Thật
là kỳ diệu! Những con
người đi theo bước chân
của Đức Phật, họ thấy
sự sống hay cái chết như là
một sự bình thường. Họ
lắng nghe, nhìn ngắm muôn vật hay
thân xác, nội tâm như một bản nhạc
hòa âm tuyệt diệu. Sống là một
con người, có mặt nơi cuộc
đời để nắm lấy bàn
tay mọi người trong an nhiên, tự
tại, đùm bọc, đi cùng.
Bởi vì họ yêu cái trần gian
nầy, yêu con người một cách tha
thiết và Chết- là sự
trở về sau cuộc viễn du trọn
vẹn...
CƠN SÓNG
NÀO GIẠT TRÔI
Có một
ngày, tôi đến viếng nghĩa trang
ở một
vùng ngoại ô nào đó
nhiều nấm
mồ nằm yên thân, rải rác
những tấm
bia, những hình ảnh
của những
người già, trẻ
xuân xanh, trai hoặc gái
vẫn những
gương mặt lưu lại trên tấm
hình, nhưng vô hồn, vô cảm
nếu tôi
có chết, tôi lại ngại nằm
đó để đất phủ lên
người, cảm giác lạ lùng
vì hơi lạnh
nhìn lên
bầu trời, khoảng cách quá xa
ánh trăng
sẽ mờ nhạt, ngàn vì sao u
buồn, vắng bóng nụ cười
nhấp nháy
tôi muốn
nhìn thấy ánh trăng rõ ràng
để những bài ca được
cất lên không dứt
để
những bài thơ tuôn tràn như dòng suối chảy,
những bài thơ không chia cách giữa
người và người, giữa
cõi sống và cõi chết
nhưng có
tiếng bò rì rào của loài
ký sinh gặm nhấm, chẳng có gì
để vui, nhột nhạt vì đoàn
nhạc giao hưởng nầy
chung quanh đây
ồn ào quá, đâu phải
người chết rồi không nhiều
chuyện,
tiếng cãi
vã, tiếng trách mắng,
giận hờn, tủi thân
nên- nếu tôi
chết, hãy thiêu đốt và
nhớ thả tro bụi thân tôi ra
biển cả
để tôi
là biển cả
một đại
dương bao la
có những
đợt sóng tràn dâng, gầm
thét cùng bảo tố, sóng thần,
sóng cuồn cuộn, sóng
trào dâng, sóng nhấp nhô, sóng
lăn tăn, sóng êm dịu, ôm ấp
bờ biển
Ồ đây
là tiếng nói của biển, của
nước
lời thì
thầm, lời giận dữ, lời
hung hăng, lời ngọt
ngào.
Trên gương
mặt em
mái tóc
buông dài, tung theo gió như làn
sóng cuộn
đôi mắt
nâu ươn ướt, mộng mơ,
đầy sóng nước
đôi môi
ấm tình, gợn sóng làm biến
đổi tâm người
bắt gặp;
chiếc mũi
ẩn chứa những đợt
sóng ngầm
và trên
thân em bình dị, kiêu sa, vẫn là
những đợt sóng cuồng si
của cơn giông tố..
Tôi vẫn
mãi mãi trước em
chỉ
tưởng là một chút vui chơi, say
mê
để cho cuộc
tình êm ả
thế mà
đã bao năm tháng ngày trôi qua
thâm lặng
gợn lên
thành những đợt sóng chờ
đợi dâng trào
em vẫn vậy, sao
lòng tôi nhiều xao động
vì thời
gian đổi thay hay tấm lòng tôi
cuồng loạn
bởi
những tiếng nói của từng
cơn sóng....
biết chỉ
là hạt sương, sao tình réo gọi
biết chỉ
là mơ thôi, sao sóng vẫn kéo
dài
tôi gọi
đến niềm nhớ nầy, một
lần nầy thôi
và chỉ một
lần thôi em nhé, để trả em
về với nước, với
biển cả bao la, dù em có biến hình
là cơn sóng nào chăng nữa
cũng chỉ
là mộng ảo, hư huyền.
21. 04. 02