Sau
khi Bankei qua đời, một người mù thường sống cạnh
thiền viện kể với bạn rằng:
"Bởi tôi mù nên không thể
nào nhìn thấy rõ mặt ai, vì thế tôi đoán được tâm
tánh của mỗi người qua tiếng nói. Thông thường khi
tôi nghe ai khen ngợi kẻ khác hạnh phúc hay thành công,
tôi còn nghe được cái giọng thầm kín của ganh tị.
Khi nghe lời chia buồn kẻ khác
gặp điều bất hạnh, tôi nghe có giọng khóai trá
thỏa mãn, rõ là kẻ nói lời chia buồn mà lòng thì
sung sướng vì có những món kẻ kia bỏ lại để cho mình
chiếm đoạt.
Chỉ riêng giọng nói của
Thiền sư Bankei là luôn luôn thành thực. Khi ngài nói
lời vui vẻ, tôi chỉ nghe độc có giọng vui vẻ. Khi
ngài tỏ lòng buồn rầu, tôi chỉ nghe độc một
giọng buôn rầu".
|