Tự nghìn năm thấp
thoáng
Tuệ
Uyển
Một hôm,
vào khoảng năm 1980, thi sĩ Bùi Giáng
đột nhập vào giảng đường
tịnh thất Tuệ Uyển, viết lên bảng
bốn câu thơ:
Người nằm ngủ tự
nghìn năm thấp thoáng
Tôi bước qua từ ngữ
rụng hai lần
Tờ sa mạc như bồi phong tẩy
địa
Trút linh hồn dường như
thể như thân.
Và ông
đã múa men giảng đại khái: khi
gió bão thổi trên sa mạc thì cát
tung lên như những tờ giấy khổng lồ được
lật qua, nên gọi là tờ sa mạc.
Còn bồi phong là thêm cho sức gió,
tẩy địa là quét sạch mặt
đất. Và sa mạc khi ấy như một
thân thể to lớn đang trút linh hồn.
Hơn mười
năm qua những câu thơ ấy vẫn còn
là một bí ẩn đối với tôi, cho
đến ngày nghe tin thi sĩ từ trần.
Người nằm
ngủ là ai? Và tại sao lại nghìn năm
thấp thoáng ? Ngủ đây là giấc
ngủ ngàn thu, là sự chết thông
thường của tứ đại ngũ ấm.
Nhưng với một số ít người, thì
chết không phải là chết hẳn, mà
nghìn năm sau còn thấp thoáng khi ẩn khi
hiện trên cõi đời, qua những dư vang
của họ, qua ảnh hưởng họ trên
những người đang sống. Như Phật
Thích Ca và chư thánh đệ tử
Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên
đã nhập niết bàn gần ba ngàn
năm mà dư âm vẫn còn vang vọng
đến hôm nay đối với những
người thực hành Pháp. Giữa
Phật và chúng ta như vậy, có một
tương quan duyên khởi, thời gian và
không gian không còn nghĩa lý gì.
Tôi bước
qua: Bản thân thi sĩ và bất cứ ai ở
trên đời cũng đang đi qua, đang tiến
về cái chết như một giai đoạn
để tiếp tục đi tới, như câu
thơ thi sĩ đã làm: Ngay sẽ hết
tôi sẽ không ở lại, Tôi sẽ đi
và chưa biết đi đâu. Chẳng
những ông chưa biết mình sẽ đi
đâu sau khi chết, mà ngay cả hiện tại
lúc đang sống đang bước qua ông
cũng không biết mình đang bước qua cái
gì. Cuộc đời, sự sống là
một cái gì không thể nói
được. Nói tôi đang sống cũng
còn có nghĩa là tôi đang chết.
Và cuộc đời là cái gì thế?
Là vui? Buồn? Khổ? Lõc? Mộng?
Thực? Thánh thiện? Ma quỷ? Thiên
đường? Địa ngục? Không thể
nói nó là cái gì cả, cuộc
đơì, sự sống là cái gì
không thể bị tóm vào trong một
định nghĩa rõ rệt, cho nên nói
từ ngữ rụng hai lần. Lần thứ
nhất là định nghĩa của khoa học
và triết học, như các thuyết chủ
trương nguồn gốc sự sống là
nước hoặc đất, hay lửa, gió,
hoặc các ý thức hệ cho con người
là thiên thần hay ác quỷ, duy tâm hay duy
vật. Nhưng cuộc đời vượt
ngoài tất cả suy luận của óc não,
nên từ ngữ của triết học, của tư
tưởng bị đổ vỡ, rơi rụng lần
thứ nhất. Một hạng người khác
tiếp cận cuộc đời bằng trái tim
hơn là bằng óc não, đó lã
giới thi nhân, nghệ sĩ. Họ thở
cùng với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn
cùng mâỵ Vì thấy triết học,
tư tưởng đã không diễn đạt
được sự thật về cuộc đời
một cách trung thực mà chỉ làm cho
cuộc đời thêm rối tung lên, đưa
đến chiến tranh đổ nát, nên giới
thi nhân, nghệ sĩ muốn tái tạo cuộc
đời với ngòi bút cây cọ, diễn
tả cuộc đời bằng thi ca, âm nhạc
cùng các loại nghệ thuật khác.
Lẽ chân đã khó bàn thì
đành diễn tả cái Mỹ hay vẻ
đẹp vậỵ Họ muốn biến cái
đẹp mong manh trở thành vĩnh củu qua
lời thơ nốt nhạc hay bức họa. Nhung
có lời thơ nào nói lên
được vẻ đẹp của một ráng
cầu vồng? Bức tranh vẽ mây có bao
giờ thay thế được một vầng mây
trong thực tế, thấy một lần là không
bao giờ trở lại? Nốt nhạc nào êm
dịu bằng tiếng vô thanh của một tâm
hồn đã sạch phiền não? Nghệ
thuật không thể nào tái tạo lại
cái chân thực hiện tiền, dù
đấy là nỗi đau khổ hay niềm hân
hoan. Nghệ thuật (art) chỉ là giả
tạo (artificial) không thể nào di-n tả
được thế giới nhất như mầu
nhiệm, nên Bùi Giáng thấy rằng THƠ
KHÔNG ĐỦ GỌI, và ông đã
dùng ngôn ngữ để đùa chơi
mà thôi, vĩ từ ngữ thi ca cũng rụng
nốt theo với từ ngữ triết học,
trước một cái gì mong manh hư huy-n
là cuộc đời. Và đời con
người cũng rất vô thường, nó
đi qua cái từ ngữ rụng hai lần
đó một cách nhanh chóng và cô
độc như con lạc đà giữa sa mạc
mên mông: Miền cát lạnh chân lạc
đà bé bỏng. Đây là chân
lý nhân sinh vô thường trong Phật giáo.
Rồi mọi sự trên đời cũng thay
đổi như chong chóng, hết phong trào
này đến chủ nghĩa khác, không
cái gì dừng trụ, tất cả đều
đổi thay, cuộc đời như một cuốn
sách khổng lồ mãi mãi được
lật nhanh qua trang khác, như một bãi sa
mạc mà thân thể khổng lồ của
nó đang trút linh hồn từng giây
phút. Nhưng vô thường cũng có
cái hay của nó, không đáng lấy
làm buồn, vì nó tẩy sạch, tịnh
hóa những vết dơ quá khứ và
luôn luôn mới mẻ, như chết đi
để sống lại một đời mới:
Tờ sa mạc như bồi phong tẩy địa
Trút linh hồn dường như
thể như thân.
Và thế là giờ đây thi sĩ cũng
đã trở thành một trong những
người nằm ngủ tự nghìn năm thấp
thoáng, cũng như tôi đang bước qua
cái mà muốn nói về nó thì
từ ngữ rụng hai lần.