|

Cái
bẫy của khổ đau
HENEPOLA GUNARATANA
Đức Phật biết rằng sự chạy đuổi không mỏi mệt theo hạnh phúc
trong dục lạc thế gian khiến chúng ta bị trói buộc vào cái vòng
không cùng tận của nhân và quả, của yêu và ghét.
Mỗi ý nghĩ, lời nói hay hành động là nhân đưa đến quả, rồi quả
ấy lại trở thành một nhân khác. Để chỉ cho chúng ta thấy cái
vòng khổ đau đó vận hành như thế nào, Đức Phật đã giải thích:
Do duyên thọ, di sinh; do duyên ái, tìm cầu sinh; do duyên tìm
cầu, lợi sinh; do duyên lợi, quyết định sinh; do duyên quyết
định, tham dục sinh; do duyên tham dục, đắm trước sinh; do duyên
đắm trước, chấp thủ sinh; do duyên chấp thủ, hà tiện sinh; do
duyên hà tiện, thủ hộ sinh; do duyên thủ hộ, phát sinh một số ác,
bất thiện pháp như tranh đấu, tranh luận, đấu khẩu, khẩu chiến,
ác khẩu, vọng ngữ. (Kinh Trường Bộ, Hoà Thượng Thích Minh Châu,
NXB Tôn Giáo – 2005, trang 517).
Mỗi chúng ta đều trải qua những giai đoạn của vòng luân chuyển
này trong đời sống hàng ngày. Thí dụ đang ở trong siêu thị, bạn
nhìn thấy một chiếc bánh trông rất ngon với nhân màu đỏ, kem
trắng điểm lên trên. Đó là chiếc bánh duy nhất còn lại. Dầu chỉ
ít phút trước đó, tâm bạn thanh tịnh, tự tại, thì khi nhìn thấy
cảnh này, mà Đức Phật gọi là “sự tiếp xúc giữa các căn và các
trần”, tâm khởi lên những suy tưởng và cảm thọ khoái lạc.
Rồi tham muốn phát sinh từ lạc thọ. “Mmmm…bánh dâu,” bạn tự nhủ,
“với kem trứng đánh nổi phía trên”. Tâm sẽ chạy đuổi theo và
khai triển những ý nghĩ khoái lạc. Bánh dâu ngon lắm! Thơm biết
chừng nào! Kem trứng kia tan trong miệng hẳn là rất tuyệt vời!
Một quyết định tiếp theo sau: “Tôi muốn ăn một chiếc bánh đó”.
Rồi sự bám víu (đắm trước) phát sinh: “Chiếc bánh đó là của tôi”.
Có thể bạn sẽ nhận ra một sự bất ổn khi tâm bạn do dự trong chốc
lát khi nó nghĩ đến những hậu quả tiêu cực của cái bánh đối với
túi tiền hay vòng eo của bạn.
Bỗng nhiên bạn nhận ra có ai đó cũng ngưng lại ở quầy bánh và
đang ngắm nghía chiếc bánh. Cái bánh của bạn! Bị chế ngự bởi
lòng hẹp hòi, bạn chộp ngay chiếc bánh, tiến ra quầy thanh toán
trong khi người khách kia trừng mắt phản đối. Một diễn biến tiếp
theo, dầu thông thường khó xảy ra, là vị khách hàng kia đuổi
theo bạn đến tận chỗ đậu xe, cố gắng giật cái bánh lại, hãy
tưởng tượng biết bao nhiêu hành vi bất thiện có thể xảy ra – có
thể là chửi rủa nhau hay đánh nhau. Nhưng ngay cả khi không có
một sự đối đầu trực tiếp nào, hành động của bạn cũng khiến người
khác phát sinh những tư tưởng tiêu cực và nhìn bạn như là một
người tham ăn. Như thế là tâm bình an của bạn đã bị huỷ diệt.
Một khi tham ái đã phát khởi trong tâm, thì không thể tránh khỏi
có những hành động ích kỷ, hẹp hòi theo sau. Trong khi chạy đuổi
theo bất cứ hạnh phúc nhỏ nhoi nào – một miếng bánh dâu – chúng
ta cũng có thể hành động thô bạo và xém nữa tạo ra kẻ thù. Khi
lòng tham ái là đối với một điều gì đó quan trọng hơn, như của
cải, tài sản của người hay hành động tà dâm thì hậu quả còn tai
hại hơn, bạo lực càng nghiêm trọng hơn và những đau khổ triền
miên có thể xảy ra.
Nếu có thể đảo ngược lại vòng quay, bắt đầu từ những hành động
tiêu cực của chúng ta đi ngược trở lại từng bước từng bước đến
các nguyên nhân tâm lý và sinh lý, thì ta có thể đoạn trừ khổ
đau tận gốc ngọn của nó. Khi lòng ham muốn, sự bám víu đã được
đoạn trừ – hoàn toàn bị xoá bỏ – thì hạnh phúc mới được đảm bảo.
Có thể chúng ta chưa biết phương cách để đạt được một điều như
thế, nhưng khi đã nhận ra việc phải làm, là chúng ta đã bắt đầu
cuộc hành trình của mình.
Giờ thì bạn có thể hiểu tại sao chúng tôi nói rằng hạnh phúc
thật sự chỉ đến khi tham ái đã được đoạn diệt. Ngay nếu như ta
có nghĩ rằng việc đạt được hạnh phúc cao thượng nhất là không
thực tế, thì việc giảm thiểu nó cũng đem lại nhiều lợi ích cho
chúng ta. Càng có thể buông bỏ được lòng tham ái, thì ta càng dễ
dàng cảm nhận được hạnh phúc hơn. Nhưng làm thế nào để giảm bớt
lòng tham ái? Chỉ ý nghĩ làm giảm thiểu lòng ham muốn – nói chi
đến việc đoạn diệt nó – cũng đã có thể khiến bạn thối chí. Nếu
bạn biết rằng chỉ dùng ý chí để đẩy lùi ham muốn là hoài công,
thì bạn rất đúng. Đức Phật đã đưa ra một giải pháp tốt đẹp hơn:
đó là từng bước tu tập theo Bát chính đạo.
Phương cách phát triển từng bước theo con đường của Đức Phật ảnh
hưởng đến mọi khía cạnh của đời sống bạn. Tiến trình này có thể
bắt đầu bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu. Bạn có thể bắt đầu từ
chỗ của bạn và tiến tới, từng bước một. Mỗi sự thay đổi mới tốt
đẹp hơn trong hành vi hay hiểu biết đều dựa trên các bước đã
qua.
Trong số những người đã được nghe Đức Phật thuyết pháp, có những
vị với tâm dễ dàng tiếp thu đến nỗi họ có thể đạt được hạnh phúc
viên mãn ngay sau khi nghe những lời hướng dẫn tu theo từng bước
của Đức Phật lần đầu tiên. Một số ít đã quá sẵn sàng đến nỗi tuy
vừa nghe qua giáo lý siêu việt – Tứ thánh đế – thì tâm họ đã
hoàn toàn được giải thoát.
Nhưng phần đông các đệ tử Phật phải cố gắng thực hành các lời
dạy, thấu triệt từng bước trước khi chuyển sang bước tiếp theo.
Nhiều vị phải mất hàng năm để vượt qua những chướng ngại trong
sự hiểu biết trước khi họ có thể tiến lên một bậc cao hơn của sự
tìm hiểu.
Phần đông chúng ta phải mất rất nhiều công sức để tự tháo gỡ
mình ra khỏi những hành vi hay thái độ tự hại mình và hại người
đã được hình thành qua bao năm tháng. Chúng ta phải chậm rãi
bước theo con đường tu tập từng bước của Đức Phật với rất nhiều
kiên nhẫn và khích lệ. Không phải ai cũng có thể thấu triệt mọi
thứ ngay lập tức. Đến với sự phát triển tâm linh, tất cả chúng
ta đều mang theo những kinh nghiệm quá khứ riêng và mức độ dốc
tâm khác nhau.
Đức Phật là một vị thầy tinh tế tuyệt vời. Ngài biết rằng chúng
ta cần có những hiểu biết căn bản rõ ràng trước khi có thể tiếp
thu những giáo lý cao siêu hơn. Thuyết Bát chánh đạo đưa đến
hạnh phúc của Ngài gồm có ba giai đoạn được xây dựng dựa lên
nhau: Giới, Định và Tuệ.
Giai đoạn đầu tiên, giới luật, bao gồm việc chấp nhận một số giá
trị cơ bản và sống dựa theo chúng. Đức Phật hiểu rằng sự suy
nghĩ, nói năng và hành động đúng theo giới luật là những bước
căn bản cần phải có trước khi tiến đến sự phát triển tâm linh
cao hơn. Nhưng dĩ nhiên là chúng ta phải có môt ít trí tuệ để
biết rõ đạo đức là gì. Vì thế Ngài bắt đầu bằng cách giúp chúng
ta vun trồng cấp bậc cơ bản của Chính kiến (bước thứ nhất) và
Chính tư duy (bước thứ hai). Những khả năng tâm linh này giúp
chúng ta phân biệt giữa ý nghĩa và hành động đạo đức hay vô đạo
đức, giữa những hành động thiện với những hành động làm hại mình
và hại người xung quanh.
Khi chính kiến đã phát triển, chúng ta có thể bắt đầu đem sự
hiểu biết mới mẻ của mình ra áp dụng bằng cách thực hành Chính
ngữ (bước thứ ba), Chính nghiệp (bước thứ tư), và Chính mạng (bước
thứ năm). Những giai đoạn thực hành các hành động đạo đức tốt
đẹp giúp tâm ta cởi mở, giải thoát khỏi các chướng ngại, hoan hỷ
và tự tin. Khi các chướng ngại từ những hành động tiêu cực bắt
đầu phai mờ đi thì định mới có thể phát sinh.
Định có ba giai đoạn. Đầu tiên là Chính tinh tấn (bước thứ sáu),
giúp tâm tập trung vào từng bước trên con đường đạo. Những sự cố
gắng như thế đặc biệt cần thiết khi nhiều tư tưởng bất thiện
khởi lên trong tâm khi chúng ta ngồi thiền. Tiếp theo là Chính
niệm (bước thứ bảy). Muốn có tâm chính niệm đòi hỏi ta phải có
sự chú tâm toàn vẹn từng phút, để ta có thể kiểm soát được sự
biến đổi của tâm pháp. Chính định (bước thứ tám) cho phép chúng
ta trụ tâm không gián đoạn trên một đối tượng hay một ý nghĩ nào
đó. Vì đó là một trạng thái tâm tích cực, không sân hận hay tham
luyến, Định mang đến cho ta một sức mạnh tâm linh mà ta cần để
có thể nhìn thấu đáo hoàn cảnh thật sự của mình.
Với giới luật làm nền tảng, định sẽ phát sinh. Do có Định, giai
đoạn thứ ba trên con đường của Đức Phật – trí tuệ – sẽ phát
triển. Điều này mang chúng ta trở lại với hai bước đầu tiên trên
con đường: Chính kiến và Chính tư duy. Chúng ta bắt đầu cảm
nghiệm trí tụê bùng vỡ trong các hành động của mình. Chúng ta
nhận ra mình đã tự tạo đau khổ cho bản thân như thế nào. Chúng
ta nhận ra bằng chứng ý nghĩ, lời nói, và hành động của mình, ta
đã tự làm tổn thương bản thân và người khác như thế nào. Chúng
ta nhận ra những sự giả dối của mình và đối diện với cuộc đời
như nó thực sự là. Trí tuệ là ngọn đèn sáng soi cho chúng ta con
đường thoát khỏi vòng trói buộc của khổ đau.
Dầu tôi đã trình bày con đường của Đức Phật như là một chuỗi của
những giai đoạn liên tục nhau, thực ra nó vận hành theo một vòng
tròn. Giới, Định, và Tuệ luôn hỗ trợ, phát triển lẫn nhau. Mỗi
bước trong Bát chính đạo đều củng cố, phát huy các bước còn lại.
Khi bạn bắt đầu thực hành cả quá trình, mỗi bước sẽ lần lượt mở
ra và mỗi hành động thiện hay tuệ giác sẽ là động lực đưa ta đến
bước kế tiếp. Trên bước đường tu tập đó, bạn sẽ có nhiều chuyển
đổi, nhất là khuynh hướng đổ lỗi cho người khác về sự bất hạnh
của mình. Với từng bước rẽ, bạn sẵn sàng để chấp nhận trách
nhiệm đối với ý nghĩ, lời nói và hành động có chú ý của mình
nhiều hơn.
Thí dụ, khi bạn áp dụng trí tụê ngày càng phát triển của mình để
liễu ngộ hành động đạo đức, bạn sẽ nhận thấy giá trị của tư
tưởng và hành động đạo đức một cách sâu sắc, dẫn đến những sự
thay đổi càng nhanh chóng hơn trong cách bạn hành động. Tương tự,
khi bạn có thể nhìn thấy rõ ràng hơn trạng thái tâm nào là hữu
ích và trạng thái tâm nào bạn cần buông bỏ, thì bạn sẽ đem sự
tinh tấn của mình áp dụng đúng chỗ hơn, và kết quả là tâm định
của bạn trở nên sâu lắng hơn và tuệ giác sẽ được phát triển.
Source : Văn hóa Phật giáo
|