Nhìn thấy
đề mục này chắc chắn mọi người sẽ nói rằng: “
lại ca điệu ca cũ rích”. Vâng, đúng là điệu ca
cũ rích, nhưng điệu cũ rích này nên ca nhất định
nên ca và phải thường xuyên ca. Không ca không
được.Nếu điệu cũ rích này không ca người học
Phật sẽ đi phải con đường ngoằn ngèo thậm chí
đường bất chánh. Người bây giờ, đặc biệt là tầng
lớp trẻ mới bắt đầu học Phật đã nghĩ ngay đến
tọa thiền Tứ thiền bát định rồi nào là quán
tưởng cảnh giới, Tâm không phật không,... nhưng
trên thực tế tìm cầu những thứ này đều là vọng
tưởng, cầu là tham đi ngược lại với giáo lý căn
bản Phật giáo. Vì sao người bây giờ luôn có
những suy nghĩ vọng tưởng đối với Phật giáo.
Thực tế thì đó là những thói quen cũ trong cuộc
sống của những kẻ phàm tục. Thói quen cũ của họ
là như vậy. Đói rồi mà họ không chỉ ăn no là đủ
mà còn phải ăn ngon ăn, ăn dư; Y phục không chỉ
mặc để ấm để đủ mà còn mặc hàng hiệu, hàng ngọai.
Nếu gặp lúc buồn chán muốn học Phật thì muốn
thành Phật chứ Bồ tát La hán không cần. Ngững
người đó không chỉ tham mà còn sân mạn nghi ,...Chúng
ta học Phật nên bỏ đi thói quen cũ này. Tọa
thiền, niệm Phật chỉ là hình tướng bên ngoài của
học Phật. Nếu như cuộc sống hằng ngày không tích
lũy phước đức, thì lúc tọa thiền những thói quen
cũ lại khởi lên. Bởi thế chúng ta nên từ trên
căn bản mà sữa đổi ngay những thói quen cũ này.
Từ căn bản là thế nào? Tức là sữa đổi ngay ở sáu
căn của chuáng ta (Nhãn, nhĩ, tỹ ,thiệt, thân,
ý) sáu căn là tất cả căn bản trong cuộc sống
thường nhật của chúng ta. Vì thế trong cuộc sống
hằng ngày chúng ta từ sáu căn “không làm các
vịêc ác mà làm các việc thiện”. Chúng ta làm cho
lục căn thanh tịnh, tịnh hóa những cấu nhiễm
trong cuộc sống. Chỉ cần hằng ngày chúng ta làm
cho tâm ý thanh tịnh thì chúng ta sẽ an nhiên
thảnh thơi, thóat khỏi những lo lắng muộn phiền,
tiếc nuối,...thì đó chính là thiền là định. Bởi
vậy chúng ta học Phật tu hành nên bỏ đi những
thói quen cũ này mà ngay trong cuộc sống thường
nhật “không làm các vịêc ác mà làm các việc
thiện” đó là chứng minh chúng ta tu hành thành
tựu, đó là con đường chánh để học Phật. “ Không
làm ác mà làm lành” là một việc hết sức bình
thường, không giống như Tứ thiền bát định, thiền
chỉ thiền quán,..cho nên chúng ta xem thường nó.
Như vậy thì chúng ta học Phật cũng như đi xem
kịch mà không vì việc liểu sanh thóat tử. Nếu là
như vậy thì Tín và Nguyện của chúng ta là bất
chánh, mà bất chánh thì rơi vài tà đạo. Một
người tín nguyện chân chánh mà xem thường việc “
không làm điều ác, thường làm việc lành” thì đã
đi con đường cong quẹo rất dể gặp phải những
chướng ngại khác. Điều này thấy rất đơn giản
nhưng lại rất xâu xa. Phật dạy rằng: tất cả
những việc làm trong cuộc sống hằng ngày của
chúng ta đều là biểu hiện ra bên ngoài của nội
tâm động niệm mà khởi. Hành vi bên ngoài và tâm
niệm bên trong không có sai bịêt. Khi chúng ta
tọa thiền đạt được cảnh giới nào, tầng thiền nào
đều tương ưng với phước đức tu hành trong cuộc
sống thường nhật của chúng ta. Nếu một người
tích lũy phước đức cao thì khi tọa thiền sẽ dể
đạt được cảnh giới cao. Và ngược lại, một người
bình thường không tạo phước đức, nghiệp chướng
sâu dày thì dù có ngồi thiền một đời cũng không
đạt được gì cả. Bình thường chúng ta nói tu hành
liền nghĩ ngay đến ngồi thiền hay những gì cao
xa lắm; kỳ thật tu hành là tích lũy phước đức,
tu 37 phẩm trợ đạo, lục độ vạn hạnh. Nhưng không
chỉ hòan toàn tìm cầu phước báo bên ngoài mà là
“Tự tịnh kỳ ý” (làm cho tâm ý mình thanh tịnh,
trong sạch). Rất nhiều người nghĩ rằng “tự tịnh
kỳ ý” là công phu của tọa thiền, niệm Phật. Tôi
cảm thấy không đúng lắm, “tự tịnh kỳ ý” là công
phu của “chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành”
mà được vậy. Tu hành thì “chư ác mạc tác, chúng
thịên phụng hành” là việc chính hành, còn tọa
thiền niệm Phật là Trợ hành. Tôi cảm thấy rất
nhiều người đánh giá thấp thâm ý của “chư ác mạc
tác, chúng thiện phụng hành” trong bài kệ này.
Hai câu này không chỉ là tư tưởng căn bản của
Lục Tổ Đàn Kinh: “làm việc chánh tức là đạo”,
cũng tương ưng với câu “dĩ giới vi sư”. Tức là
làm việc ác là phạm giới, việc thiện mà không
làm cũng phạm giới. Có người định nghĩa Tam vô
lậu học như sau: giới là trì giới; thiền là tọa
thiền, như vậy cũng sai rồi. Hàm ý chân chánh
của Tam vô lậu học là “nhân giới sanh định, nhân
định phát tuệ”. Cũng có thể nói: công phu của
việc trì giới là công phu của“chư ác mạc
tác,chúng thiện phụng hành”. Khi giới đã thuần
thục thì tự nhiên phát định. Định ở đây không
phải là tọa thiền nhập định. Định không chỉ chỉ
có ở Phật giáo mà các ngoại đạo cũng có. Tọa
thiền nhập định chỉ là một loại trợ hành mà thôi.
“Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành, tự
tịnh kỳ ý, thị chư Phật giáo” quả thật là một
huấn thị tuyệt vời hàm chứa sự đại từ đại bi của
giáo chủ Thích Ca. Ngài đã vì người hậu thế học
Phật chúng ta mà thiết lập con đường sắt chánh
đạo. Rất dể hành, mọi người đều có thể hành. Làm
một ngày đạt được một ngày, một người làm được
việc tốt không khó, khó là cả đời làm việc tốt
không làm việc xấu, đạt được vấn đề này quả thật
không dể, như vậy mới chính là công phu tu tập.
Cho nên “chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành”
cũng dể làm nhưng cũng không dể. “Chư ác mạc tác,
chúng thiện phụng hành” là phương thức để đến
“tự tịnh kỳ ý”. Đó cũng là pháp môn thâm áo của
lý “không” của việc thể chứng vô ngã. Thông
thường, chúng ta từ trên giáo lý mà nắm bắt lý
không vô ngã, trên thực tế như vậy cũng không
hiểu thấu đáo. Chỉ có thực hành, sau cùng mới có
thể chân thật thể chứng lý không của vô ngã. Nếu
muốn tọa thiền quán tưởng để cầu liểu giải được
“không” mà cuộc sống hằng ngày không có bảo
chứng công phu của hành vi thì không thể ngộ
được lý “không”. Bởi vì chúng ta ngồi đó mà cứ
không a! không a! Thì đó là từ “ ngã” cầu không,
làm cho trong ý thức ở cảnh giới nghĩ rằng có
một chút gì đó là không nhưng mà “ ngã” vẫn còn
nguyên đó. Cầu “không” như vậy chỉ là tự mình
dối mình thôi. Làm không được lý không của vô
ngã thì đều giã không. Nếu một người trong cuộc
sống hằng ngày thường nghĩ đến người khác, mà
quên đi chính mình thì người đó đã trãi qua thể
chứng không của vô ngã.
Ở đây tôi lại nghĩ đến Lục Tổ Đàn Kinh. Người
sau này đọc Lục Tổ Đàn Kinh rất ít chú ý đến
pháp môn đốn ngộ của Kinh. Pháp môn đốn ngộ của
Lục Tổ được xây dựng trên cơ sở của câu“làm việc
chánh tức là đạo”. Không có công phu bình thường
“làm việc chánh tức là đạo” này thì cũng giống
như xây lầu các trên không ma thôi. Trong Lục tổ
kinh vì bậc thượng căn thượng trí mà khai lập
pháp môn thù thắng đốn ngộ, đồng thời cũng nhấn
mạnh công phu thông thường của “làm việc chánh
tức là đạo” giống như “tâm bình thì việc gì phải
trì giới, hành đúng thì việc gì phải tu thiền”.
Nói đến cùng pháp môn đốn ngộ cũng là công phu
thường ngày, là công phu thường ngày của bậc
thượng căn. Và nói đến bậc thượng căn tức không
phải chỉ cho những người thông minh mà là chỉ
cho những bậc có thiện nghiệp sâu dày tâm bình
hành trực. Chỉ có những người có thiện nghiệp
sâu dày tâm bình hành trực tích lũy công phu đến
một trình độ nhất định, cơ duyên thuần thục
giống như quả chín thì rụng, khai ngộ thôi. Cho
nên phương châm “ làm việc chánh là đạo” cùng
với pháp môn đốn ngộ, trên phương diện công phu
là giống nhau; Người trước là xem trọng Phần
nhân mà nói, người sau vì xem trọng phần quả mà
nói. Cho nên lục Tổ nói “ Phật pháp ở tại thế
gian, không xa lìa thế gian mà giác ngộ, nếu
tách khỏi thế gian mà tìm cầu bồ đề ,thì cũng
như đi tìm lông rùa sừng thỏ”. Chúng ta đọc Đàn
kinh dù thế nào cũng không nên say mê cách miêu
tả ngoại tướng của pháp môn đốn ngộ như: “ trong
một sát na, vọng niệm tiêu diệt, nếu nhận thức
được tự tánh, một khi ngộ thì thành phật”. Lục
tổ khai lập phương tiện như vậy không sai. Nhưng
ngừơi học Phật chúng ta nghĩ như vậy tức sai, là
vọng tưởng. Chúng ta nên y theo “chư ác mạc tác,
chúng thịên phụng hành” mà cố gắng thực hành.
Điều mà tôi cảm thấy buồn nhất là từ sau đời
Đường thiền tông phát triễn, ngồi thiền giống
như phong trào, mọi người cứ nhìn chằm chằm vào
pháp môn đốn ngộ đều muốn lập tức thành Phật mà
vấn đề “chư ác mạc tác, chúng thịên phụng hành”
rất ít được người nghĩ đến. Thậm chí còn sa vào
sư tranh cãi giữa hai pháp môn đốn và tiệm. Đây
là điều đáng lo của Phật giáo. Vứt bỏ cơ bản của
Phật giáo mà đi tìm kiếm những cành lá vụn vặt
là điều không nên. Trong tất cả kinh điển tam
tạng, 12 bộ đều là những điều cơ bản và căn bản
phân tích rõ: thế nào là hành đúng chánh đạo. 37
phẩm trợ đạo, lục độ, tứ nhiếp pháp đều là giáo
pháp quan trong của Phật giáo, đó cũng là sức
sống hiện tại của Phật giáo. Lục Tổ kinh vì bậc
thượng căn lập nên pháp môn đốn ngộ, đồng thời
cũng chứa đựng pháp môn tiệm tu, “pháp tức không
đốn ngộ, chỉ có nhanh hay chậm mà thôi”, “ Chánh
pháp vốn không có đốn tiệm, chỉ có con người có
lợi căn độn căn mà thôi.Tự thức bổn tâm, tự kiến
bốn tánh, tức không có sai biệt. Cho nên lập đốn
tiệm chỉ là giả danh”.
Nếu chúng ta đọc kỷ thư tịch lịch sử và “Đăng
lục”sẽ dể dàng phát hiện chư vị cao tăng đại đức
thời xưa đều xem trọng “chánh hạnh” trong cuộc
sống hằng ngày, như Mã tổ Đạo Nhất nói “bình
tường tâm thị đạo” đó là yêu cầu chúng ta tu
hành trong cuộc sống hằng ngày.Trong thời cận
đại và đương đại như đại sư Hư Vân và chư tôn
đức hiện tại cũng hết lòng khuyên bảo đệ tử rằng:
học Phật nên từ “chánh hạnh” mà bắt đầu, đó là
cơ bản của Phật giáo.Trước đây thường có người
đến hỏi tôi “thiền là gì”?, Tôi trã lời họ “kông
suy nghĩ lung tung, không suy nghĩ vớ vẫn, đó là
thiền”. Chúng ta hằng ngày thường hành “chư ác
mạc tác, chúng thịên phụng hành” là vì mục đích
thâm áo của quán không để chứng ngộ vô ngã chứ
không vì tìm cầu phước báo. Nếu vì mục đích cầu
phước thì rơi vào chấp tướng không thể thoát ly
snh tử, vượt qua luân hồi lục đạo.Điều này làm
chúng ta nghĩ đến những ngừời gương mẫu của xả
hội, họ đều là những người tốt, vì xã hội cống
hiến nên được chọn làm gương mẫu, nhưng sau đó
cảm thấy bị áp lực rất nhiều và mệt mõi. Bởi vì
họ chấp sự tướng, nội tâm bị chằng chịt trong
danh dự, gương mẫu,...
Tôi nghĩ, người học Phật chúng ta bị bó buộc ở
những loại thành danh, gương mẫu hay danh dự nào
đó mà mệt mõi đều là điều không nên. Ban đầu làm
thế nào thì bây giờ như thế mà làm. Như vậy
trong lòng sẽ rất nhẹ nhàng ,bình tĩnh. Bởi thế
người học Phật nên ngay trong cuộc sống thường
nhật mà bỏ ác làm lành thực hành theo chánh đạo,
không chấp sự tướng, làm theo sự lý, tự tại vô
ngại, và cuối cùng sẽ chứng Phật quả. Và sự thật
thì chúng ta đều khẳng định rằng nếu chúng ta
làm việc tốt thì được mọi người khen ngợi, và tự
mình trong lòng cảm thấy vui, ăn ngon ngủ được.
Nhưng nếu hôm nào làm một việc gì xấu gì đó bị
mọi người khinh thường tuy họ không nói gì nhưng
trong lòng ta cũng cảm thấy áy náy, ăn không
ngon ngủ không yên. Vì thế, dù thế nào đi nữa
thì chúng ta cũng không nên xem thường việc làm
trong cuộc sống hằng ngày. Thật đáng sợ, một
hành vi bé tí, một ý niệm nho nhỏ, đều ảnh hưởng
đến nội tâm của chúng ta. Đó là lý do hôm nay
chúng ta làm mới hai câu kệ “chư ác mạc tác,
chúng thiện phụng hành”. Hy vọng rằng mọi người
sẽ lãnh hội được nỗi khổ tâm “ ca điệu cũ rích
của tôi”.
Trù trì Thiếu Lâm Tự Thích Vĩnh Tín soạn,
Như Nguyện dịch