|

CHUẨN BỊ CHO CÁI CHẾT
Sri Swami Rama
Diệu
Liên Lý Thu Linh Việt dịch
H. H. Sri
Swami Rama
Nơi
Sinh: Miền Bắc Ấn Độ
Tên
Thế Tục: Brij Kishore Dhasmana
Sư
Phụ: Bengali Baba
Lời Trích: “Hãy sống hạnh phúc và không sợ hãi. Hãy nhờ
rằng bạn là con của các vị thần thánh. Không có gì có thể lung
lay bạn, dầu được hay mất”.
Swami Rama (1925 – 1996): Được sinh ra ở miền Bắc Ấn Độ trong
một gia đình người Bà La Môn, ở một ngôi làng nhỏ có tên là Toli,
trong vùng Hy Mã Lạp Sơn. Từ nhỏ Ngài đã được giáo dục theo
truyền thống Himalayas, là đệ tử của Ngài Madhavanada Saraswati.
Dưới sự hướng dẫn của Sư phụ, Ngài đã đi du hành từ tu viện này
đến tu viện khác và đã được thọ giáo với nhiều vị thánh, minh sư,
kể cả vị đại sư của Ngài, người sống trong một vùng hẻo lánh của
Tây Tạng. Sau nhiều năm tu tập trong các hang động ở Hy Mã Lạp
Sơn, theo lời khuyên của sư phụ mình, Ngài đã đến các nước Tây
phương để hoằng pháp, đặc biệt là ở Mỹ và Âu châu.
Cái chết cũng tự nhiên như sự sống, cũng đầy mầu nhiệm và huyền
diệu như sự sống.
________________________________________
Chúng ta cần hiểu về cái Chết để biết Sống, ngược lại ta phải
thông suốt về sự Sống, để hiểu về cái Chết. Chết không phải là
sự cáo chung của cuộc đời, nó chỉ là sự gián đoạn của một dòng
chảy. Cái Chết giống như là một bến đổ, một trạm dừng, một nơi
chúng ta xuống tàu để chuẩn bị cho một chuyến đi khác.
Nói thế không phải để làm giảm ý nghĩa của vấn đề sinh tử. Chúng
ta đã sống như thế nào, nói cách khác đi là sự chọn lựa chuyến
tàu để chúng ta bước chân lên, sẽ quyết định tâm trạng của chúng
ta khi tới bến, sẽ là hành trang cho chuyến đi sắp tới của chúng
ta. Có thể chúng ta đã chọn một con tàu bẩn thĩu, cũ kỷ, thay vì
một con tàu sạch bóng, tối tân. Có thể chúng ta đã chọn một
chuyến tàu đầy thú vui cám dỗ, với các cô gái nhảy, các trò chơi,
với bao mời mọc của tiến tài và danh vọng. Chúng ta sẽ đau khổ
biết bao khi phải rời chuyến tàu đó, nếu như ta đã bị dính mắc
vào các thú vui hưởng thụ sắc dục. Mặt khác có thể chúng ta đã
chọn một chuyến tàu chở ta qua bao nhiêu cảnh thiên nhiên đẹp đẻ
bên đường, một chuyến tàu mà khi đổ bến, chúng ta khoan khoái
đứng dậy từ giã nó không quyến luyến.
Đừng dính mắc
Chỉ có thân xác, cái áo che cho tâm thức chúng ta khi sống ở đời,
là bị hủy hoại. Tâm thức ta không hề bị hủy hoại.
Làm sao không buồn khi chúng ta phải mất đi những gì mình yêu
thích ở cõi đời. Khi người thân ta mất, hãy thương xót, nhưng
đừng để những đau khổ về sự mất mát kéo dài đến suốt cuộc đời.
Quá đau khổ là u mê. Vì sự mất mát, cái chết là điều không thể
tránh khỏi. Vì thế, ở nhiều tôn giáo, nhiều tập quán văn hóa đã
đề ra thời gian dành cho tang chế. Thí dụ, người Do Thái tỏ lòng
thương tiếc người chết bằng cách ở trong nhà suốt bảy ngày, họ
không ra đường trừ khi có việc khẩn cấp. Họ không cạo râu, không
cắt tóc hay mặc đồ mới. Họ còn không được ngồi trên ghế hay mang
giày. Trong bảy ngày này, họ chiêm nghiệm về sựi đau khổ của
mình.
Chúng ta đau khổ vì sự ra đi của người thân và lo sợ cho chính
cái chết của mình. Kiếp con người là một vòng luân hồi của đến
và đi, của sinh và tử. Sự mất mát thân xác không phải là tất cả.
Tâm vẫn tồn tại, vì thế đau khổ kéo dài quá hạn định là u mê.
Nếu ta quá coi trọng sự mất mát, thì cái chết là một nỗi ám ảnh
lớn lao, khủng khiếp đối với ta. Vì ta nghĩ cái Chết là sự tận
cùng của tất cả. Là nỗi khổ đau khôn tả. Nhưng nếu chúng ta biết
buông bỏ những gì đã qua, đã mất, dầu đó là của cải vật chất,
hay thân bằng, quyến thuộc, và chỉ chú trọng vào sự trường tồn
của Tâm thức thì cái Chết không còn đáng sợ nữa. Đó chỉ là một
ngã rẻ, một sự thay áo. Hãy thương xót, nhưng chớ kéo dài quá
lâu nỗi đau khổ.Lời khuyên này có thể áp dụng cho tất cả mọi thứ
mất mát khác: tình yêu, hạnh phúc gia đình, công việc làm, bạn
bè, nhà cửa... Hãy đau khổ, nhưng rồi bước tới.
Sợ chết, nổi đau khổ vì chết chóc gây ra do ta bám víu vào những
thứ bên ngoài chúng ta như thân xác, danh vọng. Ta luôn tìm cách
sở hữu của cải, tình cảm... trong đời như một cách để phủ nhận
cái Chết, để trốn tránh phải đối mặt với thực tại là cuộc đời
này chỉ tạm bợ. Sự dính mắc, cái ý nghỉ là chúng ta không thể
sống thiếu những thứ đó càng làm cho cái Chết trở nên thêm khủng
khiếp. Trong khi tính cách vô thường sẵn có trong vạn vật, trong
mọi tương quan tình cảm càng làm cho sự thay đổi, mất mát là
điều không thể tránh khỏi. Sự thay đổi, sự hủy hoại, mất mát...
không làm con người thức tỉnh, trái lại còn làm họ thêm sợ. Họ
sợ sự mất mát của thân xác, tư tưởng, của cải, tương quan tình
cảm. Chìa khóa để giải thoát khỏi những khổ đau này là buông bỏ
mọi dính mắc.
Thuyết Tứ Diệu Đế của Đức Phật đã dạy chúng ta rằng chính lòng
ham muốn khiến chúng ta sợ hãi, khổ đau, người không ham muốn sẽ
không đau khổ, bớt sợ hãi.
Bám Víu Vào Ngoại Cảnh
Từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được huân tập là Hạnh phúc được đo
lường bằng những của cải, những tương quan tình cảm mà ta có thể
sở hữu được. Nên khi vật chất bị đánh mất, liên hệ tình cảm thay
đổi, con người trở nên khổ đau. Chúng ta đã gắn chặt mình với
những hình ảnh, tình cảm nào đó, nên chúng ta đau khổ khi mất
chúng. Chúng ta nghĩ thân xác này là “ta” nên ta đau đớn khi nó
bịnh hoạn, già nua hoặc khi nhìn người khác bịnh hoạn, già nua,
chúng ta cũng thấy đau khổ.
Đau khổ là dấu hiệu của sự mất thăng bằng trong đời sống. Sự đau
khổ khi mất mát của cải vật chất, thay đổi tình cảm, hư hoại cơ
thể, nói với ta điều gì? Có thể đơn giản đó là bản chất của cuộc
đời. Chúng ta có mặt ở cõi đời, đấu tranh, giành giựt để đạt
được những gì ta nghĩ là ta cần có, và đau khổ trên con đường
tìm kiếm chúng. Hết chuyện. Nhưng thật vô nghĩa nếu cuộc đời chỉ
có thế. Nếu bạn cảm thấy đau ở chân, cái đau báo cho bạn biết
chân bạn bị nhiễm trùng, bạn có chỉ rùng vai rồi nói: "Ồ, đời là
vậy mà. Có chân, thì phải đau". Nếu thế, sự nhiễm trùng sẽ lan
tràn cơ thể, làm chúng ta mất mạng sống. Như thế thật vô lý. Con
người sẽ biết cái đau đã báo hiệu một bộ phận nào đó bị thương
tổn, cần được chữa trị. Con người sẽ biết cái đau là một vấn đề
cần được giải quyết. Cũng thế, những đau khổ trong cuộc đời có
lẽ là dấu hiệu cảnh báo với chúng ta rằng cách chúng ta cảm nhận
về của cải vật chất, liên hệ tình cảm, tư duy, thân... không
đúng.
Chúng ta bị lệ thuộc vào của cải vật chất, con người, tình cảm,
thân thể. Chúng ta tưởng chúng chính là ta, và bám víu vào
chúng. Khi chúng bị hư hoại, hay mất mát, chúng ta cảm thấy đau
khổ. Chính sự bám víu này, cùng với u mê, là nguyên do đưa đến
sự sợ chết. Càng bám víu, ta càng sợ chết. Ai biết buông xả -biết
rằng không có gì thuộc về mình, biết rằng thân chúng ta chỉ là
một phương tiện- người ấy được gỉải thóat khỏi sự sợ hãi.
Thế nào là sự bám víu hay đồng hóa ta với điều gì đó? Bám víu có
nghĩa là chúng ta nghĩ rằng chúng ta cần có điều gì đó để hiện
hữu. Đó là sự chấp ngã. Nói cách khác là ta nghĩ, "Tôi là người
quan trọng, nên tôi cần có chiếc xe này. Chiếc xe này là của tôi,
làm chủ chiếc xe này chứng tỏ là tôi giàu có, thành công ở đời,
chiếc xe này giúp tôi xác định bản ngã của mình". Hay "Tôi cần
người phụ nữ/người đàn ông này ở bên tôi. Không có người đó, tôi
sẽ không thể có hạnh phúc với ai khác. Nếu người đó bỏ tôi, tôi
sẽ chết mất, cuộc đời tôi sẽ mất hết ý nghĩa". Người ta còn bám
víu vào cả một tư duy nào đó. Thí dụ, trong văn hóa Mỹ, từ nhỏ
người ta đã giáo dục con cái là phải có thứ này, thứ kia mới là
có một cuộc sống xứng đáng, một cuộc sống thành công. Mẫu cuộc
đời đó là sinh ra, lớn lên có một gia đình hạnh phúc, sống trong
những ngôi nhà gạch trắng, bao bọc bởi những vòng rào bằng hoa,
có những đứa con thành đạt. Ước vọng của mọi người là làm sao
để tậu được những căn nhà rộng lớn, có được hai chiếc xe, có
được căn nhà thứ hai, thứ ba ở những nơi nghỉ dưỡng (resort), và
được hưu trí sớm. Những ước vọng này đã được xã hội mớm cho họ,
gầy mầm trong họ, và khi họ không đạt được những điều này, họ
trở nên rất khốn khổ. Họ nghỉ là cuộc đời đã bạc đãi họ.
Đó là do chúng ta đã đồng hóa mình với ngoại vật. Ta đã tự vẽ ra
mình, tự đồng hóa mình với những mẫu người sống trong các ngôi
nhà sạch sẻ, sang trọng và có một cuộc sống hoàn hảo. Ta nghĩ đó
mới chính là ta. Nhưng sự thật không phải thế. Đừng bám víu vào
các hình ảnh này. Hãy sống như cuộc đời dẩn dắt, đưa đẩy chúng
ta với những thăng trầm của nó.
Cũng thế, khi sân si, chúng ta nghĩ, "Tôi giận". Nói rằng, "Tôi
giận" là tự đồng hóa mình với tình cảm giận, là nghĩ rằng tình
cảm đó là chúng ta. Tình cảm không phải là chúng ta. Là con
người, chúng ta có khả năng giận dữ, có cảm thọ giận nhưng tất
cả các cảm thọ đó không phải là chúng ta.
Cũng thế, thân chúng ta không phải là chúng ta. Chúng ta có thân.
Chúng chỉ là phương tiện. Ta nói: “Tôi cao thước sáu. Tóc đen.
Da trắng". Nhưng đó không phải là chúng ta. Vậy mà có ai chê gì
về dáng vẻ bề ngoài của ta, thì ta thấy đau khổ. Chúng ta hỏang
sợ khi nhận ra cơ thể của chúng ta trở nên già nua, chậm chạp.
Hầu hết chúng ta đều bám víu vào thân, đồng hóa thân này với ta.
Do đó ta trở nên sợ hãi khi nghĩ đến mất thân, tức là mất đi cá
thể và sự hiện hữu của mình. Bao giờ còn chưa thức tỉnh, chúng
ta còn sợ hãi cái chết. Chúng ta còn là nô lệ của sự sợ hãi.
Cũng thế, ai càng bám víu vào của cải vật chất, nhà cửa, quần áo,
nữ trang, tiến bạc, người đó càng sợ mất chúng. Vì họ tự đồng
hóa với chúng, nghĩ rằng chúng mang đến cho họ sự hãnh diện, ý
nghỉa trong cuộc sống. Lại có người bám víu vào người khác. Họ
đồng hóa tình cảm gắn bó với họ. Họ sợ cái chết sẽ cướp mất đi
tình cảm đó. Họ sợ cái chết của người họ thương cũng vì lý do đó.
Để giải thóat khỏi những khổ đau, ta đừng bám víu vào thân, của
cái vật chất hay người khác. Ta cần phải nhớ rõ điều này. Việc
giảm bớt dần, rồi đi đến chổ dứt bỏ hẳn những bám víu đó, không
có nghĩa là chúng ta phải quay lưng lại với cuộc đời, từ bỏ hết
những niềm vui trong cuộc sống, làm cho cuộc đời chúng ta nghèo
nàn, mất ý nghĩa sống. Trái lại là khác. Khi không vướng mắc,
bám víu vào thứ gì, cuộc đời ta sẽ thêm ý nghĩa, sẽ hạnh phúc
hơn. Ta sẽ biết cho, biết nhận và cởi mở hơn với tất cả. Bám víu
có nghĩa là nắm chặt, giử lấy, không buông thả. Nên khi cái Chết
đến, tất cả những sự nắm giữ sẽ bị dằn ra khỏi tay ta. Càng nắm
chặt, sự giằng co, xé rời càng dữ dội. Nổi đau càng bội phần.
Nếu chúng ta đi qua cuộc đời với hai bàn tay mở rộng, không nắm
giữ, thì dầu cái Chết có đến, chúng ta cũng sẽ ung dung tự tại,
không luyến tiếc, níu kéo gì.
Tuy nhiên, không phải tự dưng một buổi sáng thức dậy là chúng ta
có thể buông xả hết mọi vướng mắc. Cần phải tu tập cả đời. Cần
phải thức tỉnh từng giây phút mới làm được việc đó vì có biết
bao quyến rũ, cảm dổ trong cuộc đời để chúng ta lại rơi vào sự
dính mắc.
Ngã Vào Đời
Chết có phải là sự tận cùng của cuộc đời? Có phải tử thần là ma
vương nấp trong bóng tối, rình mò để bất chợp phủ chụp chúng ta
không báo trước?
Theo triết lỷ Đông phương, Chết không phải là sự tận cùng của
đời sống. Cơ thể ta ngưng hoạt động, các duyên hợp (trong không
gian và thời gian) tan rã. Nhưng tâm thức không mất. Hiểu như
thế thì cái Chết không quá đen tối, khủng khiếp.
Cái Chết cũng tự nhiên như sự Sống, cũng diệu kỳ và tốt đẹp như
nhau. Tử cũng như Sinh đều dẫn đến sự sống, sự phát triển.
Nhìn dứơi khía cạnh đó, con người do duyên hợp (trong không gian
và thời gian) vì một nhân duyên nào đó. Giống như khi trồng trọt
ngoài đồng. Phải đợi đúng lúc, đúng nơi để gieo mầm, cấy hạt.
Nhưng khi xong việc rồi, không có lý do gì để nấn ná ngoài ruộng.
Rồi đến giai đoạn chờ đợi cho hạt nẩy mầm, lớn lên. Lúc lúa đã
chín, cây đã cao, ta lại ra đồng vì một mục đích khác, ở một
thời điểm khác. Cuộc đời con người cũng thế. Chúng ta sinh ra để
sửa soạn, phân bón cho một mảnh đất vào một thời điểm nào đó,
rồi lại ra đi, chờ khi đến mùa gặt hái lại trở về.
Người ta có thể nói về cuộc đời con người như một căn duyên, một
năng lực, một kết hợp của không gian, thời gian. Nguồn năng lực
đó không thể bị hủy diệt, nó chỉ có thể được luân chuyển. Con
người đến ở một khỏang thời gian, không gian nào đó, rồi lại ra
đi, đến một nơi khác. Triết lý phương Đông cho rằng nghiệp lực
của con người dẩn dắt họ đi từ nơi này đến nơi khác, vì mục đích
này hay mục đích khác, trong khỏang thời gian này hay khoảng
thời gian khác.
Dù ít, dù nhiều, Chết vẫn là mối đe dọa của chúng ta. Giây phút
từ giã cuộc đời là giây phút trọng đại, khi con người chiếu rọi
lại tất cả những gì đã xảy ra trong cuộc đời mình trong giây
phút cuối: tất cả tình cảm, kỷ niệm, việc làm của cả một đơi
người được cô động lại, tạo thành một lực dẫn dắt ta đi. Năng
lực đó mạnh mẽ đến nỗi nó có thể tạo hình cho cuộc đời mới của
ta. Chúng ta đã sống như thế nào cho tới giờ trước khi ra đi
rất quan trọng.
Thử so sánh cái chết và giấc ngủ. Suốt ngày ta làm gì sẽ tác
động đến giấc ngủ của ta. Nếu ta lên giường ngủ với bao hối tiếc,
sợ hãi, bất mãn... thì giấc ngủ của ta sẽ bất ổn, và chắc chắn
chúng sẽ ảnh hưởng đến cả ngày hôm sau. Những ước vọng chưa được
thỏa mãn của ngày hôm trước sẽ ám ảnh ngày kế tiếp. Hay đúng hơn
một ngày mới đã bị đánh mất vì những hồi tưởng của ngày vừa qua.
Trái lại nếu ta đi vào giấc ngủ với một tấm lòng thỏai mái, tự
tại, thì ngày hôm sau sẽ là một ngày mới đón chờ chúng ta. Hãy
sống trọn vẹn cho ngày hôm nay và đừng vướng mắc. Ngày mai là
chuyện của ngày mai. Mỗi ngày có nhiệm vụ và mục đích riêng của
nó.
Cũng vậy, con người đã sống một cuộc đời như thế nào thì sẽ ảnh
hưởng đến giây phút lâm chung của họ thế ấy. Nếu cuộc đời một
người chỉ toàn sống bằng sợ hãi, ám ảnh thì giây phút lâm chung
sự sợ hãi còn tăng gấp vạn lần. Một người đã sống cuộc sống vô
lề lối, thì cái chết cũng đến một cách vô lề lối. Một người
không làm chủ đời mình, sống không có mục đích thì cái chết cũng
không thể lường trước được.
Trái lại, một người đã sống cuộc đời nề nếp, kỷ luật, không bám
víu vào gì, sẽ ra đi một cách thong thả. Như một người khách
biết đã đến lúc phải chia tay. Mục đích của cuộc đời họ đã đạt.
Họ thản nhiên ra đi, biết rằng thực tại ở bên trong họ vĩnh hằng,
không hề bị ảnh hưởng hay dao động bởi người khác, bởi vật chất
của cuộc đời mà họ sắp giã từ.
Sống hay Chết cũng nằm trên vòng chuyển của bánh xe luân hồi.
Hết vòng này lại đến vòng kia, nối tiếp nhau, không ngừng...
Diệu Liên Lý Thu Linh
(Trich dịch từ SACRED JOURNEY: LIVING PURPOSEFULLY AND DYING
GRACEFULLY)
|