Một buổi sáng. Em mở mắt ra thấy
những sợi nắng đầu tiên. Em nhắm mắt lại để cái thấy
được rõ ràng hơn. Em thấy chị em nhẹ nhàng đưa lát chổi
trên đất Bụt, cuốn đi những tờ lá vừa rơi đêm qua.
Một buổi sáng. Em nghe tiếng chuông đại
hồng trầm hùng vang vọng từ thinh không. Em nghe chuông đổ
liên hồi, cao vút, xa xa gần gần. Tiếng bước ai xào xạc trên
lá khô. Bây giờ không phải mùa thu mà lá rơi nhiều đấy nhỉ?
Lá bồ đề, lá sa la phủ khắp sân chùa để chị của em cần mẫn
quét trong sương mỗi sớm mai.
Một buổi sáng. Bước chân đưa em đến những
khu vườn đầy hương. Hạt sương bé xíu nhẹ vương hờ hững trên
cánh ngọc lan. Hương ngọc lan bay xa thêm tý nữa. Thêm nhiều
hạt sương rơi, hương ngọc lan tỏa ngát. Em ngửi thấy mùi đầu
đông. Thầy giáo dạy em, quê mình chỉ có hai mùa mưa nắng
nhưng ở xứ cao nguyên xa xôi này, đất trời ban tặng cho em
bốn mùa giàu có. Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân, nhẹ nhàng,
man mác như làn gió mong manh trong vườn kỳ hoa dị thảo.
Một buổi sáng. Em nếm được vị ngọt của
nhịp sống mới đang chảy tràn quanh em. Mùi vị của khúc giao
mùa cứ dìu dịu nơi đầu lưỡi. Đất trời đang cựa mình.
Một buổi sáng. Em bừng tỉnh đón ngày lên.
Bước chân đầu ngày cẩn trọng. Mỗi bước chân em đều gởi lòng
biết ơn và nguyện cầu tình yêu thương đến với mọi loài gần
xa. Bước chân của em vô ưu theo ngày tháng dần qua.
Một buổi sáng. Ý niệm đầu ngày của em nở
ra như nụ mới ươm mầm. Em đang có trong tay hai mươi bốn giờ.
Em nguyện sống 99% số giờ ấy. Em gởi ý thức bình an đến chị,
đến anh, đến em của em. Chị, anh và em là cuộc đời của em đó.
Em tự hỏi một buổi sáng như vậy sẽ được
lặp lại bao nhiêu lần? Dòng sống đang chảy không ngừng cho
em những phút dừng lại trong buổi sáng mới tinh. Một năm
bắt đầu từ mùa xuân. Đời người bắt đầu từ tuổi trẻ.
Kìa, những chiếc lá non khẽ ngọ ngoạy mở
mắt. Đóa ngọc lan mỉm cười cho làn gió mang hương đi. Tiếng
chim hát lên khúc tình tự muôn đời. Và, sóng mắt của em như
sóng mắt mùa xuân…