Con
phải ráng tập để mà biết thua người ta
Ðoàn Thanh Liêm
Hồi năm
1993-94, tôi được nghe kể một câu chuyện như sau về một vị
tu sĩ Phật giáo ở bên nước Nhật ngày xưa. Tại một ngôi chùa
ở làng quê, một hôm có cô gái đem một em bé mới sinh đến, và
khóc lóc, la lối bù lu bù loa với các vị sư tại chùa rằng:
Ðứa bé này chính là con của một nhà sư trẻ tuổi, đẹp trai
tên là Ân này, mà hiện vẫn ở trong chùa đấy!
Rồi cô ta để
lại đứa bé ở lại chùa, nói rằng: “Tôi để cho bố nó phải
nuôi nấng người con của mình”. Và cô ra về, mất dạng
luôn, không ai còn thấy mặt mũi cô ấy nữa.
Tất cả tăng
chúng và Phật tử trong chùa đều chưng hửng, sửng sốt, chẳng
một ai còn biết ăn nói ra sao nữa. Sau đó vị sư trưởng mới
cho gọi sư Ân lên, và nói lại sự việc vừa xảy ra cho nhà
chùa. Rồi sư cụ mới tra hỏi sư Ân về đầu đuôi sự việc. Ðáp
lại, sư Ân chỉ nói có mỗi một câu gọn lỏn: “Thế à!”.
Kết cục là vị
sư trẻ tuổi này phải nhận việc nuôi nấng chăm sóc cho đứa bé,
trước sự lạnh nhạt khinh miệt của các Phật tử và các tu sĩ ở
chùa.
Năm tháng
trôi qua, đứa bé lớn dần và đã rời khỏi chùa lúc trưởng
thành. Rồi bỗng một ngày người mẹ năm xưa của đứa bé bỗng
lại xuất hiện. Lúc này chị đã lớn tuổi, chững chạc lắm rồi.
Chị phân bua với các vị sư trong chùa là: Chị rất hối hận là
năm xưa đã “đổ oan cho sư Ân”. Thực ra người bố của đứa nhỏ
là người khác. Nhưng vì anh ấy lại bỏ đi mất tiêu, nên chị
ta bí quá, nên đành phải đổ vấy cho sư Ân.
Ðến nay, thì
chị thấy lương tâm bị cắn rứt quá, và rất ân hận về cái
chuyện đã gây ra sự oan ức tày trời như vậy. Và chị xin cải
chính về việc này. Sự việc được nói lại cho sư Ân nay đã lớn
tuổi và trở thành một nhà sư đáng kính. Nghe xong đầu đuôi
câu chuyện, nhà sư cũng y hệt như hồi trước, lại chỉ thốt ra
2 tiếng “Thế à!”
Và kể từ đó,
sư Ân được người đời tặng cho cái biệt hiệu là “Hòa Thượng
Thế À”.
Câu chuyện
này cũng na ná như chuyện “Oan Thị Kính” của Việt Nam vậy.
Nàng Thị Kính cầm con dao để cắt sợi râu trên mặt người
chồng, lúc ông đang ngủ, thì bị bà mẹ chồng nghi là dung dao
nhằm giết chồng. Nên nàng đã phải cải trang là người nam và
đi tu ở chùa.
Rồi nàng cũng
bị một người con gái tên là Thị Màu quyến rũ, vì cô ta mê
sắc đẹp của người tu sĩ trẻ. Nhưng cô lại bị cự tuyệt, nên
khi có con, thì lại đổ oan cho tu sĩ hầu báo thù cho sự cự
tuyệt này. Và kết cục, vị tu sĩ trẻ đành phải nhận nuôi đứa
trẻ, mà không hề bao giờ minh oan cho mình.
Mãi đến khi
vị tu sĩ này chết đi, thì người ta mới khám phá ra đó là một
phụ nữ giả làm người nam để đi tu, nương náu nơi cửa thiền.
Vì thế mà nhân gian mới có chuyện “Oan Thị Kính”.
Bài viết này
có tiêu đề “Con phải ráng tập để mà biết thua người ta,”
đã được chuẩn bị từ lâu, khi tác giả được người bà con tặng
cho một bức thư họa từ ở trong nước mang qua, mà có nhan đề
là chữ “Nhẫn” với câu thơ như sau:
“Nhẫn một
chút, sóng yên gió lặng
Lùi một
bước, biển rộng trời cao.”
Ðối với một
người đã bước vào cái tuổi “thất thập cổ lai hi” như tôi bây
giờ, thì câu thơ này thật là tâm đắc. Và tôi đã treo bức thư
họa này trên bức vách trong phòng làm việc ở nhà mình. Ðến
nay, thì các con của tôi đã trưởng thành với tuổi 30-40, đủ
chín chắn khôn ngoan cả rồi. Và nhiều người cháu là con của
mấy anh chị lớn của tôi, thì cũng đã vào tuổi 50-60 nữa.
Và bài này,
tôi có ý viết dành riêng cho lớp con và cháu đó, cũng như
cho con cháu của một số bạn thân thiết của tôi nữa. Vì thế
tôi rất thoải mái, chân tình bộc lộ suy nghĩ và tình cảm của
bản thân mình, trong bàu không khí thân mật ấm cúng của nội
bộ gia đình. Mà khỏi cần phải “rào trước đón sau” gì cả.
Kinh nghiệm
cho ta thấy là ngay trong nội bộ của mỗi gia đình, thì
thường các vụ sứt mẻ đổ vỡ đều bắt nguồn từ sự “háo thắng,
nóng nảy” của anh chị em mà phát sinh ra cả. Người này thì
đố kỵ, tỵ hiềm hay mặc cảm trước sự thành đạt vẻ vang của
người kia.
Cụ thể như
hai chị em mà thấy con cái của người kia đậu đạt thành công,
thì thay vì vui mừng cho đứa cháu của mình, thì lại đâm ra
ghen tức vô lối mà xa cách, lạnh nhạt với chính người ruột
thịt của mình.
Xét cho kỹ,
thì đó cũng đều do cái tính vị kỷ, cái bệnh kiêu căng hợm
hĩnh, quá coi trọng cái “bản ngã” của mình mà đâm ra vừa “tự
tôn”, vừa tự ti” ngay cả đối với anh chị em trong gia đình
mình.
Cần phải ghi
lại cái tinh thần truyền thống cố hữu mà vốn là rường cột để
giữ vững một gia tộc gắn bó keo sơn bền chặt lâu đời với
nhau, đó chính là do niềm tự hào, mảnh đất chung của mọi
thành viên trong tập thể dòng tộc (pride and common ground
of the collectivity).
Như lời phát
biểu của văn hào Antoine de Saint-Exupery người nước Pháp: “Yêu
nhau là cùng với nhau nhìn chung về một hướng”. Và
trong nội bộ một gia đình, thì cái hướng nhằm đó chính là để
xây dựng tương lai tươi sáng cho lớp con, lớp cháu. Và muốn
được như vậy, thì mỗi thành viên trong gia đình phải biết
nhường nhịn lẫn nhau, phải biết “chịu thua người anh,
người chị em của mình” đi, cốt yếu để mà giữ được cái
sự hòa khí thuận thảo, ấm cúng trong nhà với nhau.
Ðiều này cha
ông chúng ta đã dậy bảo rất kỹ lưỡng, trong câu nói ngắn gọn
mà rõ rệt này: “Một câu nhịn, chín câu lành.” Hay
trong khẩu hiệu chỉ với bốn chữ: “Dĩ hòa vi quý.”
Trong kinh cầu nguyện của người Công giáo, cũng có lời
khuyên nhủ như sau: “Nhịn kẻ mất lòng ta.”
Ðó là chuyện
trong nội bộ của gia đình. Còn ở ngoài xã hội, với tình
trạng “bá nhân, bá tính”, thì cái chuyện thuận hòa, thuận
thảo giữa nhiều người với nhau lại càng khó khăn, phức tạp
hơn gấp bội phần. Thông thường thì người có tài ba, có quyền
thế, có tiền của hơn người khác, thì dễ đâm ra kiêu căng, tự
mãn và tỏ thái độ coi rẻ, khinh thường đối với người khác.
“Có tài, có tật” như dân gian thường nói là như vậy.
Ấy thế mà nếu
ta cứ chấp nhất, bắt lỗi với họ, thì ta sẽ luôn luôn gặp
phải sự đối đầu căng thẳng, khiến cho tạo ra sự bất an, khó
chịu cho chính bản thân mình trước đã. Gặp trường hợp như
thế, tốt nhất là ta nên tránh né đi là hơn, như tục ngữ vẫn
nhắc: “Tránh voi chẳng hổ mặt nào!”
Phật giáo
cũng thường khuyên con người phải tập cho được cái tinh thần
“vô chấp” trước mọi nghịch cảnh trên đời; thì đó mới chính
là cái bí quyết để sống thanh thản hạnh phúc vậy.
Nhà hiền
triết Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã viết một câu thơ bất
hủ như sau:
Ta dại,
ta tìm nơi vắng vẻ
Người
khôn, người kiếm chốn lao xao.
Cái gương của
Trương Lương-Hàn Tín trong lịch sử Trung Quốc thật đáng cho
ta suy ngẫm. Cả hai người đều có công trạng rất lớn lao để
giúp Lưu Bang gây dựng được cơ đồ nhà Hán. Nhưng khi thành
công rồi, thì Trương Lương lại bỏ đi biệt tăm, không hề màng
gì đến danh lợi với bổng lộc phú quý. Trong khi đó thì Hàn
Tín ở lại và được cử làm Thừa tướng với mọi quyền bính, danh
vọng giàu sang phú quý. Nhưng rốt cuộc, thì sau cùng Hàn Tín
lại bị chết thảm, lúc triều đình đổi ngôi.
Thành ra “cái
dại” của Trương Lương lại chính là sự khôn ngoan, mà sau này
được ghi thành khẩu hiệu sau đây: “Công thành, thân thoái”,
tức là lúc thành công rồi, thì người khôn ngoan phải tìm
cách thoái vị đi, và nhờ vậy mà thoát được hậu họa như
trường hợp của Hàn Tín.
Từ xưa cha
ông ta vẫn thường nhắc nhủ là: “Phải thêm bạn, mà bớt thù.”
Nhờ vậy mà ta mới có được cuộc sống an vui, hạnh phúc, không
còn gặp những điều phiền phức khó chịu do nhiều kẻ thù địch
thường hay gây ân oán với mình.
Nói thì dễ,
nhưng mà đem áp dụng lời khuyên bảo này trong thực tế cuộc
sống, thì phải rất là kiên nhẫn, chịu đựng lắm mới có thể
thành công được. Kinh nghiệm của cha ông ta thuở xưa thường
được đúc kết trong những câu phong dao, tục ngữ ngắn gọn, dễ
nhớ. Cụ thể như câu : “Lạt mềm buộc chặt”, “Nhu thắng
cương”, “Nhân nghĩa thắng hung tàn”... Tức là các cụ có
ý nhắc con cháu như sau: Cứ từ tốn, nhỏ nhẹ, khiêm tốn, mà
nhã nhặn kiên nhẫn, thì rốt cuộc thế nào ta cũng sẽ vượt
thắng được mọi thử thách, nghịch cảnh khó khăn đó thôi.
Cái bài học
quý giá nhất mà tôi tiếp thu được của Ðỗ Ngọc Yến từ trên 40
năm nay, kể từ lúc anh giữ chức vụ tổng thư ký của Chương
Trình Công Tác Hè năm 1965 tại Saigon, đó chính là cái thái
độ khiêm tốn, nhã nhặn và luôn luôn đề cao, khích lệ vai trò
tích cực của các bạn đồng sự với mình. Rõ ràng là Yến có cái
tâm trong sáng, cái đức tận tụy hy sinh, và nhất là sự chịu
đựng nhẫn nhục trước những khiêu khích ngang bướng của những
người không ưa thích, hoặc hiểu lầm đối với mình. Và nhờ cái
đức độ lớn lao như vậy, mà Ðỗ Ngọc Yến mới quy tụ được bao
nhiêu bạn hữu với tài ba thật đa dạng, phong phú để cùng hợp
tác xây dựng được nhiều công trình tốt đẹp, mà bền vững
Ðiều này, tôi
vẫn thường nhắc nhủ lũ con của tôi là “Các con nên theo
gương của chú Yến đó. Chú luôn luôn nhường nhịn, chịu thua
người ta. Mà nhờ vậy, chú ấy mới làm được những việc mà ít
có người trong lứa tuổi của chú lại có thể làm được...”
Tấm gương
trong sáng của Ðỗ Ngọc Yến là một minh họa rất thích hợp cho
lời tôi khuyên nhủ với lũ con và cháu của tôi như đã ghi tại
nhan đề của bài này:
“Con phải
ráng tập để mà biết thua người ta.”
California,
Tháng Hai 2009
(Theo Người Việt)