|
CUỐN KINH KÌ DIỆU
Tác giả: Viên
Quý
Ngay khi còn nhỏ, tôi
thường đọc kinh Vu Lan cho nội tôi nghe. Giọng tôi rất dở cứ đều
đều(rất buồn ngủ),đọc chữ thì không trôi chảy. Nhưng nội thường
bảo tôi đọc. Dù không hiểu gì nhưng nhìn thấy sự chăm chú của
nội khi nghe kinh và mỉm cười nhìn tôi với ánh mắt triều mến
trong đầu óc con nít của mình,tôi hạnh phúc lắm vì đã làm cho
nội vui.
Nội tôi rất hiền và
luôn giúp đỡ người khác. Khi nhìn thấy một người bà con xa bị
bệnh nặng,ai cũng sợ và xa lánh,nội đã không quản
ngại khó khăn
vất vả,tận tụy chăm sóc,không ghê
sợ người đó như những người khác. Nhưng vì nuôi người bệnh không
cẩn thận và sẵn yếu trong người. Sinh, lão, bệnh, tử luôn rình
rập con người. Nội tôi cũng không thoát khỏi quy luật đó. Nội bị
ung thư ,nó lở loét và phải được
rửa sạch và sát trùng và chỉ có ba tôi là làm việc đó. Ai cũng
thương nội nhưng cũng
vì khối u quái quỷ đó mà khi tiếp xúc với nội ai cũng dè chừng.
Và tôi được mọi người dặn là không được đến gần nội quá và không
được ăn đồ ăn của nội cho.
Tôi không dám nhìn vào
cái khối u ác tính đó. Vì lúc đó đối với tôi nó đáng sợ lắm. Và
cũng chính vì nó mà mọi người nhất là con cháu(những đứa con
nít) luôn xa lánh nội. Nhưng nó không đánh gục được nội tôi. Nội
luôn vui vẻ, luôn lạc quan, và luôn tỏ ra mạnh mẽ, không làm cho
con cháu lo lắng. Nhưng mỗi khi đêm về, nội lại khóc vì đau đớn
một phần vì khối u và đau đớn trăm vạn lần khi người khác sợ và
dè chừng khi tiếp xúc với nội. Giờ nghĩ lại,tôi thương nội quá.
Chính nhờ cuốn kinh Vu
Lan mà tôi với nội gần nhau hơn. Nội dạy tôi ngâm truyện Kiều,
đọc Lục Vân Tiên, kể cho tôi nghe những chuyện nhân nghĩa ở đời,
còn tôi thì đọc kinh cho nội nghe, nội chỉ có cuốn kinh Vu Lan
báo hiếu. Đọc hoài mà tôi không hiểu gì hết. Nhưng nhìn thấy nội
vui là tôi cảm thấy vui lắm.
Thời gian cứ lặng lẽ
trôi qua,cho đến một ngày vào năm lớp 8,tôi nhìn thấy nội ngày
càng ốm hơn, ăn ít hơn, khối u đó càng ngày nó càng nhức nhối.
Tôi sợ lằm. Nhìn thấy nó tôi sợ lắm và ngày càng xa lánh nội,
không đọc kinh thường xuyên như lúc trước và chạy ù đi khi nội
gọi tôi. Lúc đó đối với tôi nội như một phù thuỷ.không còn là bà
tiên như lúc trước nữa.
Nội ngày càng sút hẳn
và đến một ngày dù được mọi người chăm sóc rất chu đáo. Nhưng
nội đã không vượt qua được. Buổi
chiều đó ,nhìn thấy
nội nằm, thở rất khó khăn. Tôi nhận ra là tôi sắp mất nội. Nội
sẽ xa tôi mãi mãi. Tôi hối hận lắm. Tôi khóc rất nhiều. Nhưng
thời gian không trở lại. Tại sao tôi lại ích kỉ như vậy? tại sao
niềm vui nhỏ nhoi của nội là được nghe kinh tôi lại nhẫn tâm
tước đi niềm vui đó.
Nội ơi, con biết là
con không còn cơ hội đề nói là con thương nội lắm và sửa sai
những lỗi lẩm của mình. Con cám ơn nội. Nhờ nội mà giờ đây con
biết đến con đường tu tập. Cuốn kinh tuy nhỏ bé nhưng đó là gạch
nối của tình thương của nội và con. Nội biết không cuốn kinh Vu
Lan ngày nào và nội là nền cơ bản dể con sống tốt hơn,là nhân
duyên đầu tiên dưa con đến con đường tu tập. Và giờ đây đó là
niềm đam mê,là lý tưởng, là lẽ sống của con.
Con sẽ mở lòng với
mọi người, sẽ thương yêu mọi người như nội, luôn lạc quan và
tinh tấn tu tập. Con sẽ cồ gắng
hết sức để giúp mình
và mọi người cùng nhau tu học, để xã hội này tốt hơn và dù có gì
xảy ra đi chăng nữa,thì trái tim mọi người sẽ xích lại gần
nhau,không một khoảng cách nào có thể ngăn cản chúng ta được.
Các bạn ơi,hãy luôn mở
rộng trái tim mình ra và thương yêu mọi người. Đừng như đứa ích
kỉ như tôi. Nhưng trước hết, hãy sống hết mình vì gia đình bạn
nhé và đem tình thương đó nhân lên và đến mọi người. Đó là sự
trải nghiệm của tôi, từ trái tim
tôi muốn chia sẽ đến với bạn.
Và nếu như bạn nào
chưa từng đến và muốn đi vào con đường tu tập thì hãy đến
với
Đạo bằng tất cả trái tim. Hãy tìm hiểu và thực hành những lời
Phật dạy. Không ngại khó khăn gian khổ. Bạn sẽ có niềm an lạc và
hạnh phúc.Gieo nhân nào gặt quả nấy mà.Chúc mọi người luôn được
an lạc trên con đường tu
tập ,luôn vững tâm,trí tuệ luôn sáng suốt. Thương yêu gửi đến
mọi người.
Phatphap.wordpress.com & phatphapnhiemmau.com
& phatphapdaithua.com
|