Một ngày
vừa lên bên ngoài khung cửa. Bình minh. Mùa xuân. Nắng nhẹ
lung linh trên những đọt lá xanh non. Rời bàn viết, Nhà Sư
đi lần về phía cửa sổ. Muôn hoa nở đầy vườn. Nhà Sư vươn vai
đón nhận làn thanh khí mát mẻ của đất trời mà cảm nghe một
hoà điệu mênh mông, chan hoà với vạn vật.
- Bạch
Thầy, bạch Thầy ...
Tiếng
gọi ngập ngừng từ bên ngoài vọng vào. Nhà Sư quay lại:
- Liễu
Minh đấy à? Có chuyện gì vậy con?
Liễu
Minh mở nhẹ cánh cửa:
- Sau
giờ công phu khuya đến giờ, chẳng hay Thầy bận rộn điều gì
mà không ngồi Thiền theo lệ thường?
Nhà Sư
mỉm cười dịu dàng:
- Con
thấy Thầy chong đèn rồi bảo Thầy bận rộn đó à?
- Con
... con ...
Nhà Sư
cất giọng từ ái:
- Con ạ!
Ðọc sách, xem kinh không phải là bận rộn; viết truyện, biên
khảo không phải là bận rộn. Cho chí lao động suốt ngày, làm
việc để kiếm thêm sắn khoai, rau cải cũng không phải là bận
rộn. Trái lại, có kẻ công việc chẳng làm ra đầu ra đũa, bỏ
mứa chuyện này, bỏ phế chuyện kia, lăng xăng, loay hoay ...
mà bận rộn suốt cả cuộc đời! Hai trường hợp ấy khác nhau ra
sao con có hiểu không? Khác nhau ở cái "tâm" con có
biết không?
- Dạ,
con đâu có dám nghĩ là tâm Thầy bận rộn ... Con chỉ hỏi
chừng sức khỏe của Thầy!
Nhà Sư
ôn tồn:
- Con
thấy đó, Thầy làm việc nơi bàn viết mỗi ngày năm, sáu tiếng,
lao động chân tay hai, ba tiếng; công phu hành thiền hai
hoặc ba thời; còn tập thể dục, yoga, thái cực quyền ... nữa.
Ơn Phật cho Thầy được sức khỏe nên chẳng bao giờ uống thuốc
Tây, thuốc Nam, thuốc Bắc; thế mà rất ít ốm bệnh, vài ba năm
chỉ nhức đầu, sổ mũi sơ sơ ... vậy thì còn đòi hỏi gì nữa hở
con?
Liễu
Minh cúi đầu. Nhà Sư khẽ vỗ lên vai chú:
- Mà cho
dù sức khỏe có sa sút, có ốm đau này nọ cũng là chuyện
thường tình. Có thân ắt có bệnh. Mình muốn thân này không
bệnh là đi ngược lại với vận hành tự nhiên của định luật.
Vậy là không được. Vậy là dục vọng. Người hiểu Ðạo phải sống
theo Pháp, thuận Pháp.
- Dạ,
con đã hiểu.
- Còn
nữa, đấy là chưa nói cái chí hướng, cái chí nguyện. Ðức Bồ
Tát thí thân cứu hổ dữ, cắt thịt mình cho chim ăn, hy sinh
cái thân vì hạnh phúc cho phần đông. Chúng ta là kẻ xuất gia,
cái thân này chỉ tạm mượn mà tu hành. Lại nữa, xuất gia là ý
chí tối thượng, là Ba La Mật; như mũi tên kia đã đặt trên
dây cung, như hành trang nọ đã chuẩn bị sẵn với con thiên lý
mã; vậy chỉ còn là sự tinh tiến, quyết tâm lên đường nữa
thôi. Có sá gì cái thân này hở con?
Liễu
Minh gục gặc đầu ra vẻ lãnh hội được bài học, chú nói:
- Thế ra
cái thân này chỉ dùng để mà thể nghiệm Ðạo lớn?
Nhà Sư
cười:
- Ðúng,
nhưng không cần nói đao to búa lớn như vậy. Giới nơi thân có
ba, có ba là nói theo pháp học chứ thật ra là hằng chục.
Không phải chỉ có sát, đạo, dâm ... mà tất thảy những vọng
động của thân, những lắc lư, ưỡn ẹo, tay đấm chân đá nữa!
Mỗi lần xin giới con đều có đọc: "Con xin vâng giữ điều học
..." Ðiều học gì? Phải học bài học giác ngộ ở đó!
Nhà Sư
tự nghĩ: "Ðơn giản vậy mà không dễ gì nó lãnh hội hết đâu,
nhưng chỉ cần cái gợi ý, gợi ý đúng hường nó sẽ tư duy đúng
hướng".
Lát sau,
Nhà Sư ân cần nắm tay Liễu Minh đi về hướng chánh điện. Mùi
hoa huệ trắng tỏa hương thơm tinh khiết phảng phất trong
không gian.
- Con
chim sẻ, bạch Thầy! Con chim sẻ hồi hôm vẫn còn!
Theo
hướng tay chỉ của Liễu Minh, Nhà Sư thấy phía trên bệ thờ,
một con chim sẻ đang kêu chiêm chiếp, vươn vai ưỡn cánh vô
tư ...
Nhà Sư
nói:
- Con
chim kia có vẻ vô tư, thoải mái con nhỉ! Dường như đó là
những giây phút hạnh phúc, bình yên của nó.
- Vâng,
quả có vậy.
Trầm
ngâm giây lâu, Nhà Sư hỏi:
- Con có
thể cho Thầy biết rằng, là cái hạnh phúc, bình yên kia có
chân thật không? Hay là ẩn sau cái hạnh phúc, bình yên ấy là
những sợ hãi, những lo âu?
Vầng
trán đầy thông minh của Liễu Minh chợt cau lại. Nhà Sư biết
là mình đã đặt một câu hỏi vượt quá sức của chú. Vừa định
tìm cách khơi dẫn thì con chim sẻ cũng vừa cất cánh bay lên
khung cửa gương phía trên cao. Chim vì thấy có người, định
tìm lối thoát nhưng cũng bị dội ngược trở lại. Ðã mấy lần
chim lặp lại mãi cái nổ lực vô vọng ấy.
Liễu
Minh chợt reo lên:
- Con
tìm ra câu trả lời rồi! Hạnh phúc, bình yên kia chẳng phải
là cái chân thật, chỉ là cái tạm thời. Bạch Thầy vì quê
hương nó không phải là ở đây, mà ở phía bên ngoài cửa gương,
nơi bầu trời mênh mông, cao rộng ...
Nhà Sư
nhè nhẹ gật đầu:
- Con đã
nghĩ đúng. Ôi! Nếu cái nghỉ ngơi tạm thời kia mà được gọi là
hạnh phúc, bình yên thì hạnh phúc, bình yên của đời người
mới ngắn ngủi, mới đáng mỉa mai làm sao, con nhỉ! Thụ hưởng
được tí chút hạnh phúc, bình yên để rồi phải đối đầu với mọi
nỗi lo âu, sợ hãi. Thụ hưởng được tí chút hạnh phúc, bình
yên để rồi nhận ra rằng mình đang bị vây bủa trong bốn bức
tường cao!
- Liễu
Minh, con! Hãy nhìn thêm sự đau khổ đã rã rời trên đôi cánh
của chim. Con hãy nhìn để biết, để thấy và để cứu!
Trên
cao, chim vẫn láo liêng, ngơ ngác, bay ngược bay xuôi; vẫn
lặp đi lặp lại mãi cái động tác quen thuộc: lao vào liền bị
dội ra!
Như đã
không còn chịu đựng nổi cái đau khổ của chim, Liễu Minh hốt
hoảng:
- Hãy
cứu, bạch Thầy, hãy cứu nó!
Vừa nói,
Liễu Minh vừa chạy tới chạy lui đầy thương yêu và đầy lo
lắng; nhưng khoảng cách giữa người đến chim quá xa, chẳng
thể làm gì được. Chú vỗ tay, chú đập thùng, chú hét, chú la
... Tất cả đều vô ích. Nỗ lực của chú chỉ làm cho chim hốt
hoảng, sợ hãi thêm mà thôi.
Nhà Sư
cũng thương yêu chim nhưng bình tĩnh hơn. Nhà Sư đưa mắt
nhìn quanh, quan sát và suy nghĩ biện pháp, rồi nói:
- Con
chạy ra sau vườn, nơi chỗ cây khế, lấy ngay cây sào vào đây.
Khi đã
có cây sào, Nhà Sư lấy tấm vải rách cột lên đầu sào. Chỉ cho
Liễu Minh thấy lỗ hổng thông gió ở đầu hồi chánh điện, Nhà
Sư hướng dẫn chú xua chim vào hướng ấy.
Quả
nhiên, theo cách làm như vậy, lát sau chim sẻ được cứu thoát
ra ngoài.
Liễu
Minh thở một hơi dài nhẹ nhõm:
- Nếu
không có Thầy thì con chỉ làm cho nó thêm sợ hãi. Con quả là
thiểu trí.
- Con đã
tỏ ra đầy lo lắng, thương yêu khi chim bị nạn, như vậy là có
lòng từ bi. Nhưng nếu thiếu trí, thì từ bi kia sẽ rơi vào
những tình cảm sướt mướt, bá vơ, đôi khi không hữu ích gì
cho cuộc đời này; lại làm cho cuộc đời này thêm rối loạn,
như chim đã rối loạn. Thiếu Trí con sẽ chạy tới chạy
lui mãi giữa thế gian, thương người, thương đời nhưng không
biết làm sao mà cứu!
Thấm
thía bài học, Liễu Minh rưng rưng như chực sa nước mắt.
Nhà Sư
bước tới điện thờ, tự tay đốt đèn cầy, thắp hương, xông trầm
với tư thái chậm rãi, cẩn trọng, trang nghiêm. Rồi Nhà Sư
nói:
- Con
hãy đến đảnh lễ Phật - nhìn Liễu Minh đảnh lễ, Nhà Sư tiếp -
đảnh lễ một cách định tĩnh, buông xả cả thân lẫn tâm! Ngay
giây phút đảnh lễ thì bản ngã, kiêu căng, tham sân, sầu muộn
... thảy đều phải được buông xuống hết. Ðảnh lễ là giải
thoát thân, giải thoát tâm, giải thoát trí đấy
con ạ! Thôi được, xong rồi, bây giờ con hãy ngồi xếp bằng
theo thế liên hoa và nhắm mắt lại.
Thấy
Liễu Minh làm y lời, Nhà Sư nói:
- Những
tạp niệm đã lắng xuống rồi, bây giờ hãy làm cho tâm trong
sáng và lớn rộng hơn. Con có nghe rõ đấy không?
- Dạ,
nghe rõ.
- Con có
thấy bầu trời trong xanh và cao rộng chưa?
- Dạ
thấy rồi.
- Bây
giờ con hãy "tưởng" con là bầu trời, không một tư niệm nào;
một bầu trời rộng lớn, vô biên, trong sáng không hề có một
đám mây nào gợn! - Chăm chú nhìn Liễu Minh, lát sau Nhà Sư
tiếp - Vậy là tốt, hãy cứ để tâm như vậy chừng năm, mười
phút.
Cuộc đối
thoại chìm trong im lặng. Trầm, hương mênh mang tỏa khói,
những sợi nhỏ lãng đãng uốn mình xuyên qua những tia nắng
bình minh rồi tan hòa mất hút giữa thinh không. Vài tiếng
động bên ngoài cũng chợt như xa vắng. Thời gian và không
gian đọng lại trong vũng sáng lưu ly ... nơi cái giây phút
hư không, vô nhiễm. Tất cả đều là hư không, vô nhiễm!
Nhà Sư
"đánh thức" Liễu Minh:
- Thôi,
đủ rồi con!
Liễu
Minh mở mắt ra.
- Tâm
hồn con bình yên rồi đấy chứ!
- Dạ
vâng.
- Cái hư
không vô nhiễm kia không phải là Niết Bàn nhưng là chỗ "tạm
thời nghĩ ngơi" của chúng ta! Chỗ "tạm cư" ấy nó nhẹ nhàng
hơn, yên ổn hơn tất cả những cái gọi là hạnh phúc giữa cuộc
đời này. Khi nào phiền muộn con hãy đến đó mà nghĩ ngơi nhá!
Con chưa thiền quán được thì tạm thời lấy cái "tưởng" hư
không vô nhiễm ấy làm nơi an trú ...
- Dạ,
con nghe rõ.
- Còn
nữa! Thầy phải cần lặp lại rằng, cái chỗ nghỉ ngơi của con
chim sẻ là không yên ổn, chỗ nghỉ ngơi vừa rồi yên ổn hơn,
nhưng nó chưa phải là mục đích phạm hạnh của chúng ta. Bài
học của con chim sẻ không phải chỉ có chừng đó, con hãy
chiêm nghiệm thêm. Nhớ nhé!
Buổi
tối, sau giờ tụng kinh, Nhà Sư hỏi:
- Từ
chuyện chim sẻ hồi sáng, con học thêm được bài học gì, nói
cho Thầy nghe thử xem?
Liễu
Minh vòng tay:
- Con
suy nghĩ kỹ rồi, bạch Thầy! Thuở mới vào chùa, con tưởng đời
sống tu sĩ nhàn hạ, thảnh thơi. Nhưng con đã lầm, sự nhàn hạ
thảnh thơi ấy dễ phát sanh những thụ hưởng ích kỷ, biếng
nhác. Vậy con chính là con chim sẻ ấy và Thầy là người dẫn
lối đưa đường, cho con ánh sáng để thấy rõ mình hơn .
- Rất
tốt. Vậy còn bài học gì nữa?
- Thầy
đưa con đến chỗ hư không vô nhiễm mà Thầy còn nói đó là chỗ
nghỉ ngơi tạm thời. Bởi chính ngay nơi chỗ nghỉ ngơi ấy cũng
dễ phát sanh thụ hưởng, ích kỷ, vị ngã. Con đã hiểu như vậy,
là bài học thứ hai, không biết có sai lầm chăng, bạch Thầy?
- Không
sai đâu! Còn bài học nào nữa hở con?
- Bây
giờ, chim sẻ không còn là con nữa mà chim sẻ chính là hình
ảnh của chúng sanh vạn loài. Vì vô minh, vì ái dục,
chúng sanh cứ mải mê trong hạnh phúc tạm bợ thế tình, những
thoả mãn ngũ dục phù du. Khi nhìn lại thì xung quanh đã bị
vây bủa bít bùng, không còn tìm thấy lối ra. Ðâu đâu cũng là
bóng đêm. Ðâu đâu cũng là tử sinh và nước mắt. Bạch Thầy,
đấy là bài học thứ ba .
Nhà Sư
mỉm cười:
- Khá
lắm! Nhưng dường như con muốn nói gì đó nữa?
- Dạ
đúng thế. Con còn muốn ví con rằng, tấm gương mỏng và trong
trên cửa sổ cao kia được ví như màn vô minh. Vì trong
và mỏng quá nên chúng sanh không biết đấy là vô minh. Nhưng
vô minh dầu mỏng, dầu dày cũng rất khó thấy. Ðối với kẻ trí,
ít nghiệp chướng thì nó rất mỏng. Ðối với người ngu, nhiều
nghiệp chướng vì nó chắc hẳn phải dày. Nhưng, đập vỡ nó ra
thì bên kia là vùng trời giải thoát!
- Lành
thay! - Nhà Sư tán thán - Con còn muốn nói gì nữa không?
- Bạch
Thầy! Hồi sáng nhờ cây sào của Thầy, con mới đưa chim ra
được bầu trời tự do. Cây sào ấy được ví như là Giáo Pháp,
nói gọn và gần hơn nó chính là Bát Chánh Ðạo mới đưa được
chúng sanh từ nơi lo âu, sợ hãi, phiền muộn đến nơi giải
thoát an vui!
- Hay
lắm!
- Bạch
Thầy - Liễu Minh say sưa nói - Phải xua, phải đuổi, phải
đánh, phải đập những con chim sẻ đần độn, ngu muội! Phải tát
vào mặt, phải quất vào lưng những con chim sẻ ngủ mê, hưởng
thụ, biếng nhác! Phải làm cho chúng tỉnh dậy, phải làm cho
chúng ra đi, cho chúng bay, cho chúng thoát. Phải giúp đỡ
cho chúng sanh bằng mọi phương tiện có thể được. Bây giờ
không còn là thứ từ bi thụ động, tiêu cực, nước mắt sướt
mướt ... mà phải là bão để cuốn phăng, phải là lửa để đốt
cháy ... cho chúng sanh tỉnh giấc mộng trường! Và ngay chính
bản thân con, con chim sẻ ngu muội, cũng phải biết thủ tiêu
cái hèn mọn của tự ngã, sự nghỉ ngơi tạm thời ... để lên
đường, để ra đi ...
- Nói ra
đi như vậy, nhưng con chưa dám nghĩ là để thành tựu điều gì,
mà chỉ là đáp đền hồng ân Tam Bảo, đáp đền ân Thầy Tổ, đàn
na tín thí chủ và tình nghĩa đệ huynh. Và nhất là để khỏi hổ
thẹn với chính mình!
- Ðấy là
những suy nghĩ chân chính, đáng khen. Chà! Một con chim sẻ
vừa ngu muội đó mà bây giờ đã trở nên thông minh rồi! Thầy
hài lòng lắm, con biết không?
Liễu
Minh nở nụ cười sung sướng còn tươi đẹp hơn mùa xuân bên
ngoài.