|
Chữa Trị Bệnh Trầm
Cảm THÀNH NGUYỄN Chào chị Dung, xin chị giới thiệu sơ qua
về bản thân. Tôi là Nguyễn Thị Dung, năm nay trên 60 tuổi,
định cư tại Mỹ 17 năm và đă mắc
bệnh trầm cảm hơn mười năm rồi. Hôm nay chị có khoẻ không? Không khoẻ lắm, thấy trong người bắt
đầu hơi buồn buồn nên tôi đi bác sĩ
trở lại để lấy thuốc uống, tuy nhiên
tôi sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm mà tôi đă trải
qua. Nguyên do nào khiến chị bị bệnh này? Bị stress nhiều v́ công việc, sau đó mất
việc, xáo trộn biến đổi căng thẳng
trong hoàn cảnh sống. Nói tóm lại là do những
cú sốc lớn làm cho tôi bị khủng hoảng Chị có những triệu chứng ǵ? Lo lắng, căng thẳng, bực bội, tâm trí
bất an, mức độ tăng dần, đầu óc
không sáng suốt. Không làm được những việc
hàng ngày, Chia Sẻ Kinh Nghiệm Chữa Trị Bệnh
Trầm Cảm cứ bị hoang mang, lẫn lộn, hay
quên. Ăn uống thất thường, mệt mỏi,
ngủ không yên giấc, tuyệt vọng, dễ tức
giân, dễ kích động, mất tập trung và giảm
trí nhớ. Khi các triệu chứng trên xuất hiện liên tục
hơn 2 tuần, kéo dài tới 6 tháng có nghĩa là ta đă
mắc chứng trầm cảm. Và cứ như vậy tôi cứ ch́m dần vào vực
thẳm của sự cô đơn, trống trải, ră
rời. Sự mất ngủ liên tục khủng khiếp
lắm chị ạ. Có khi cả 2 tuần tôi không
chợp mắt, cứ ngồi nh́n ra cửa, không thích nói
chuyện với ai, không ăn được v́ ăn vào
ói ra. Tôi đâm ra nghĩ ngợi lẩn quẩn tệ
hại, tưởng tượng ra nhiều chuyện
hoang đường không có thật, thành ra chán nản
mất niềm tin. Mức độ bệnh theo thời gian tăng
dần… Thế là gia đ́nh đưa tôi đi bác sĩ
và phải uống thuốc an thần mới ngủ
được. Xin cho phép đặt một câu hỏi rất riêng
tư. Dường như chị đă 2 lần quyên sinh;
bác sĩ và bệnh việïn tâm thần đă chữa
trị cho chị như thế nào? Cả 2 lần tôi đều có những suy nghĩ
lẩn quẩn khủng khiếp không lối thoát nên
đă uống thuốc tự vẫn. Gia đ́nh chở
đi bệnh viện, bị súc ruột. Hai tuần
lễ sau liên tục tôi không ăn uống được
ǵ cả. Mỗi ngày tôi phải uống mấy chục viên
thuốc. Khi chữa trị, bác sĩ không cho nhàn rỗi
mà bắt làm việc hàng ngày một cách liên tục. Sau
đó bệnh viện cho tôi sinh hoạt nhóm, bắt ḿnh
tự giới thiệu, ra sáng kiến, chơi tṛ chơi,
tiêu hết th́ giờ để đừng suy nghĩ
vẩn vơ. Ăn uống, thuốc men phải đúng
giờ giấc, mọi sinh hoạt đều theo
thời khoá biểu rất nghiêm túc. Chị có thể cho biết“ quan niệm về
bệnh rối loạn tâm thần”? Các trường hợp rối loạn là do sự
mất cân bằng tâm thần chứ không phải như
người đời cứ gom chung lại là t́nh
trạng điên loạn. Do đó hất hủi, tạo
ra bi kịch, khiến bệnh từ nhẹ chuyển
thành nặng. Gia đ́nh cần đưa đi khám và
điều trị sớm để bệnh nhân có
thể nhanh chóng phục hồi. Những người làm
việc cho chương tŕnh “Sức Khoẻ Tâm Thần”
thường giúp cho bệnh nhân trở về với
cuộc sống thoải mái, đạt lại
được niềm tin vào giá trị bản thân, vào
phẩm chất và giá trị của người khác,
đồng thời tái tạo khả năng tạo
dựng và tự hàn gắn cân bằng. Bệnh thường tiến triển dần dần
từ những rối loạn nhẹ đến
nặng. Khi ở t́nh trạng nhẹ, có nhiều cơ
hội được chữa khỏi; đừng
bỏ qua những cơ hội ấy. Đây là một bệnh y học như các bệnh
huyếùt áp cao, thấp khớp, tiểu đường,
tim mạch, v́ vậy phát hiện càng sớm, kết
quả chữa trị càng cao. Trong thực tế,
người bị tâm thần nếu chữa trị
đúng cách vẫn có thể thành đạt, làm việc
hay học hành đỗ đạt… Họ cần sinh hoạt nhóm hay tâm sự với
bạn bè để thổ lộ những gánh nặng
trong ḷng để t́m nguồn an ủi và giúp đỡ.
Cũng nên bộc bạch với người đáng tin
cậy hoặc có trách nhiệm để không bị
lợi dụng. Theo kinh nghiệm của một bệnh nhân, những
điều quan trọng là ǵ? Quan trọng nhất là phải tự biết bệnh
của ḿnh (tức là nhận ra được căn
nguyên để không bị bí lối và cởi mở
hơn). Khi tṛ chuyện với người khác ḿnh
mới thấy những sai lệch trong suy nghĩ và hành
động của ḿnh. Chị à, khi bệnh, ḿnh hay có
những ư nghĩ bi quan và hoang tưởng. Chẳng
hạn như không nhờ cậy được ai, nghi
ngờ tất cả có thể hại ḿnh, thế gian bi
đát không đáng sống nữa! Khi bắt đầu
bị buồn không lư do, tức là lúc gần phát bệnh,
sẽ không thích giao thiệp hay làm việc, kể cả
dọn dẹp nhà cửa hoặc vệ sinh cá nhân. Ngoài ra, ḿnh hay bị biếng ăn dù rất đói và
thường nôn mửa. Lúc này, bệnh nhân cần
uống thuốc và t́m giấc ngủ. Khi bệnh mới
chớm, chúng ta nên khuây khoả bằng cách làm việc
để quên , hoặc điện thoại tâm sự cùng
bè bạn. Quan trọng thứ hai, ta phải chữa trị hai
chiều, tâm lư trị liệu và dược phẩm
trị liệu. Người Mỹ họ quen sinh hoạt
nhóm, cộng đồng. Ḿnh th́ thiếu cởi mở
hơn nên dễ bị stress (căng thẳng). Chị muốn gửi gắm thêm điều ǵ
nhất là với các vị cao niên? Nếp sống Việt Chị c̣n điều ǵ muốn chi sẽ với
độc giả nữa không? Khuyên mọi người nên cố gắng giảm
stress. Những ǵ bỏ qua được th́ hăy quên đi
cho tâm hồn nhẹ nhàng, thanh thản. Mỗi ngày nên t́m
những giây phút thoải mái để nghỉ ngơi.
Tập phương pháp dưỡng thần dưỡng
sinh, khí công. Đi bách bộ hay chơi những môn thể
thao nào mà ḿnh thích cũng là phương pháp tốt giúp cho
tinh thần sảng khoái. Hướng dẫn người cao tuổi tự rèn
luyện sức khoẻ như tai chi, khí công hoặc
thường xuyên giúp họ có cơ hội gặp
bạn bè, những người thân quen. Một câu hỏi cuối cùng có phần hơi bên
lề, đó là xin cho biết chị đă có tham dự
sinh hoạt của Uỷ Ban Cứu Người
Vượt Biển lần nào chưa? Nếu có, cho
biết cảm tưởng cuả chị khi tham gia. Tôi có dự Hội Thảo Chăm Sóc Tâm Lư & Sức
Khoẻ Người CaoNiên, đi picnic tại hồ
Accotink và dự Tết Trung Thu. Không khí tưng bừng vui
vẻ, những nụ cười luôn hé mở trên môi, ai
cũng rộn ràng hân hoan nên tôi rất thích và rất quư v́
tuổi cao niên không dễ ǵ t́m được những
giây phút hồn nhiên thơ thới như thế. Xin cảm ơn chị Dung đă không ngại ngần
khi chia sẻ kinh nghiệm chữa trị bệnh
trầm cảm với những lời nhắn nhủ chân
thành. Chúc chị giữ măi b́nh an trong tâm hồn. Mạch Sống Số 53, tháng 11, 2006 Posted on Tuesday, December 05 @ 15:32:34 EST by tuyethoang |