Cải vàng vương
nhớ vào mùa đông
Đình Khoa
Mỗi năm khi cơn gió mùa lành lạnh kéo
nhau gọi phố phường vào đông, khi sông Hồng hanh hao trong
mùa cạn nước và những luống cải xanh dưới chân cầu Long Biên
bắt đầu nhú ngồng trổ hoa, vàng mênh mang thì con lại thấy
nhớ nhung, thèm một sắc vàng hoa cải quê nhà da diết…
Con nhớ ngày nhỏ chị hai vẫn thường hay theo mẹ ra đồng chỉ
để được ngắm nhìn màu vàng hoa cải, ngắt những bông hoa ấy
kết vòng đội đầu cho thỏa ước mong được làm cô dâu, công
chúa trong những giấc mơ. Con đi đâu cũng hay lũn cũn bám
theo đuôi áo chị, thành ra những sắc hoa vàng ươm như nắng
ấy đêm về cũng len lỏi, sóng sánh nhuộm vàng cả giấc mơ.
Chị em con hay rủ nhau ngắt những nụ hoa hoa chúm chím ấy
đựng đầy trong chiếc nón mê sờn của mẹ, rồi đem thả xuống
dòng sông, thích thú ngắm nhìn sắc vàng loang lổ mặt nước,
khi tản xa, khi tụ lại gần như một dải lụa vàng mềm ai đó lơ
đãng buông trôi.
Cả một khoảng sông lạnh chợt sáng bừng lên như vương nắng,
theo sóng mênh mang phả vào trong gió mùi hương dìu dịu của
hoa quyện hòa trong cái hăng nồng nơi thân lá… Mẹ nhìn phấn
hoa vàng vương đầy tóc tai, quần áo của hai chị em, chỉ ngán
ngẩm thở dài mà không nỡ lớn tiếng trách mắng, khi đã vặt
trụi gần hết luống cải đã chọn để lại làm giống gieo trồng
vụ sau…
Bên mảnh vườn nhà nội cũng có một luống cải ngoại trồng
không phải để lấy rau ăn, mà chỉ để đợi ra hoa. Nội gọi đó
là loài hoa mong manh mang sắc vàng ám ảnh, mấy chục năm qua
rồi nhưng vẫn chảy tràn vào trong nỗi nhớ, trong giấc mơ của
nội từng đêm…
“Có một mùa hoa cải
Nở vàng trên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng…
Thế rồi thế rồi em
Bao mùa vàng rực nắng
Đợi anh mặc hoa trôi
Đợi anh trong khắc
khoải
Thư đi không trả lời”…
Trong cái nắng yếu ớt hắt lên từ phía xa chân trời của một
chiều đông lọt xuống hiên nhà và lấp lánh đậu lại trên mái
tóc bạc của nội làm những sợi tóc sáng bừng lên; trong cái
dáng ngồi lặng lẽ và đăm đắm dõi nhìn về phía những luống
cải nở vàng trước mặt, nội thường bảo con cho vào chiếc cassette
kiểu cũ cuốn băng có những lời hát như thế - ghi âm lại từ
một chương trình ca nhạc theo yêu cầu trên sóng phát thanh
rồi nội lẩm nhẩm hát theo…

Con kể lại với mẹ, mẹ bảo đấy là lúc nội đang nghĩ về ông
nội và nỗi nhớ trong lòng nội đang gõ cửa và cất lời, rằng
chuyện của nội ngày xưa cũng có nét gì đó tương đồng với
chuyện tình của người con gái trong ca khúc ấy: Cũng là một
mùa hoa cải chia tay bên sông giữa những ngày chiến tranh
khói lửa, cũng là những nỗi đợi chờ khắc khoải ngóng trông
và đượm buồn như thế… Những đóa cải vàng mỏng manh trong gió
đông chẳng khác gì thân phận người con gái - mòn mỏi đợi
mong thắp nắng cho một cuộc tình!
Con lớn lên, xa nhà trọ học nơi phố thị mang theo ký ức hoa
cải rực vàng mênh mang khoảng trời tuổi nhỏ. Mỗi khi gió
đông về, bắt gặp đâu đó trong một chiều lang thang ngoại ô
thành phố một sắc vàng tươi hoa cải, con lại tha thiết nhớ
mong thèm được trở về với những mùa vàng bên sông, về bên
căn nhà rêu phủ bình yên nơi đầu làng của nội, giúp nội nấu
nước hoa cải gội đầu, dẫu giọng không hay nhưng sẽ vẫn thì
thầm hát cho nội nghe những câu hát cũ về một mùa hoa cải
đợi chờ bên sông, ru nỗi nhớ trong lòng nội bình yên không
dậy sóng…
(TTO)