Quynh Anh
Source : Giao
diem
DES NOUVELLES DE QUYNH
ANH
Salut à tous,
Merci de m'avoir laissé votre adresse e-mail. Ça me fait vraiment plaisir.
"J'espère" m'entraîne sur les routes de
Mon premier album est en préparation. C'est encore une nouvelle aventure qui
démarre ! J'ai hâte de pouvoir partager ça avec vous d'ici quelques mois.
A bientôt j'espère !
Quynh Anh
A très bientôt sur le site officiel de Quynh Anh :
www.quynhanh-music.com
Vous recevez ce message car vous êtes inscrit(e) sur le site. Pour
vous desincrire de cette newsletter, cliquez ici
Contact email:
Giới thiệu một
bản nhạc đang thịnh hành khắp Âu Mỹ:
Bonjour
Bấm lên hàng dưới
để nghe:
1. QA. hát
http://music.vietvoice.net/song_details.php?lang=Vietnamese&ID=4347 ![]()
2. BBC phỏng vấn mẹ
cô QA.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/rams/minhhue_2006_02_08t13_18_26_011.ram ![]()
Lời Pháp:
Bonjour
Par Marc Lavoine.
Raconte moi ce nom étrange et
difficile à prononcer
Que je porte depuis que je suis née.
Raconte moi le vieil empire et le
trait de mes yeux bridés,
Qui disent mieux que moi ce que tu
n’oses dire.
Je ne
Un film de Coppola, [et] des
hélicoptères en colère ...
Un jour, j’irai là bas, un jour dire
bonjour à ton âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire
bonjour,
Raconte moi ma couleur, mes cheveux
et mes petits pieds,
Qui me portent depuis que je suis
née.
Raconte moi ta maison, ta rue,
racontes moi cet inconnu,
Les marchés flottants et les sampans
de bois.
Je ne connais de mon pays que des
photos de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des
hélicoptères en colère ...
Un jour, j’irai là bas, un jour dire
bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire
bonjour,
Les temples et les Bouddhas de pierre
pour mes pères,
Les femmes courbées dans les rizières
pour mes mères,
Dans la prière, dans la lumière,
revoir mes frères,
Toucher mon âme, mes
Un jour, j’irai là bas, un jour dire
bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire
bonjour,
'Bonjour
The draft version in English
of "Bonjour
Tell me this name, strange and
difficult to pronounce
That I have carried since my birth
Tell me the old empire and the feature of my slanted eyes
Describing me better than what you dare not say
I only know you from the war images
A Coppola movie, (and) the angry helicopters
Someday, I will go there, someday to say hello to your soul
Someday, I will go there, to say hello to you, Vietnam
Tell me my color, my hair and my small feet
That I have carried since my birth
Tell me your house, your street, tell me this unknown entity
The floating markets and the wooden sampans
I could only recognize my country from the war photos
A Coppola movie, (and) the helicopters in anger
Someday, I will go there, someday to say hello to your soul
Someday, I will go there, to say hello to you, Vietnam
The temples and the stone-carved Buddha statues for my fathers
The stooping women in the rice fields for my mothers
Praying in the light to see my brothers again
To touch my soul, my roots, my land.
Someday, I will go there, someday to say hello to your soul
Someday, I will go there, to say hello to you,
Lời Việt:
Thương chào Việt Nam
Hăy kể tôi nghe về cái
tên xa lạ và khó gọi
mà tôi đă đeo mang tự
thuở chào đời
Hăy kể tôi nghe về
vương triều cũ và đôi mắt xếch của
tôi
Ai nói rơ hơn tôi về
những ǵ người không dám thốt
Tôi chỉ biết về
người qua những h́nh ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của
Coppola (*), [và] những chiếc trực thăng trong cơn
thịnh nộ...
Một ngày kia, tôi sẽ
đến nơi ấy để chào hỏi hồn
người
Một ngày kia, tôi sẽ
đến nơi ấy để cất tiếng chào
Việt
Hăy kể tôi nghe về màu
da, mái tóc và đôi bàn chân đă cưu mang tôi tự thuở
chào đời. Hăy kể tôi nghe về căn nhà, con
đường, hăy kể tôi nghe những điều
chưa biết,
Về những phiên chợ
nổi trên sông và những con thuyền tam bản bằng
gỗ.
Tôi chỉ biết quê
hương qua những h́nh ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của
Coppola, [và] những chiếc trực thăng trong cơn
thịnh nộ...
Một ngày kia, tôi sẽ
đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ
đến nơi ấy để cất tiếng chào
Việt
Chào hỏi giùm những
người cha của tôi, những ngôi chùa và những
tượng Phật bằng đá,
Chào hỏi giùm những bà
mẹ của tôi, những phụ nữ đang cong lưng
trên ruộng lúa,
Trong lời nguyện
cầu, trong ánh sáng, tôi thấy lại những
người anh,
Tôi về với tiếng
ḷng, với cội nguồn, với đất mẹ quê
cha...
Một
ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào
hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ
đến nơi ấy để cất tiếng chào
Việt
© Copyright 2006
giaodiem.com

Cũng có rất nhiều
người thắc mắc, v́ sao mà chỉ một bài hát
thu thử thôi, thế mà cộng đồng dân Việt
trong và ngoài nước lại xôn xao đến thế?
Chẳng lẽ lâu nay nỗi niềm cố hương
không có hay sao? Theo tôi th́ không phải thế! V́ t́nh yêu quê
hương lúc nào cũng có, thế nhưng Bonjour Vietnam
với Marc Lavoine và Phạm Quỳnh Anh đă đến
đúng lúc, và chính giai điệu của Marc Lavoine và
giọng hát trong trẻo của Quỳnh Anh đă làm nên
chuyện đó, ngay lúc chúng ta đang cảm thấy
thiếu một cái ǵ đó th́ giai điệu ấy
đến. Và điều dễ chinh phục chúng ta
nhất đó chính là sáng tác của một người
nước ngoài chứ không phải là con dân Việt,
điều đó đă thu phục chúng ta mà không cần
phải chọn lựa đối tượng,
người đang tha hương ở nước ngoài
nghe qua cảm động v́ nhớ quê hương đă
đành, mà ngay chính những người ở trong
nước cũng xúc động không kém. Marc Lavoine đă
đánh động trúng trái tim Việt Nam dù ở ngoài
nước hay trong nước cũng đều cảm
nhận như nhau, giống như ngày xưa nghe câu hát
của Phạm Duy: "Tôi yêu tiếng nước tôi,
từ khi mới ra đời..." hay là "Làng tôi không
xa kinh kỳ sáng chói, có những cánh đồng cát dài, có
lũy tre c̣n tả tơi. Ruộng khô có những ông già rách
vai, cuốc đất bên đàn trẻ gầy, có
người cày thay trâu cày." nghe qua ai cũng cảm
thấy yêu quê hương đất nước của
ḿnh, không lầm lẫn vào đâu được.
Tôi muốn nhắc lại yếu tố thành công của bài
hát này chính là do một người nước ngoài sáng tác
về Việt
Nhưng nếu chỉ có Marc Lavoine thôi mà không có Quỳnh Anh
th́ chưa đủ. Tiếng hát trong trẻo và ngọt
ngào của Quỳnh Anh đă nâng bài hát lên một tầm cao
mới, tầm cao đó chính là sự yêu thương,
sự nhớ nhung, niềm mong mỏi muốn t́m về
cội nguồn của con dân Việt. Mới chợt nghe
qua, tôi có cảm nhận như một Mirelle Mathieu thứ
hai. Lời ca của cô như mong mỏi, như trách móc,
như muốn khẳng định tôi là người
Việt
Cám ơn Marc Lavoine, cám ơn Phạm Quỳnh Anh, và trên
tất cả: Cám ơn Người, Việt