Thöa baïn,

CÓ PHẢI EM LÀ ÂM THANH

Khi tất cả ngọn đèn chung quanh chợt tắt

Trong vùng tối mờ mịt,

Aùnh sáng nhỏ nhoi chiếu rọi chỗ em ngồi

Chỉ bấy nhiêu ánh sáng

Bao bọc lấy em

Tỏa ngời hơi sức

Ôi người con gái Việt Nam

Bên chiếc đàn piano

Đôi cánh cò trắng vươn mình trên phím đàn

Cho những giọt mưa rơi xuống

Cho gió thổi qua đây

Cho hồn nhạc chắp cánh bay cao

Cho trời xanh có những đám mây mong manh tơ

Cho tiếng nói của âm thanh bừng bừng lên

Tạo thành muôn màu sắc

Em đang nói gì

Cánh hạc kia nói gì

Cả bầu trời đang nói gì

Ta bay theo, bay theo

Vờn đưa mình trong dãi lụa trắng ngà

Ta thấy thân ta là cát bụi

Ta thấy từng dòng nhạc tuôn rơi

Đùa vui trên đôi môi em mộng

Óng ánh những giọt nước rơi

Chứa từng hơi nhạc

Vỡ tan trong mắt em

Aùnh đèn bổng bật sáng

Một mẫu hư vô còn tồn đọng lại. . .

Nghe tiếng đàn dương cầm

trong buổi tổ chức Nhạc Thính Phòng 2004