Thöa baïn,

CUỘC SỐNG NÀO PHIÊU LÃNG

 

Đường xa xăm, mây trắng tỏa

  chân nào, anh mạnh bước

để mỗi bước không lơ lửng, mênh mông trời đất

cõi bồng bềnh, anh đi, anh bước

và anh di về nơi chốn nao?

 

Hóa thân từ tiền kiếp

trở về đây, làm kiếp sống con người

để làm gì? sanh ra rồi hoại diệt

bước chân nào còn lưu lại nơi đây?

 

Có chăng là khói, là bọt, là ảo ảnh

có chăng là mơ- một thoáng vạn kiếp thiên thu

cõi bồng lai là thực, trần gian là mơ

còn những hồn sương nào để anh đếm lại!

 

Nói đi em, và hãy nói đi anh

để tấm lòng nầy lặng lẽ

cũng chỉ là vần thơ, sao tình rằng bùng vỡ

cũng chỉ là tình thôi, mà dạ xót đớn đau

ngày tháng của trời mây

vầng trăng lỡ, khuyết, tròn cơn xao động

 

Có những đớn đau làm dầy thêm chịu đựng

có những niềm vui vơi nhẹ gánh tự hào

có những giông bão làm tươi nhuần mầu đất

và bến bờ Thiên Thai, khi đã vượt suối băng đèo.

 

Ngày 20.11.2001