Cảm ơn Liên hoa đã thăm hỏi
và chia sẻ
Ngộ Chơn Lý
Bài viết rất hay ,lại kip
thời làm tôi vơi bớt phiền muộn ,mấy ngày qua hộ niệm ,
đưa tiễn một người bạn ra đi
vì tai nạn giao thông ,quên mất sắp hết năm rồi .Thời đại
văn minh ,xe máy nhiều, ngay cái huyện bé tí tôi sinh sống
Hàng ngày vẫn xảy ra bao
việc thương tâm vì vấn nạn giao thông …
Đành :
Gió hiu hắt -tiễn người đi
Trời giăng lối –mây chiều ni ảm đạm
Vô thường đến - sao lòng thảm
Ánh nắng chiều - như than cảm cùng ai
Diệt sanh đau – đâu tranh
cãi
Kiếp làm người –cát bụi-bãi dâu kia
Ra đi xin - chớ nói chia lìa
Hãy an tịnh - chiếc chìa khoá không
Xin lỗi Liên hoa ,ngày lễ
lớn đầu năm mà lại chia sẻ chuyện buồn , nhưng dù thời gian
nào , sinh sống nơi đâu , tôi tin rằng là người con phật bạn
sẵn lòng lắng nghe lời tâm sự phải không Liên hoa vì :
Ta gặp nhau trên một con đường
Dù
bạn trời Âu –Tôi đất Á
Ta niệm chung - Lục tự Di Đà
Là
chung mong muốn –Độ tha mọi người
Mong sao thoát khỏi đường đời
Bởi vì nghiệp lực – luân hồi tử sanh
Thanh cao cuộc sống – Tu hành
Sắc –Thanh niệm Phật – hãy đồng hành với nhau .
Chúng sanh khổ - ( trong đó
có chúng ta ) . Ngồi yên suy gẫm ,trong cái chốn trần ai đầy
bụi bặm này ,hàng ngày biết bao người đến ,biết bao kẻ ra
đi .Phật dạy khổ, không riêng ai : dù bạn nghèo hay giàu ,
gặp chướng ngại
nhiều hay ít ,dù bạn là ai
, sinh sống nơi nào trên trái đất nay , khi mà (áo trần con
lỡ mặc vào - nghiệp trần con biết ngày nào cởi ra ) .Quả
đúng vậy,
thế gian này thật trần trụi
, đáng cho ta chán
ngán , thế nhưng muốn cởi chiếc áo này đâu phải dễ .Phật dạy
trong cuộc sống có tám ngọn gió luôn song hành đó là : Được
–Thua , Danh thơm -tiếng xấu ,Ca ngợi -khiển trách ,Hạnh
phúc –đau khổ .Thử hỏi lại chính mình , 48 năm có mặt trên
cõi đời này ,tôi được gì ,mất gì :quá nhiều cái mất : Tôi
mất 40 năm không biết Phật pháp ,quên thời gian trôi qua thế
nào ,quên mình đã sống ra sao ? Chạy theo cuộc sống với bao
điều giả tạm Danh thơm thì ít mà tiếng xấu thì ê chề .Họ
khen tôi đó ,tôi tràn trề hạnh phúc nhưng hỡi ơi thật đau
khổ khi những lời khiển trách bên tai .Tôi ngã nghiêng theo
gió ,tôi bị nó vùi dập đến một ngày
tôi ngã quị ,khắp người đầy
thương tích ,chạy đến quì bên đức Bổn sư .giật mình tỉnh
giấc thì đã mất hai phần ba cuộc đời , sống vô vị .Tôi chợt
hiểu rằng hạnh phúc và đau khổ không trường tồn .May thay -
tôi về nương tựa Tam Bảo ,
được học hỏi giáo lý cao
siêu , được tắm mình
trong ánh sáng Phật pháp ,biết rằng cuộc sống này giả tạm .
Tôi quyết tìm cuộc sống thanh cao hơn bên Đức Từ phụ .Từ đó
:
Đông đi tưởng hết lối mòn
Sáng Xuân,thức dậy chồi non cựa mình
Tắm bầu gương nắng lung
linh
Buâng khuâng Tôi lại soi mình …trước Xuân .
Tôi lại được những người
bạn Đạo như Liên Hoa .v.v thì tin rằng đường tôi đi sẽ có
thật nhiều (Cánh Sen Hồng vừa nở trong Tâm )
Đồng hành để tôi có thể thốt
lên rằng :
Mùa Xuân chim Én đem thơ
Trà Mi –Mai nở đợi chờ Bướm bay
Muôn loài vạn vật vui đầy
An khươngThế giới sum vầy Đông
Tây .
Lễ vía A-Di Đà sắp Đến ,bạn
và tôi cùng chắp tay cầu nguyện cho những vong linh vừa tử
nạn trong trận lũ vừa qua , những vong linh trong 10 phương
hàng ngày chết vì tai nạn , tật bịnh ,thiên tai ,hoả hoạn
v.v…
sớm tốc xả mê đồ nương thần
lực Đức A Di Đà Phật sớm về cảnh giới an lành .Mọi người
biết quay về nương tựa chánh pháp ,hiểu rõ cội nguồn sanh tử
, mà tìm về chân -thiện - mỹ ,sống thanh cao trong ngôi nhà
Phật Pháp .
Thành tâm cầu chúc Liên Hoa
an lành để thực hiện tâm nguyện độ tha ,và cho tôi chúc
trang nhà ngày có những bài viết hay ,mang Đạo gần với mọi
người : thân ái.