
Thầy tôi là một người rất đặc biệt,
trong mỗi vấn đề của cuộc sống Thầy luôn
đưa ra hai đáp án khác nhau, vídụ: đối
với những học sinh xuất sắc Thầy nói
rằng: “học kỳ này em thi đạt thành tích
nhất lớp cũng không có gì tự hào lắm, vì
học kỳ sau em chưa hẳn đạt được như vậy.
Nhưng nếu học kỳ sau em lại đứng nhất
cũng không có gì hảnh diện, vì thi vào
đại học em chưa chắc đỗ thủ khoa nhưng
nếu đạt thủ khoa cũng không có gì xuất
sắc lắm, bởi vì sau này ra làm việc tham
gia công tác ngoài xã hội không nhất
định em sẽ luôn đứng nhất”. Và đối với
những học sinh yếu kém khác thì thầy có
cách nói ngược lại: “ nếu học kỳ này em
thi không đạt kết quả tốt cũng không có
gì quá lo ngại vì còn có học kỳ sau,
nhưng nếu học kỳ sau lại không tốt cũng
đừng quá buồn lo vì thi vào đại học em
không hẳn lại như thế và nếu có thi hỏng
đại học cũng không có gì đáng xấu hổ bởi
còn có các trường đại học của xã
hội(trường đời), thành tài không chỉ có
ở con đường thi cử”.
Thầy
giáo còn kể cho chúng tôi nghe câu
chuyện ngụ ngôn về kiến và dế: “ mùa thu
đến đàn kiến vất vã từ sáng đến tối lo
kiếm thức ăn chuẩn bị cho mùa đông sắp
tới, mà dế thì ngược lại ẩn trong đám cỏ
xanh tươi cất tiếng hát vang. Mùa đông
đến gần kiến có thể ở trong hang ấm áp
từ từ thưởng thức những món ăn ngon do
mình kiếm được còn dế thì nằm chết dần
ngoài hang và mạng sống của chúng chỉ
trong vòng 3 tháng.
Thầy cũng từng nói với học sinh chúng
tôi: “ các em nên học theo cách sống của
kiến hay của dế? Chúng tôi đồng thanh
trã lời: “ kiến” Thầy vui vẻ gật đầu
nói: “ đúng! Chúng ta nên học tập từ
kiến, cần cù làm việc tự mình tạo hạnh
phúc cho mình bằng chính đôi tay của
mình, bất luận thế nào cũng không nên
học theo cách sống của dế chỉ biết vui
chơi mà không lo cho cuộc sống tương
lai”. Nhưng không lâu sau đó có một học
sinh bị bệnh căn bệnh ung thư nặng không
còn trị được, lúc đó Thầy đến bệnh viện
thăm cô ta và kể lại câu chuyện ngụ ngôn
lúc trước, khi kể gần xong, cô học sinh
liền nói: “ Thưa thầy, em cũng nghĩ sẽ
làm như kiến vậy” không ngờ Thầy nói: “
không , em nên làm như dế, tuy rằng cuộc
sống của chúng có ngắn ngửi nhưng nó
biết đem lời ca tiếng hát hay đẹp để lại
cho đời, biết cống hiến và góp niềm vui
cho nhân lọai. Còn kiến tuy cả ngày vất
vã công việc nhưng chúng chỉ lo cho cái
ăn của chúng mà thôi”. Nghe xong, Cô học
sinh mĩm cười vui vẻ làm nhiều việc tốt
trong những ngày còn lại và đi đến điểm
cuối cùng của cuộc sống mà không âu sầu
bi thương.
Câu chuyện trên là một bài học rất hay
cho chúng ta, bình thường thầy giáo nói
có hai đáp án khác nhau, hoàn tòan tương
phản nhưng đó là một phương thức của
giáo dục. Bởi vì học sinh luôn không
giống nhau về nhiều mặt nên thầy giáo
phải biết cách giáo dục theo khả năng
tính cách của đối tượng, đó là điểm
thành công của giáo dục cũng là cách làm
cho cuộc sống trở nên hài hòa. Đồng thời
qua câu chuyện này cũng giúp cho chúng
ta hiểu rõ cuộc đời mỗi một giai đọan và
hòan cảnh khác nhau vì thế chúng ta nên
tùy cơ ứng biến cho cuộc sống mỗi ngày
tốt đẹp và hòan hảo hơn. Chúng ta không
nên cố chấp một phương án hay một quan
niệm hay suy nghĩ nào đó mà cho là vĩnh
cửu và đúng với mọi lúc mọi nơi. Chúng
ta nên biết cuộc sống có muôn hình vạn
trạng vì thế chúng ta cũng phải linh
động mà thay đổi cánh nhìn cách sống cho
phù hợp theo chiều hướng tốt đẹp.
Theo trang web xinlingxiaopin
TÂM
VÀ TÁNH
Có một học tăng đến Huệ Trung thiền sư
tham thiền học đạo, và thỉnh vấn thiền
sư rằng: “ Thiền là cách gọi khác của
Tâm, mà tâm là một thật tánh, ở thánh
cũng không tăng mà ở phàm cũng không
giảm, các vị tổ sư thiền tông thường nói
tánh là tên khác của tâm, xin hỏi thiền
sư: “ tâm và tánh khác nhau thế nào”?
Thiền sư trã lời: “ lúc mê có khác, khi
ngộ thì không”.
Vị học tăng lại hỏi tiếp: “ trong kinh
nói rằng: Phật tính thì thường mà tâm
thì vô thường, vì sao Ngài nói không có
khác biệt” ?
Thiền sư đưa ra ví dụ để giải thích cho
học tăng như sau: “ ngươi chỉ dựa vào
ngữ mà không y vào nghĩa, ví như khi
lạnh thì nước kết thành băng, khi ấm lên
thì băng tan thành nước; lúc mê thì tánh
kết thành tâm, lúc ngộ thì tâm tan thành
tánh, tâm tánh vốn đồng, do mê ngộ mà có
khác biệt”. Vị học tăng nhân đó mà liễu
ngộ.
Trong giáo lý Phật giáo tâm và tánh còn
có rất nhiều từ khác nhau dùng để gọi
như “bổn lai diện mục” “như lai tạng” “
pháp thân” “thật tướng” “chân như” “tự
tánh” “bổn thể” “ chân tâm” “ bát nhã”
“ thiền”... Đó cũng chỉ là nhiều phương
pháp, dùng nhiều từ để chúng ta nhận
thức chính mình. Mê ngộ tuy có khác, bổn
tánh vẫn không khác. Như vàng thì chỉ có
một nhưng chế tạo thành nhiều thứ khác
nhau như bông tai, nhẫn, dây
chuyền...các món đồ này có tên gọi khác
nhau nhưng thể của nó cũng chỉ là vàng
mà thôi. Cũng vậy Tâm và Tánh tên gọi
khác nhau nhưng đều dùng để chỉ bản thể
của chúng ta.
Theo trang web: zhongguofojiaowang
CÓ VÀ KHÔNG
Có
một vị cư sĩ đến học đạo và thỉnh vấn
Trí Tạng thiền sư như sau: “Xin hỏi
thiền sư thiên đường và địa ngục có hay
không ”?
Thiền sư trả lời “có”
Ông ta hỏi tiếp: “xin hỏi Phật và Bồ
tát có không”?
“Có”
“Xin hỏi có nhân quả báo ứng không”?
“Có”
Ông ta hỏi bất cứ điều gì, Trí Tạng
thiền sư đều trả lời “có”
Sau khi nghe xong vị cư sĩ này cảm thấy
hoài nghi liền phản ứng rằng: “thiền sư!
Ngài nói sai rồi”
Thiền sư ôn tồn đáp “ tôi nói sai ở
đâu”?
Vị
cư sĩ cao giọng nói “con đã hỏi Kinh Sơn
thiền sư và Ngài đều nói “không”.
Nói “không” như thế nào?
Con hỏi :có nhân quả báo ứng không? Kinh
Sơn thiền sư nói “không”; có Phật Bồ tát
không? trả lời “không”; có thiên đường
địa ngục không? cũng nói “không” và con
hỏi những gì thì Kinh Sơn thiền sư đều
trã lời “không”. Nhưng ngược lại đối với
Ngài thì tất cả đều nói “có”. Trí Tạng
thiền sư hiểu rỏ căn tánh và trình độ
của vị cư sĩ ở cấp bậc nào rồi và vui vẻ
nói: “ Ồ! ông có vợ không”? vị cư sĩ
thưa “dạ có”; “ông có con không”? “dạ
có”; “Ông có tiền của không”? “dạ có”;
“Ông có nhà cửa xe cộ không”? “dạ có”
Trí Tạng thiền sư lại hỏi tiếp: “ Kinh
Sơn thiền sư có vợ không”?vị cư sĩ nọ
thưa “dạ không”; “Kinh Sơn thiền sư có
con không”? “dạ không”; “Kinh Sơn thiền
sư có tiền của nhà cửa không”? “dạ thưa
không”.
Trí Tạng thiền sư kết luận, vì thế Kinh
Sơn thiền sư trả lời với Ông “không”. Ta
Trả lời với Ông“có” vì Ông có vợ,
con,...
Vấn đề này đối với người này nói “có”,
đối với người khác nói “không” như vậy
có khác nhau không? Thật ra ,không có gì
khác cả, đạo thì chỉ có một, “có”
“không” là hai mặt của đạo mà thôi. Đạo
là tùy theo căn tánh của con người mà có
khác nhau. Hỏi đáp và trả lời của thiền
sư lúc thì “có” lúc thì “không” chỉ vì
trình độ của chúng ta có khác hoặc là
thứ tự hiểu biết vấn đề của chúng ta có
khác nhau mà thôi.
Bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc
Vào ngày chúc thọ mừng 90 tuổi của thầy
giáo, cả bọn học sinh chúng tôi vây
quanh thầy chúc mừng đại thọ và không
ngừng khen thầy là người cao tuổi tráng
kiện nhất, sắc mặt da dẻ hồng hào,tinh
thần lại phấn chấn hòan tòan không giống
người ở tuổi 90. Lúc đó có một người
thưa hỏi thầy, có bí quyết gì trong cuộc
sống không? Thầy liền tiết lộ bí quyết
cho chúng tôi nghe: “ 65 năm về trước,
sau khi kết hôn. Vào đêm tân hôn tôi và
cô ấy (vợ thầy) đã vạch ra một pháp lệnh
như sau: Từ nay về sau nếu chúng ta cải
nhau, khi đã biết được ai sai thì người
đó phải ra vườn tản bộ. 65 năm qua ,mỗi
khi cải nhau thì tôi là người ra vườn đi
tản bộ hoặc đi dạo phố”. Nghe xong, cả
bọn chúng tôi cười ầm lên, bổng nhiên có
một học sinh nam nói nhỏ rằng: “ngốc thế,
sao lần nào thầy cũng sai cả”. Kỳ thật,
thầy giáo chúng tôi không ngốc và cũng
không phải mỗi lần cải nhau đều do lỗi
của thầy hay do thầy sai đâu. Nhưng bởi
vì thầy nhường nhịn, mỗi lần như vậy
thầy đều chủ động ra vườn tản bộ, làm
giảm bớt những điều không đem lại lợi
ích giữa vợ chồng và dập tắt đi sự tranh
cãi. Tinh thần của thầy đáng làm cho mọi
người cảm động và khâm phục, bao nhiêu
cặp nam nữ có thể không xãy ra tranh cãi
chứ? Thà rằng “tự nhận sai” và nhường đi
vài lời để cắt ngang lời lẻ không hay
giữa hai người, làm cho hai người bình
tỉnh suy xét lại mình trong chốc lát còn
hơn rướng cổ tranh cãi. Sự thật rất
nhiều người biết tranh luận nhưng không
nhất định biết nói năng chuyện trò. Đặc
biệt là những lúc cãi nhau đến đỏ mặt
tía tai thì thế nào có thể hiểu được đạo
lý “bớt một lời biển rộng trời cao”? Và
sự thật đã chứng minh những người thích
tranh cãi nhiều là những người càng ít
tư tưởng. Bởi vì những người chỉ chú ý
đến tranh cãi thì ít suy ngẫm tìm tòi.
Cho nên lúc những người thường thích
dùng miệng lưỡi tranh cãi biện luận thì
dần dần không thích dùng tai lắng nghe
và cũng ít dùng trí để suy nghĩ. Người
xưa thường nói “ thanh thiếu niên thích
nói nhiều, trung niên thích làm hơn và
người già thì thích suy ngẫm”. Nhưng tôi
cảm thấy, thầy giáo chúng tôi thích nói
và làm nội tâm ngoại tướng đều tương
đồng, không nặng lời mắng nhiếc, không
tranh hơn thua, cho nên trường thọ tướng
hảo. Có một triết gia nói rằng: “khi một
người nữ nổi giận giống như một hồ nước
bị quấy lên đục ngầu đáng sợ,làm mất đi
vẽ đẹp thanh nhã vốn có”. Kỳ thật nam
hay nữ nỗi giận thì gương mặt đều khó
xem như nhau thôi.
Chỉ có sự nhường nhịn và bao dung trong
lời nói, “tự nhận sai và ra vườn tản bộ
trầm tư suy nghĩ. Đó mới chính là bí
quyết để nuôi dưỡng hạnh phúc.