Ta đã đi quá xa
trong cuộc đời nầy, tưởng
chỉ là những
cơn gió bơ vơ theo
từng ngày, xuôi ngược, bập
bềnh, vui chơi trong cuộc
luân hồi, nhưng
rồi thoáng chốc đã mấy
mươi năm qua. Không phải chỉ
một trái tim rơi,
rời khỏi lồng ngực, đập
nhịp theo bước chân của
mộng mơ, nhưng là hàng
vạn trái tim đã ra
khỏi tâm tư để cuốn
theo ảo ảnh. Ta mãi mãi
đi tìm và
tìm thấy được gì trên
đôi tay
vô thường…
CÓ PHẢI TA LÀ DÒNG SÔNG
Em đi về đâu, khi
dòng sông cạn
Người bước về đâu, phố
xưa im lìm
Mõi chân ngắm nhìn, một
trái tim
rơi
Gió từng cơn qua, bóng người đâu xa
Em đi về đâu, đường
dài mãi đi
Đã bao năm rồi, là
kẻ cuồng si
Say mê đi tìm, thành
kẻ bơ vơ
Trên thế gian này, mãi
tìm hư vô
Lìa bỏ quê hương, tuôn
rơi nước mắt
Rời sông nắng hạ, khô
héo bờ môi
Bỏ con đò nhỏ, tình sóng
cuộn trôi
Bỗng không còn gì, một
cõi phù du
Một cõi phù du, hóa
thành mây lạ
Ta mơ cuộc đời, biến
đỗi dòng sông
Từng cơn mưa nhỏ, từng
cõi sóng đưa
Nửa giọt nước tan, vẫn là hư vô…
Ngày tháng năm 2004