Cánh sen hồng thon đẹp
Đôi tay nở nhẹ nhàng
diện kiến trời vô lượng
cho đời đón vạn hoa
trăm năm, tình vừa thở
nhành dương mở ngàn khơi
từ tâm ta tìm lại
bóng dáng thưở năm nào
ngàn trùng, ta dệt mộng
thoảng qua, đêm ngày thức
sao đời không độ lượng
tay trần nắm tay sen
một đời, ta từ biệt
gió cát về nơi đâu
chim bay từ vạn cổ
quê hương vẫn tìm về….
Phoenix, Arizona nổi tiếng là ít mưa, một năm chỉ
vỏn vẹn có vài cơn mưa nhỏ làm quà cho thiên hạ vui mừng, vì
đây là xứ sở của vùng sa mạc. Nhưng, hôm nay, nhằm những
ngày tôi bay qua thăm gia đình người bạn, vào những ngày đầu
của tháng tư….mưa lại đổ xuống thật nhiều, làm cho dự tính
của chuyến đi xa hơi trở ngại. Người ta hay nói là mưa làm e
ngại để ra đường hoặc mưa hay giữ chân khách, nhưng lại sai
trong trường hợp nầy, vì ai cũng muốn bước chân đi, ra
đường.
- Anh có sợ đi ra ngoài khi trời mưa hay không?
- Không, chắc chắn là không rồi, vì thời gian tôi ở đây quá
ít, có mấy ngày à, nên anh chị đưa đi đâu cũng được, mà
không đi đâu thì cũng xong, nhưng hơi uổng phí..Chỉ ngại là
phía anh chị thôi, vì phải lái xe đi xa. (Nói xong, mình
cũng cảm thấy ngại ngùng vì được tiếng là nhớ bạn nên đi
thăm, vậy mà còn đòi phải được đưa đi chơi xa).
Nhưng rồi, dù trời mưa không nặng hột, như mưa rào,
dai dẳng muốn trêu ngươi mọi người, dù vậy, ai nấy đều lên
xe để khởi hành. Chuyến xe tưởng đâu nhiều người, nhưng lại
vỏn vẹn có ba người, trong cuộc hành trình, không phải để đi
về bên kia thế giới, nhưng là du lịch, vãng cảnh. Thức ăn,
nước uống đã cụ bị đầy đủ, gồm luôn cả nhiều thứ lỉnh kỉnh
khác cho chuyến đi mấy giờ đồng hồ, như vậy là quá an tâm
rồi.
Thỉnh thoảng mưa ngừng rơi, nhưng gió lại nhiều, trời âm u.
Buổi sáng mà như là hoàng hôn đang kéo về. Chiếc xe cũng
chiều lòng những người có mặt, trườn mình lướt mưa gió.
Gió có qua đây,
người dấn thân sương khói
mảnh áo phong trần
kiếp lạnh đã bao lâu
có gì đâu em
đường đi vẫn từng bước
vầng trán có nhăn
tóc có điểm tuyết màu
tâm vẫn còn đó
dù sóng đời cay nghiệt
vẫn ngày hai buổi
đếm mảnh tâm son trẻ
cảm đến tình người
nên lòng vẫn chưa an
nuớc mắt trẻ côi
mẹ già lòng nức nở
cô gái bên đường
ôm mặt khóc tuổi xuân
ôi dòng oan nghiệt
niềm đau vò thân mọn
bác xích lô già
dừng bến ở lề đường
khách còn vắng bóng
chén cơm chiều khô lạnh
cửa nhà sụp đổ
bão cạn tình cạn nghĩa
đời đi về đâu
bao nổi kiếp nhọc nhằn
có gì đâu em
trăm ngàn lời không đủ
nhìn cảnh cuộc đời
nên lòng vẫn chưa an
dò dẫm bước chân
em, ta đồng cùng bước
đôi tay bé nhỏ
dù sẻ chia chưa trọn
vẫn còn tấm lòng
mở rộng đến bao la….
Lộ trình đến nơi chốn đó, dự trù cũng phải mất hơn ba giờ
lái xe, nên thời gian trên xe cần phải có không khí hơi vui
nhộn cho đỡ chán. Cái cảm giác yên lặng trong xe được phá
tan bởi những câu chuyện trên đường đi, vừa đạo vừa đời, đủ
thứ là chuyện được lôi ra từ trong ký ức của thuở nào đến
giờ, chuyện thiên hạ sự, thỉnh thoảng thêm vài chuyện tiếu
lâm để vui và cho có nụ cười. Vì cùng là người con Phật, nên
biết bao là chuyện để bàn, kể lể...
Là người ít biết nói chuyện, lại không có khiếu hoạt bác,
nên tôi nói ra điều gì, dù cố chọc cho ai đó cười qua câu
chuyện vừa kể, nhưng lại không có ai cười vì có lẽ câu
chuyện bị lảng xẹt, nên nhiều khi kể xong, tưởng hay lắm,
rồi cũng chỉ tự mình cười, như vậy, thành ra tôi kiêm cả hai
vai: thính giả và đạo diễn hề, cũng thú vị..
Nhưng, thông thường trên đường đi, vì ngồi ghế trước, cạnh
bên người lái xe, nên tôi đành phải hay nói hoặc khơi chuyện
vừa đỡ tẻ nhạt, vừa cho người lái xe khỏi buồn ngủ. Thỉnh
thoảng ngâm vài câu thơ không vần, không điệu … chán mớ đời
của mình, rồi cũng còn cất giọng ca- một giọng hát mà nếu
thính giả vừa chợt nghe, đã muốn xỉu…
- Anh chị đừng nản, đừng buồn, tôi sẽ kể chuyện tình của tôi
thời còn là sinh viên nha, một tình sử đầy lãng mạn.
- À, đó mới là hấp dẫn, tụi tôi muốn nghe lắm, muốn biết cái
bí mật của anh…
Đó, vừa nói muốn kể lại chuyện tình sử “love story”, thì
không khí trong xe đã khác rồi, vui nhộn hơn. Bởi chữ “Tình”
vẫn luôn luôn có sự hấp dẫn và theo người ta nói, là đề tài
muôn thuở của loài người mà…?
Nói cho vui vui thôi, tưởng là chỉ để chọc cười, ai dè hai
vợ chồng người bạn tưởng tôi sẽ kể thiệt, nên lắng tai nghe,
vậy mới là khổ thân cho tôi…Bụng làm thì dạ chịu, tôi tự làm
hại mình rồi, vì biết làm sao để lấy đâu ra câu chuyện tình
thực sự của tôi để kể bây giờ, vì mình chưa bao giờ có tình
yêu mà. Ví như nếu mà sáng tạo được ra câu chuyện đặc biệt,
có lý một chút (make-up a story) thì mình lại càng mù tịt
luôn, do không có khiếu nầy.
Là một người không được đẹp trai (nói để an ủi một chút, chứ
nói đúng ra là người xấu trai), ăn nói vô duyên, lượm thượm,
gặp ai mà muốn trình bày một câu chuyện thôi, cũng đã ấp a
ấp úp, run rẩy, nói không ra lời, huống chi trước một người
con gái nào đó. Tội nghiệp quá.
Tôi cũng có niềm mơ ước chứ, dệt mộng chứ, nhất là khi thấy
các người bạn cùng trang lứa, cùng lớp với mình, sau những
giờ vùi đầu học là dung dăng.. đưa bạn gái đi chơi, ăn kem,
uống dừa tươi, ngồi nhìn nhau cả hàng đống giờ không chớp
mắt, như đang tìm kiếm bụi bay bám trên mái tóc hoặc là gì
đó ..? (chắc chắn là không sợ bị cận thị rồi).
Có lẽ, không ai trong lúc tình tự như vậy lại có hồn thơ lai
láng, vội cảm hứng sáng tác vài câu thơ cho ra vẻ lãng mạn,
có xúc cảm để ca tụng cho người ngồi trước mặt mình, như là
…
“Có phải mây mờ trong mắt em.
Để tôi lấy thuốc nhỏ cho em…”
đã không có thơ mộng gì hết, mà còn như có ý mong muốn cho
người kia bị đau mắt, nên e sợ rằng sẽ bị…… Họ còn đưa nhau
đi xem ciné nữa… làm trong lòng tôi dâng lên nổi buồn tê tái,
cũng có sự ganh ganh tức tức, ví như ai đó lâm vào hoàn cảnh
như tôi, chắc cũng không tránh khỏi có tủi tủi hờn hờn…nhưng
biết tìm đâu ra bây giờ, vì tình yêu mà ..
nhiếu khi dệt mộng, viết thư
ngập ngừng muốn gửi cho người chưa quen
sợ rằng người nhận, vô tình
ta e mình lại ngậm ngùi, tủi thân…
và xin…,
đừng nhìn tôi, sợ rằng tôi run rẩy
sợ tim tôi bỗng hốt hoảng đợi chờ
sợ mặt tôi cóng lạnh buổi trưa hè
sợ mưa gió quên rằng tôi yếu đuối
sợ rằng tôi quên cả mốc thời gian
sợ rằng tôi quên cả lối đi về
sợ đánh mất cả bầu trời thơ mộng ….
Cho nên, như ai nấy đều biết, do vì sợ nhiều thứ linh tinh,
nên tình yêu trai gái trong thời sinh viên của tôi không có,
đành sống khép kín mình lại trong be bờ của tâm, lấy đó làm
niềm an ủi, niềm vui, tập nhìn rộng ra đến nhiều người bất
hạnh khác..
để chạy trốn cho cuộc
tình chưa hoặc không có của mình, và để thấy rằng đời mình
có lý và ý nghĩa hơn.
mẹ còm cỏi, ốm o trong giá lạnh
áo bà ba không đủ để che thân
biết bao năm, khóc hận suốt cả đời
ôi đất mẹ, tiếng mưa hay nước mắt
từng hàng cây già, xác xơ hiu quạnh
mặt đất cày, máu đổ, hố bom sâu
hãy cùng tôi đi khắp nẻo quê nhà
nghe thấm lạnh một trời hoang tuổi trẻ..
May quá, đang miên man với ý nghĩ vì sự bế tắc của
mình, chưa biết trả lời cho …. Thì thành phố Sedona đã xuất
hiện, nằm trên độ cao khoảng trên 4400 feet của sa mạc
Arizona. Dân số khoảng 20 ngàn cư dân, nhưng vì có nhiều
cảnh trí, môi trường trong lành và nhiều nơi chốn để đi thăm
viếng, nên đã được tờ báo US Weekend bầu cho là một nơi đẹp
nhất của nước Mỹ.
Đậu xe bên lề đường, trước tiệm tạp hoá, chúng tôi bước ra
khỏi xe để chụp vài tấm hình. Xuyên qua màn mưa, xa xa là
những ngọn núi nắm tay nhau nối dài, cao thấp, gánh nặng
trên đỉnh núi là những đám mây bồng bềnh, có chỗ mây phủ
hoàn toàn ngọn núi. Cảnh đẹp quá, như một nơi chốn thần tiên
nào đó, lòng tôi thật vui, cám ơn vợ chồng người bạn đã đưa
tôi đến đây.
Chiếc xe chạy đảo vòng quanh thành phố, dù là ngoài trời
đang còn mưa, nhưng dòng người vẫn tấp nập đi.
- Mình đi bộ được không anh chị? - Được chớ, đâu có gì cản
trở tụi nầy. Đậu xe vào chỗ parking, chúng tôi bước ra khỏi
xe. – Anh chị cần đem theo dù để che mưa không, tôi thấy có
vài cây dù để trong xe. – Không, mình đi như thế nầy sẽ hay
hơn. - Được thôi, chỉ sợ bị cảm lạnh, chứ được đi duới mưa,
lòng cảm khoái wá xá wà xa.
Chiếc áo khoác của tôi thấm ướt dưới làn mưa nhẹ,
cũng vẫn đi, vẫn bước. Vài cơn gió thoảng qua, hơi lành lạnh.
Ôi, cái cảm giác nầy sao kỳ diệu quá, những hạt mưa vui đùa
trên tóc tôi, tóc của hai vợ chồng người bạn, tung tăng trên
thân mình, nhảy nhót trên mặt đất, chạy đuổi nhau…Mưa đã qua
hồn ai trên bước đường phiêu bạt, mưa đã than thở cùng ai
khi bốn mùa thay đổi. Mưa là ai trên cuộc nhân sinh, vóc lên
từng hạt mưa, lời thì thầm gió thổi, những bịn rịn, nhưng âu
lo, những chia tay, những hạnh phúc, những sum họp, lìa tan,
những phiền muộn, có ai đã bao lần nhìn mưa trong tâm cảm
đau, khổ, có ai đã mân mê nụ cười của mưa để thấy những hư
ảo của cuộc đời.
Mưa đó, mưa chạy băng ngàn sương gió, mưa đổ dồn trên mắt
môi, trên những bước chân trần. Anh chạy qua đời, em có lần
từng buớc trong phong trần, ai thương ai ghét, ai giận ai
hờn, ai thù ai oán, ai thấm nhuần giáo pháp của đức Phật để
mở rộng lòng thương, ai đi theo dấu chân từ bi để thấy đời
là những dòng suối có muôn hình vạn trạng, có ảo ảnh, có như
thật, có vị tha, có giải thoát, có suối mây băng qua vùng ảo
giác, để rồi chậm rãi, đi lại từng bước chân theo hơi thở…
tôi hít hơi thở trong mưa, như xoá tan bao nhiêu là phiền
muộn của ngày qua, những bước chân con người đi tìm hạnh
phúc trong những vong thân.
Sao mưa lại len lỏi trong từng sớ thịt, thấm vào trong trái
tim ưu phiền làm lạnh, buốt giá, làm tăng cảm giác của cái
khổ của con người. Mưa thổi hồn vào mắt làm mắt cay cay, tôi
chưa khóc mà mắt đã cay, vì mưa tràn ngập, mưa ràn rụa trên
mặt hay bụi đã bay vào mắt. Như vậy là theo dòng đời, tôi đã
dấn thân mình trong mưa một cách nhẹ nhàng, thanh thoát để
cảm nhận cơn mưa như những gì là chân thật của cuộc đời, để
rồi một nụ cười nở nhẹ.
Mỗi người cảm nhận mưa tùy theo hoàn cảnh, tâm tình, nguyện
vọng. Bác nông dân mong mưa thuận gió hoà để ruộng nương
xanh tốt; nơi hạn hán cần mưa để có nguồn nước ngọt thấm đất
thấm da; người thi sĩ nhìn mưa để khơi nguồn cảm hứng; nhà
hoá học thấy mưa có nước, có oxy có hydro, có chất thủy giúp
ích con người; còn các nơi có sóng to gió lớn, thì con người
mong đừng mưa để cơn gió lạnh, cơn mưa đời tan dần…
Giáo Pháp của đức Phật được ví như cơn mưa tràn lan, tưới
đều trên mặt đất, chứa trong mình của từng hạt mưa là lòng
bi mở rộng, ban vui cứu khổ, là ánh sáng của tuệ giác nhìn
rõ nguồn cơn chân vọng, là dũng lực đem tâm nguyện đi vào
đời làm nhiêu ích cho con người, là dòng nuớc thanh lương,
là những lương dược có thể chuyển hoá khổ đau của con người
và tuỳ theo căn cơ, trình độ, cao thấp mà thấm nhuần, hấp
thụ.
Chúng ta, mọi người ai nấy, như riêng tôi, cũng đã từng đau
khổ, từng hụt hẫng trên đường đời, từng thấy tâm mình có
nhiều vấn nạn và cũng từng muốn gục ngả trên bến bờ sinh tử.
Giọt mưa Pháp của đức Phật đã rơi trên môi trên mắt, trong
tâm tôi làm tỉnh thức, khơi sống dậy cả phương trời tánh thể,
nhận thấy trong con người trần tục nầy có cái gì đó không
sinh không diệt, dù là trong cuộc sống thường tình, dù trong
cơ thể thô cằn hay đẹp đẽ, hay trong tâm tình vô thường ảo
hoá, biến chuyển.
Có bao giờ em hỏi
màu mắt năm xưa vẫn còn bên em
hay bụi thời gian xoá nhoà bến vắng
sao lại dừng chân
trên vạn nẻo đường, mây vẫn mù sương
chỉ một giọt trăng
hãy mở ra, để trăng là ngàn suối
ánh sáng nhiệm mầu,
chỉ là hạt vi trần
chỉ là giọt mưa
hãy làm mưa vỡ vụn
tròn lòng thủy tinh
trong lăng kính trời Đế Thích
trải dài trong từng sớ tâm
mỗi vọng niệm là bước đường về
thấy đời rỗng không,
em là thế đó, phải không …
trời vẫn xanh, gió vẫn thoáng qua
tiếng gió cười mềm
nụ cười tươi ngọt
uống tận nguồn cơn
nắm bắt từng sương khói,
chảy từng giọt cam lồ
em không trở về khai phá
bỏ quên lối nhỏ ngày xưa
lấy ưu phiền ngày tháng,
lấy vọng niệm năm nào
nuôi dưỡng tâm trẻ thơ
tiếng bập bẹ lời thương
thì tâm bồ đề có trụ hay không?....
Trong Kinh Pháp Cú nói rằng “Như từ đống hoa có thể làm
nên nhiều tràng hoa, tù nơi thân người có thể tạo nên nhiều
việc thiện” (Phẩm Hoa, số 53). Đi tận cùng của đau khổ,
bất hạnh, người trí sẽ thấy được ánh sáng của từ lực do chư
Phật rải đầy, như người vừa rời bỏ thân xác (thân trung
ấm), vầng sáng quang minh của đức Phật luôn xuất hiện,
đến trước, toả sáng để tiếp dẫn, đưa đường đi về tự tâm, vào
cảnh giới an lạc.
Đi về đâu, tìm nơi đâu, tìm đến với một đức Phật là “Phật
giả Phật đà chi tỉnh sư”, là một vị Đại Tỉnh Thức, một
nhân vật lịch sử hay lắng nghe lời chân thật của đức Phật
chỉ con đường trở về với chính mình, một vị Phật của tự tâm.
Chúng ta thường cảm thấy lạ lùng vô cùng với đạo Phật, một
tôn giáo mà con người quá khứ, con người thời nay cũng như
trong tương lai cầu cứu đến vì nơi đó có đủ mọi phương duợc
điều trị tất cả những nhức nhói, đau buồn do các vết thương
của tâm…. trong sự băng hoại của tư tưởng, đạo đức, niềm
tin, bởi biết bao là vấn nạn của con người và do con người
tạo ra.
Đức Phật là một nhà giáo dục lớn, phá vỡ thần quyền, phá bỏ
giai cấp, phá bỏ bất bình đẳng, Ngài không có ban bố, không
thưởng phạt, không giải thoát cho con người, dù tấm lòng của
Ngài là nguyện lớn cứu khổ muôn loài và có đầy đủ bi trí…
nhưng, mà Ngài chỉ bày con đường đi về, khai phá, thể nhập
vào đức Phật của chính mình, vì sự đau khổ, nội kết, vô
minh, tham sân si, phiền não v.v… là của chính mỗi người,
mỗi hữu tình… đã làm che mờ tánh Phật.
Cho nên, chỉ khi nào con người nhận thức, thấu rõ được lời
dạy của Ngài và xác tín rằng mình có khả năng thành Phật, là
vị Phật sẽ thành, thì điều đó là một sự chuyển hoá vô cùng
to lớn, sống với trí tuệ, tánh giác của chính mình.
Mưa vẫn rơi, rơi đều như cuộc đời của mỗi người trôi lăn
theo dòng sanh tử, chuyển mình biến hoá theo nghiệp lực. Đôi
vai thấm lạnh, đường đi còn dài, đời sống không biết dài
ngắn, nhưng tánh thường trụ vẫn tràn lan, không ngằn mé.
Theo bước chân Thiện Tài Đồng tử đi qua những 53 cõi đời,
trực nhận lời tâm tình của Ngài Văn Thù (Manjsuri), vẫn là
bước đi tìm về trong hiện tại, trở về với vô ngôn để nhân
lên thành những hạnh nguyện Phổ Hiền.
Chúng ta- mỗi người hành giả, mỗi con người đều sống
để đi trên bước đường đi, thức giấc trong tiếng khóc chào
đời cũng đã ghi dấu ngày giờ bước đi để trở về, đi để về
hay về để đi. Có người trở về sau cuộc rong chơi trăm
năm với sóng gió trầm luân, để rồi thay hình đổi dạng trong
những hình thái sai biệt do tâm tưởng, do lực của nghiệp đã
tạo ra trong cuộc nhân sinh. Có người trở về để an nhiên tự
tại, thọ hưởng niềm an lạc của tự tánh, nhưng cũng có người
trở về để đem nguyên lớn vào đời… nuôi dưỡng lớn tánh Phật
bằng những hành trạng trong hạnh an lạc.
Phải nhìn thấu được tâm, sống với tâm, ngủ trong tâm, mìm
cười cùng tâm, hơi thở cùng tâm trưởng dưỡng tâm với hạnh
nguyện “nhất giả lễ kính chư Phật” (một là lễ kính
các đức Phật). Đức Phật chưa bao giờ đòi hỏi tín dồ tôn kính
Ngài như vị Thần linh để cầu ban ân, ban phước, ban lộc v…,
nhưng Ngài chỉ cho mọi người tự xác tín mình có tánh Phật và
cần cung kính là cung kính đức Phật của tự tâm, đó là cách
sống và báo ân Phật trọn vẹn nhất.
Khi chúng ta ý thức được mình có tánh Phật, cũng có nghĩa
chúng ta đã và đang trở về nhà Như Lai, dù đang sống trong
cuộc đời ác trược điên đảo nầy.
Nhà Như Lai là nhà của bổn tâm, nơi có đầy đủ muôn hạnh lành,
muôn đức… người hành giả sống trong Hành Xứ, nơi mảnh đất
nhẫn nhục, vô úy, nhu hoà, không tranh chấp, nhìn rõ thực
tướng của mọi sự vật rỗng không, tạo thành hành trạng Thân
Cận Xứ, sống với hạnh lành, Hạnh An Lạc- gần gủi các bậc có
Nguyện Lớn, bậc Thiện Tri Thức, đem từ tâm, trí tuệ.. dấn
thân vào đời làm lợi ích cho con người, (Phát Tâm Đại Bi),
tránh thấy lỗi người, vượt qua những vọng tưởng ràng buộc
trong những vấn nạn đến từ tham sân si, chấp trước…
Chúng ta thấy rằng đạo Phật không có sự ngăn cách giữa Bi
Trí và Nguyện, ba phạm trù nầy thoát sanh từ sự hành trì, tu
tập và thể nhập vào tánh Phật. Trí để nhìn rõ được thực
tướng của các Pháp, thấy năm uẩn đều không, nên sanh lòng Từ
Bi, nhưng Từ Bi không phải là lời nói suông, không phải chỉ
là một trạng thái an ổn, dễ duôi của Tâm, nhưng là một hành
động, một nguyện lực đi vào đời làm lợi ích con người.
Trong Mật giáo, ba phạm trù trên càng rõ nét, vì Mật giáo
quan niệm vũ trụ nầy như một Đàn Pháp*, nơi có cả sum la vạn
tượng, nhưng được cấu thành bởi tâm “nhất thiết duy tâm
tạo”.
Trong cuộc sống hiện tại, với nền kỹ thuật cao, khoa học kỹ
thuật đóng góp rất nhiều cho đời sống con người qua biết bao
nhiêu tiện nghi trong sinh hoạt hàng ngày, nhưng đồng thời
cũng tạo ra bao nhiêu là vấn nạn cho con người mà ai nấy đều
cảm thấy, hiểu được và bị chi phối. Tất cả những tiện nghi
dù là tinh thần hay vật chất, theo Mật giáo đều là pháp thần
thông, và thần thông đúng nghĩa là giúp cho đời sống nhân
sinh được cải thiện theo tinh thần hướng thiện, nâng cao tâm
thức, sống chan hoà trong hạnh lành, cảm thông với cuộc đời,
với con người và tạo thành cuộc sống an bình và hạnh phúc,
văn hoá, văn minh đẹp … như là một “phương tiện thiện xảo”
hay như “thần thông du hí” do tâm tạo ra.
Nhưng khi tâm còn bị chấp trước, bám vào thần thông đó sẽ
sanh ra các phiền trược, khổ đau bất hạnh khác cho mình và
cho người, vì sự nô lệ của tâm thức trước đối tượng, trước
các pháp. Cho nên, cần có nguyện lực, trí tuệ và tâm từ để
giải quyết vấn nạn nầy và phương pháp giải quyết ổn thoả
nhất, hữu hiệu nhất vẫn là Văn (nghe) Tư (Suy Tư) Tu (Thực
hành). Bỏ ba pháp môn nầy, thì tất cả việc làm, hành động
hay dù bất cứ gì, cũng đều là sự rong chơi trong chữ nghĩa,
ngôn từ vì chúng ta chưa thực sự chứng được “du hí thần
thông”, vì thiếu tu, thiếu thực hành, thiếu quán chiếu, cho
nên, chúng ta không thể vững tâm, vô úy và không có tâm bồ
đề trước những tám ngọn gió: thành bại, vinh nhục, được mất
….
Ba phạm trù trên cũng là Đàn Tam Giác gồm có ba cạnh sắc bén
như thanh gươm trí tuệ chặt đứt phiền não, những chấp trước
của tâm, cũng là biểu tượng của ngọn lửa trí tuệ đốt tan
những vọng trần., làm hiển lộ con người chân thật, nhân bản
đúng nghĩa….
Thưa bạn, miên man trong cuộc du lịch viếng cảnh tại thành
phố Sedona, trước các cảnh thiên nhiên thật đẹp, nên thơ,
trữ tình chung quanh và từ nơi chốn đó, tôi chợt nhận thấy
được từ tâm của đức Phật Vairocana (Tỳ lô giá na) đã ban rải
đều khắp vũ trụ, chỉ khi con người muốn tìm cho mình một
cuộc sống có giá trị, có an lạc, có hạnh phúc, đi song song
và mở rộng lòng chia sẻ đến tha nhân, sẽ cảm nhận được đầy
đủ năng lực nầy.
Cảnh thiên nhiên cũng làm cho chúng ta nhìn lại đời mình qua
bao nhiêu là sóng gió, chôn chân, giữ tâm trong những cảnh
đời vọng nghiệp, nơi hoạt náo, nơi làm vong thân của chính
bản tâm mình.
Cảnh rừng núi, mây ngàn, gió thoảng … cũng làm cho chúng ta
tìm lại tâm mình sau những năm dài miệt mài chạy theo ảo
vọng, bám theo những hoang vu của hỉ nộ ái ố, dầm mình qua
những gập ghềnh của tâm động, quên đi cõi riêng trong ốc đảo
của tâm, quên đi tiếng lòng của tự tánh, của diệu âm chân
chất, của ngôn ngữ thường tình nhưng là mật ngữ, làm bùng vỡ
tâm, là chân ngôn vuợt thắng đưa tâm thoát qua khỏi những
bến bờ mê vọng, thấy được bầu trời mở rộng bao la, cảm nhận
được bước chân của đức Bồ tát Quan Âm đi song song bên cạnh
và trong tâm của mình, theo tinh thần của Phổ Môn.
“ ta thường bảo với tâm ngày đó.
Ôm Phổ Môn vào cõi sắc không…”.
Tiếng thơ đó thể nhập theo lời Kinh Phổ Môn trong sáng như
dòng sữa cam lồ, tưới mát tâm, làm tâm trưởng thành, sống
vững, sống với con người với tình thương chân chất, hoà bình,
vì cánh cửa ngăn cách lẫn nhau, giữa người, giữa con người
với nhau không còn có mặt khi được đối xử với nhau bằng tấm
lòng, vì nếu không có tấm lòng chia sẻ, chân thành, thì các
hạnh lành khó lòng trưởng nở…
Những ngày cuối năm Dương lịch, mọi người trên thế giới đều
chung vui chào đón một năm mới với lời ước nguyện được sống
đầy đủ tinh thần lẫn vật chất, sống với tâm an vui và hạnh
phúc, sống với tâm tình chia sẻ chân thật đề cho cuộc sống
trên trần gian nầy đều được thấm nhuần mưa pháp nhân bản, từ
bi, trí tuệ và nguyện lực. Xin được chắp đôi tay lại, quán
tưởng đến cánh sen hồng vừa nở trong lòng….
- Cầu xin cho mọi người, mọi loài trên trái đất nầy đều được
sống chan hoà trong Hạnh Phúc.
- Cầu xin cho sự khổ đã có mặt, xin đừng khổ nữa. Những bất
hạnh đã xẩy ra rồi, xin đừng xẩy ra nữa.
- Cầu xin cho chiến tranh chấm dứt, cho mọi niềm đau, nổi
khổ, bất hạnh vì cảnh chia lìa. chết chóc, thù hằn, ganh tị
v.v… đều được chảy hoà tan trong tinh thần nhìn nhau trong
tình người, thấy nhau đều cùng có tánh giác, tánh Phật, hạt
giồng của yêu thương, an lạc và Hạnh phúc.
- Cầu xin cho trong những ngày Lễ Lớn của con người trên
trái đất nầy, dù ở bất cứ nơi đâu… thì xin cho những con vật
dù là mang lông, đội sừng, mặc vảy hoặc bất cứ những loài
vật nào mang nhiều dị dạng, khác thường do vì nghiệp lực tạo
ra nên phải thọ lảnh….Xin cho tất cả các loài đó đều được
tha thứ, giải thoát và không bị giết hại vì bất cứ lý do gì.
- Cầu xin cho hành tinh xanh nầy mãi mãi là nơi sống đầy ấm
tình người, tình thương….
Là người con Phật, trong đời sống bận rộn vì mưa sinh, sự
hiểu biết kém cỏi, có chút sự tu học, đem lời Phật áp dụng
vào đời sống hàng ngày, dù là tâm vẫn luôn thường chao đảo,
nhiều vọng niệm. Những khi có những lúc nhìn trời trăng mây
nước, những khi yên lặng cô đơn dõi theo từng hơi thở, chợt
thấy có chút tánh giác hiễn hiện trong tâm, không động trước
vài xáo động, niềm vui mừng, sự an lạc, hạnh phúc có mặt dù
là nhỏ nhoi, đơn sơ… nhưng vì trong tâm vẫn luôn luôn vẫn
mang tấm lòng muốn chia sẻ đến những người mang tâm nguyện
sống đời có ích …
Vì vậy, với những lời văn, thơ mộc mạc viết ra như một tấm
lòng, nên dù bạn có đồng ý hay không, cũng như xin
nhận nơi đây lòng chân tình kính dâng tặng của người viết,
vì chúng ta dù ở bất cứ hoàn cảnh, cảnh giới nào, dù là ở
bất cứ quốc độ nào, dù là khác màu da, khác sắc tộc, khác
tôn giáo…. Nhưng tình yêu, tình người, vâng, tình người,
lòng mưu cầu hạnh phúc, sống cho có ý nghĩa nhân bản đích
thực, có phải chúng ta, mỗi người, ai ai cũng đều mong muốn
có được ……
“một hạt tâm sen vừa gieo xuống
Muôn loài các cõi huỡng an lành…”
Qua những gì được viết ra, ghi nhận những lời bộc bạch tâm
sự, xin thành kính dâng tặng cánh hoa sen lòng đến tất cả
mọi người nhân những ngày Lễ lớn và đầu năm 2010 Dương lịch….
Thành kính cám ơn và chia sẻ…..
Viết xong ngày 22.12.2009
( 07.11.Kỷ Sửu )
_________________
*Tư tưởng Mật giáo trong “Liên Hoa bộ và Kim Cang Bộ” của Cư
sĩ Liên Hoa.
