lại thời gian
dù chỉ là khoảnh khắc, nhưng
cái khoảnh khắc nầy lại là
sự cay nghiệt của xót xa, nuối
tiếc, như đôi tay vẫy gọi, bám
víu, và rồi tất cả lại hoàn
không. Khi người thân rời
bỏ ra đi, dù sự ly biệt vì
bất cứ lý do gì : Tình phụ,
giận hờn, sang ngang, tử biệt v.v..
chỉ là sự nối tiếp của
cuộc ra đi. Hãy yêu em đi, hãy
yêu anh, yêu tất cả mọi
người như là lát nữa
đây, mọi vật sẽ thay đổi, mất mát, và chúng ta
nhìn theo như một đám mây
trước gió, chỉ có như
thế, chúng ta mới thấy giá
trị đích thực của vô
thường....
ĐỜI SAO
VẪN XA EM
Khi anh ngoảnh mặt
đi
lòng em thật
xót xa
như từ
trên đỉnh cao
rớt xuống
tận vực sâu
như cánh
diều trong gió
sợi dây
nối hững hờ
Khi anh bỏ ra đi
em rơi vào
câm nín
lòng em như
thảm cỏ
xanh tươi
trời hy vọng
anh bỏ đi
thật xa
giẫm nát
cõi lòng em
anh vô tình
thật rồi
hỏi gió
nào không đau
hỏi mây
nào không xót
hỏi lòng em ra
sao?
Khi anh đã
rời xa
có bao giờ
anh nhớ
tháng năm
cùng bên nhau
dễ thương tay
vụng dại
ánh mắt
tình cho nhau
Bước
chân anh mỏi mòn
nên giờ
đây vắng bóng
như nắng
thiếu giọt mưa
đất khô
buồn giẫy chết
nỗi đau
của chia lìa
Một chút
tình nầy thôi
một chút mặn
đầu môi
để tình vào
quên lãng
để ru
đời ngu ngơ
cho con tim bối
rối
mà thấy
lòng bẽ bàng
chỉ thoáng
chốc mà thôi
mà ngàn
năm trôi qua
Anh ơi ! anh đi
thật rồi sao
anh ơi ! anh bỏ
đi thật sao?
anh đã
rời xa em
làm sao em kéo
lại
làm sao em nắm
lại
những tháng
ngày có nhau......
17.04.2003