Màu áo phong sương ….
Cư sĩ
Liên Hoa
Bao nhiêu năm rồi, còn lưu lạc
hàng cây ngơ ngẩn đón chân ai
gió mưa chừ thấm đời lãng tử
Ta bà còn thoảng một hơi sương
chiếc áo bạc màu, người đang khoát
đèn khuya soi rõ bóng vô thường
ngày mai, rồi lại ngày mai nữa
có biết luân hồi đang ở đâu?
Trên bước đường đi, bên những đại lộ rộng thênh
thang, bằng phẳng, trơn tru ….cũng có những con đường nhỏ,
những con lộ quanh co, ngoằng ngèo, khúc khuỷu, nhưng vẫn là
con đường được chọn, để cho mỗi người chúng ta đi đến đích
điểm nào đó, để hoàn thiện con người chính mình.
Khi những sóng gió đời người xen lẫn với thành bại, vinh
nhục và con đường như trở thành gai góc hoặc êm dịu tùy theo
cảm thọ xuất hiện theo bước chân của mỗi người lãng tử. Có
khi thời gian đã xoá nhoà bao mộng đẹp, có lúc ta băn khoăn
hỏi từng sương gió, nhìn lại chiếc áo như đã bạc màu, mờ
phai theo năm rộng tháng dài và ngao ngán bi quan, chấp nhận
số phận; nhưng, có lúc những bụi bậm, phù du của đời sống,
lăn lóc giữa chợ đời, làm cho ta quán chiếu lại chính mình
và từ đó, dẫn đến làm tăng trưởng những ước mơ, ước mơ của
con đại bàng tung cánh thênh thang trên bầu trời cao, mênh
mông hoặc ước mơ của người ẩn sĩ sống bình an, tâm tự tại.
đường trần xa, vạn nẻo ướt
phong sương
trên vai áo gọi muôn trùng
sóng gió
ta vẫn bước, gọi thiên hà say
ngủ
trở về đây, tìm huyễn mộng
hoa nghiêm
suối tóc xưa, gió lộng bến vô
ngôn
nguồn hơi thở vuơn từ trời
hoa tạng
nghe trăm năm, nguồn suối gọi
lời thơ
lòng dâng hiến, từ tận đời vô
thủy
hoa lá vẫn say tình theo năm
tháng
rừng vô ngôn nở rực một trời
mơ
ánh mắt đó còn ngời ngời sóng
biếc
chảy mềm tan bao huyễn hoá
cuộc đời
ngày và đêm, ngồi mở rộng
nguồn tâm
ánh trăng xưa, năm ngón gõ
hoa lòng
màu sắc ảo như cánh chim vạn
nẻo
tiếng chuông ngân, tâm vẫn
niệm bồ đề ….
Chúng ta chợt nhớ lại lời dạy của đức Phật trong Kinh Pháp
Cú, như một nhắc nhở cho bước đường đi, một nhận thức sống
sinh động giữa cõi đời đầy bất an, khi bỏ quên chính tâm
mình. Có phải chăng là sen nở từ bùn nhơ, tâm sáng từ vọng
niệm, niềm vui từ bất hạnh, nụ cười nở tươi đẹp trên gương
mặt phong sương…
“Như giữa đống rác nhớp,
Quăng bỏ trên đường lớn,
Chỗ ấy hoa sen nở,
Thơm sạch, đẹp ý người.”
(Kinh Pháp Cú 58)
Đạo Phật chưa bao giờ dạy con người nhìn và sống với nhân
sinh, với đời sống bằng thái độ bi quan, yếm thế, dù là biết
bao nhiêu hoạt cảnh không như ý xẫy ra, để chạy trốn, bỏ
quên cả cuộc đời trôi theo dòng sóng vô nghĩa… vì nhìn rõ
được mỗi con người, nơi suối nguồn sâu của tâm, vẫn có Tánh
Phật luôn luôn hằng sáng và cần mỗi người phải cắt bỏ những
dây leo chằng chịt, gốc rễ của tham chấp, bám víu, thành
kiến sai lầm và chuyển tâm để mở bung ra chân trời trong
sáng, sống vị tha, chia sẻ, cởi mở, xả bỏ…để làm đẹp cho
cuộc đời con người và của chính mình, trong tinh thần bao
dung, hỷ xả, bi mẫn, ấp áp tình người …..
“Cũng vậy giữa quần sanh,
Uế nhiễm, mù, phàm tục,
Ðệ tử bậc Chánh Giác,
Sáng ngời với Tuệ Trí.”
(Kinh Pháp Cú 59)
Xin ghi lại những dòng nhận thức thô thiển, cạn cợt của
người con Phật đang thực tập tu học và chuyển hoá tâm, dù
biết rằng đó chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trong biển lớn Phật
Pháp, nhưng xin được kính dâng tất cả mọi người với tấm lòng
quí kính..
Một ngày mùa Hạ
25.08.2011