Thöa baïn,

Nếu không có cái thân cát bụi nầy, làm sao ta yêu em. Không thể nói em yêu, khi bàn tay còm cõi, khi tấm lòng nghèo nàn, khi góc sâu của cõi lòng chỉ là những hoang vu, đơn độc. Có lời nào nói hết, có bài thơ nào đầy đủ, khi tuổi thơ mất rồi, và chúng ta không có niềm vui, chỉ là những lo toan, tính toán, dự phóng cho hư vô và nếu thế, ta mãi mãi xa em. Có một góc trời nào đó, kéo ta trở về để đến nhận diện, nhìn lại mình, nhìn lại tâm để tìm thấy em trong những rời bỏ, xa lìa của đôi tay mở rộng. Phải thấy em như một trẻ thơ vui đùa, trong trắng và trên gương mặt mầu nhiệm nầy, ta thấy cả bầu trời mở rộng...

 

CÓ EM TRONG CÁT BỤI

 

Có một hôm

ngắt vài cọng cỏ

ta hỏi thầm rằng

khi lìa thân mình, cỏ có đau không?

 

Có một hôm

cầm vài chiếc lá

đang phơi mình, cười héo trên sân

ta hỏi lá rằng

khi lìa xa cành, lá có xót xa không?

 

Có một hôm

nâng từng sợi gió

như làn tóc mây

như làn sương mỏng

ta hỏi gió rằng

gió đi về phương nao?

 

Và giờ đây

vóc từng hạt cát

rồi hỏi cát rằng

cát bụi đi về đâu?

 

Cát bụi đi về đâu?

ôi con người

đến từ cát bụi

ôi con người

cát bụi tạo thân

nếu không có hơi thở

rồi sẽ ra sao?

nếu không có nước mắt buồn vui

đời sẽ ra sao?

nếu không có thân nầy

có gì để nhớ mong

nếu không có tấm lòng nầy

đời sẽ ra sao?

và nếu không có trái tim cuồng si

làm sao ta yêu em?

 

Ta yêu em, không bằng lời nói

ta yêu em, không bằng khói thuốc

ta yêu em, không bằng những bài thơ

ta yêu em, không bằng những lời kinh cầu

nhưng ta yêu em

bằng trái tim nóng bỏng

trái tim miệt mài

theo từng hơi thở ngắn, dài

giữa đêm dài

nhìn lại tâm mình

và thấy em thơ !!!!!!

 

Ngày 19.04.03