Tựa lưng vào ghế, nhìn ra
ngoài khung cửa sổ của máy bay, có những áng mây trắng
xám nối gót nhau trôi qua. Bầu trời không tươi, ảm đạm,
do ảnh huởng của cơn mưa kéo dài nhiều ngày. Tôi im lặng
trong không gian ồn ào. mắt nhìn xa xăm vào dòng xoáy
của tâm. Trong một tuần, hai lần bay, vừa bay về nhà
được hai ngày, nghỉ ngơi, hôm nay, lại bay tiếp.
Đời
sống quả thật phiền toái, phức tạp, biết bao nhiêu là
chuyện xẩy ra như trên đôi môi nhiều người vẫn tồn tại
câu nói, ý nghĩ đó. Có ai cấm được dòng nghiệp lực tuôn
chảy, như thác nước gập ghềnh buông mình, cho nước oà vỡ,
tung toé, thấm lạnh. Ai khóc, ai cười, ai than, ai vui
suớng, ai đối mặt với tử sinh, ai cúi đầu khuất phục.
Người con Phật, như bao lần, một lần đi vào vườn trầm,
tự trên chiếc áo khoát mù sương, gió cát, trên da thịt,
trên tóc, trong tâm .. cũng vương vấn, dịu dàng hương
thơm.
một
lần đến đi, giữa đất trời mưa gió
em
một lần dày dặn áo phong sương
bàn
tay thơm ấp ủ mộng vô thường
cành sen đẹp vẫn toả ngời muôn cánh
có
phải hương nuôi dưỡng vùng sắc giới
vườn “sìla” buông bỏ mộng thuở nào
để
em ngủ an bình trong cõi giới
áo
sờn vai, vẫn ngời sáng chân tâm…
Những ký ức bỗng hồi âm, cày xới trong tâm
thức, nhìn rõ lại mình. Phải rồi, như đã bao lần nằm yên
trong giấc ngủ, đếm mộng, kề vai vô thường, nghe hơi thở
vẫn thơm nồng lời kinh vô tự, và tự nhủ rằng: nếu là
mây, xin là áng mây dù phù du, ảo vọng, cũng muốn tạo
nên hương sắc đẹp cho đời. Nếu là gió, xin là cơn gió
mát nhẹ, thổi ấm lòng người trong cơn nắng chói chang,
gay gắt. Nếu là mưa, xin là những giọt duyên sinh tuôn
xuống, làm cho cánh đồng nội tâm sống vững vàng, đầy
sinh lực, qua cơn khát. Nếu là cỏ, vẫn mong rằng dù là
cỏ dại, cỏ hoang, nhỏ nhoi bên cuộc đời, vẫn vươn mình
lên, làm thành tấm thảm cỏ xanh đẹp dâng tặng cuộc đời.
Nếu là sỏi đá, xin cho đá tâm hoà nhẫn, xin cho buông
bỏ, xin cho cởi chấp trước, cho đời thêm vui. Nếu là
đất, xin được nằm im lặng thiên thu dưới bước chân người
người, giúp vượt qua những chướng ngại..
Xin
cho tâm trở về tâm, trở về Tánh Phật, dù vẫn còn nhiều
vẩn động, phiền não, lo âu … nhưng mong có được một chút
bất động trước bao cuồng phong thổi đến, những xáo động
hay những áp lực, hoặc trước những bất hạnh hay hạnh
phúc của dòng đời.
Xin ghi lại những dòng sóng tâm thức tuôn
chảy, có buồn vui, ngọt chát, có chân có vọng, có tất cả
những ưu tư phiền muộn, có hạnh phúc ngọt ngào, có đắng
cay nước mắt… nhưng, đó là cuộc đời hiện hữu, không ai
có thể bỏ cuộc đời để gọi là vượt thoát, vì siêu việt
vẫn là bước chân trần dẫm trên mặt đất lúc có sương mai,
có mưa gió, có bùn nhơ, có đất sạch, có phiền não, tịnh
nhơ v.v.. vì tất cả, tất cả chỉ là những đợt sóng tâm,
qua đó, nhìn thấy bản chất của nước, cuốn trôi, hoà nhập
với đại dương bao la.
Khi cầm chung nước quán đảnh mỗi ngày, quán
chữ Lam, rải trên đỉnh đầu. Lam tự thanh tịnh, như nước
tàng ẩn lửa, đốt thiêu bao uế trược, phiền não, rửa sạch
thân tâm người hành giả, như chứng nhận bước chân người
trở về, lòng vui sướng, vững vàng, mang tâm bồ đề, luớt
mình qua gió …
Xin
được kính dâng với tất cả lòng thành, mộc mạc của người
con sơ tâm..
Giờ
đã điểm
tiếng chuông
khuya vang vọng
âm thanh của mộc
bản
trầm hùng vào
buổi sáng mai
đêm dần trôi qua
một ngày mới trở
về
hãy thức giấc
theo bình minh
cười rạng rỡ
chớ để đời sống
trôi qua
vội vàng như ánh
chớp loé sáng
khi cơn mưa đổ
xuống
hãy núp lòng tỉnh
lặng
đem đôi mắt trần
gian soi lại mình
nhìn lại tâm lúc
tâm vừa chạy rong ruổi theo con sóng
vị ngọt vô thường
tình yêu tươi trẻ
tiếng dế nỉ non,
cười thoả thích reo vui
tiếng vo ve của
bầy muỗi ruợt đuổi nhau
vẫn
yên lặng, mắt sâu vào hơi thở
từ
đâu đến, đi về đâu
phố
chợ vẫn um xùm, lời qua tiếng lại
một
chợ đời nhộn nhịp
một
góc tâm hẩm hiu
lau
sạch, sau vô tận lãng quên
để
rong rêu bám chặt
tiếng xe, tiếng còi, réo vang mọi góc phố
buổi sáng bắt đầu, cho một ngày có mặt
rồi
sẽ có ban trưa, có buổi chiều, đêm khập khễnh đến
ai
đi, ai ở, cũng một cuộc nhân sinh
trong dòng sanh tử
nơi
bến dừng chân, bụi mù xúng xính
một
điểm nhỏ nhoi trong không gian vô tận
một
khởi hành từ bước tâm không
chẳng đến chẳng đi
có
chỗ nào là khởi nguồn
có
nơi nào là điểm dứt
còn
chăng,
bên
góc chợ đời, ta - người ôm lời độc thoại
vô
ngôn chảy hoà tan trong dòng thác đổ
về
nơi vô tận
tiếng sóng, tiếng cười, tiếng hò mang hơi nước
vang vọng làm đất trời kinh động
trong tâm, đất lắng mình học hạnh từ bi
hai bờ tâm khép
kín
quét tâm, dọn tâm
tâm trước, tâm
sau
khi mảnh tâm hiu
hắt, bận bịu, cheo leo
cuộc hành trình
thong thả
hãy mở tâm ra
mỉm cười, ôm năm
uẩn vào không
cũng đã bao chiếc
y sờn bạc
cũng đã bao chiếc
hài rách nát
đường vào vạn
lối, vẫn bước ung dung
ân con người, ân
vũ trụ
vẫn dấn bước
nương theo lời xưa,
vun xới từng
nguyện nhỏ
tâm ngủ vô cùng
trong ngày tháng
có cơn mưa mùa Hạ
có hương trầm dọc
suốt từ hơn ngàn năm trước
một chiếc y vàng
bao chiếc y vàng
một mảnh trời tâm
một cõi biển tâm
như trái đất ôm
rộng khổ đau con người
vì nguyện lớn
từng sát na, gieo
hạt giống từ bi
để trổ hoa trí
tuệ
vì hạnh phúc con
ngưới
tâm vẫn ung dung,
chuyển biến theo
khổ hạnh con người
bàn tay mở rộng
có cần chi lời
nói
tâm gặp lại tâm
sông nhỏ về đại
dương
cánh chim bay vào
cõi vô cùng
ôi
mùa Hạ long lanh sắc giới
chiếc y vàng vẫn đẹp, phải không ?..
Viết
trên chuyến bay
trong
lúc nghiêng mình ngắm lại tâm.
Ngày
10.07.2010