BÓNG DÁNG CỦA BA

Cư sĩ Liên Hoa
Kính dâng lên hương
linh của Ba.
Vu lan đă về.
Có những cơn mưa vô t́nh đến, như trêu
ghẹo ḷng nguời, sau những ngày nóng bức, oi ả.
Trời Hưong Thông ( Houston ) năm nay, cũng như
năm nào, mỗi năm, lại thêm một lần đón
mừng Vu Lan.
Mùa Vu Lan năm nào lại chẳng có mưa
rơi, những giọt mưa tuôn tràn, có khi là trận
mưa rào, có khi là những cơn mưa nặng hột
…Nh́n những giọt mưa rơi, ta cứ vô t́nh nghỉ
rằng đó những con nuớc từ trên trời cao,
không khều mà tự rớt.
Xin
nguời là những giọt mưa
rớt
từ thuợng cổ, sông ng̣i năm xưa
v́
người là những tấm ḷng
trẻ thơ ngơ ngác,
mẹ ôm vào đời… ( Minh Thanh )
Trẻ thơ
ngơ ngác, mẹ ôm vào đời. Ôm con vào đời
để d́u dắt con trên mọi nẻo đường
và khi con đủ lớn khôn, buông tay để con tự
buớc. Mỗi buớc chân con là mỗi nhịp
đập của trái tim của Cha Mẹ. Câu thơ đó
đủ phần nào nói lên ư nghiă kỳ diệu, thánh
thiện của tấm ḷng Cha Mẹ. Có ai biết những
giọt mưa- đó những giọt nuớc mắt
ẩn chứa biết bao nhiêu là t́nh thâm của cha và
mẹ, đă biến h́nh thành Mùa Vu Lan Báo hiếu. Đó là
những giọt nuớc mắt xót xa, âm thầm, cô
đơn dơi theo bóng h́nh con từ lúc trong bụng, ra
đời, truởng thành và vào đời. Những ánh
mắt đó chưa bao giờ và không bao giờ dừng
lại theo buớc chân của con- dù con có khôn lớn bao
nhiêu hay dù con có vô t́nh hay cố ư quên cha mẹ. Ánh mắt
đó vẫn không bao giờ thay đổi. Ôi ! Con của
Ba Mẹ và con là tất cả sự thương yêu và hy
vọng.
Giật ḿnh thức giấc giữa khuya.
Tôi không biết giờ nầy là đă mấy giờ
rồi, bụng hơi đói đói, ruột cào. Tuổi
thơ của tôi là ăn, ngủ, đi học và vô tư
mọi chuyện trên đời. Hơi đâu mà lo âu v́ c̣n
bé tí xíu- mới 8 – 9 tuổi mà lị, và cũng chẳng
biết phải lo ǵ và cũng chẳng ai thèm dạy cho
biết phải lo ra sao. Có nhiều lúc tự coi ḿnh như
một người lớn và nói rằng: Tôi là người
biết lo nè. Đúng, lo giành ăn vói em, lo ngủ gà ngủ
gật và làm biếng…
Tiếng gà gáy lâu lâu cất lên giữa
đêm. Có tiếng dế reo vang, có bản hoà tấu
đồng tŕnh diển. Gần nơi góc nhà bên phải, có
kê cái bàn viết nhỏ. Trên bàn, có một vài quyển sách
Pháp, vài quyển vở, cây viết và kế bên là chiếc
radio transistor nhỏ. Một cái đèn bàn bằng
điện, ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn tṛn
chiếu hắt ra. Trong bóng tối lờ mờ, không soi
tỏ. Bóng một người đang ngồi đó, trên
chiếc ghế, lưng quay về hướng tôi,
đầu gục trên bàn. Chiếc bóng âm đen, lung lay, di
động trên tường . Ai vậy cà! Hay là ma. Tôi
vội kéo mền phủ kín đầu v́ sợ con ma
nầy sẽ thấy mặt và bắt tôi đi ăn
thịt. Im thin thít, tim đập loạn xà ngầu. Ba
đâu rồi? Tôi phải kêu ba tôi mới được,
chỉ có Ba tôi mới không sợ ma và trị
được con ma nầy. Tôi đưa tay sang bên
cạnh. Không thấy ba đâu? V́ trong mấy chị anh em,
tôi đuợc ưu tiên ngủ với ba.
Kéo mềm lên một chút, chừa lại
đôi mắt, nh́n hí hí bóng người đó và chuẩn
bị. Nếu con ma đó mà đến tôi, tôi sẽ trùm kín
mền lại, dĩ nhiên là qua khỏi đầu. Tôi
sẽ gh́ cái mềm lại không cho giựt đi và tôi
sẽ la hét lên và gọi ba tôi. Nhưng, con người
đó vẫn im lặng. hay là ba ḿnh. Tôi chun ra khỏi
mền, vén mùng lên, chui ra ngoài và từ từ buớc
đến bên người ngồi đó. Ba! Ba! Ông ngẩng
đầu lên nh́n tôi, cười. con ngồi đây với
ba. Sao không chịu ngủ? Ông ôm gọn tôi vào ḷng. Tôi rúc vào
ḷng ông, đầu dụi dụi. Một hạnh phúc
tuyệt vời, an lành, êm dịu bao phủ khắp
người tôi. Bản nhạc Pháp sau thời tin tức,
từ chiếc radio vang lên nhè nhẹ, du dương. Tôi …
Ba tôi đă đi làm khi tôi tỉnh giấc,
không thấy ba đâu. Tôi đă nằm trên giường,
không biết ḿnh đă được ẳm qua
giường vào lúc nào. Đă quá mà, cần ǵ phải
biết. Thức dậy, đánh răng, rửa mặt,
ăn sang và sau đó đi học…
Và những ngày
kế tiếp và nhiều ngày đều như vậy. H́nh
như giữa ông và tôi có kư giao kèo nầy và tôi rất khoái
bản hợp đồng nầy. Được ba ôm vào
ḷng để ngủ. Sao ba tôi không ngủ trọn giấc
trên giường? Sao mỗi buổi tối, ông hay ngồi
lặng gục đầu trên bàn để ngủ và
để nghe tin tức, để thưởng thức
vài bản nhạc Pháp…Tôi cũng không hiểu nữa. H́nh
như trong ông có một trời tâm sự, cô đơn. Bên
cạnh người vợ, bên cạnh 5 đưá con
thơ dại. Ba nhớ quê hương, nhớ nơi chôn
nhau cắt rốn, nhớ những kỷ niệm hồi
thơ ấu ??? Tôi có linh tính như có ǵ không ổn và có
niềm chua xót nhẹ nhàng đi vào ḷng, vào đầu óc
của tuổi thơ.
Ông đă rời bỏ quê hương
Việt Nam, rời bỏ Saigon- nơi ông vươn lên, có
sự nghiệp, cơ ngơi v.v…để theo đoàn
viễn chinh Pháp qua Lào. Tôi thực sự không hiểu
hết tâm sự của ông. Có lẽ ba tôi mất mát quá
nhiều trong cuộc đời của ông. Ai cũng có
quyền hảnh diện về cha về mẹ ḿnh. Tôi
cũng vây. Ông không phải là một nhà chính trị, một
nhà nổi tiếng, đầy danh vọng hay là ǵ ǵ khác.
Ông chỉ là con nguời b́nh thường và chỉ cho tôi
tấm ḷng của ông trải dài theo buớc chân của tôi.
Theo thiên kiến của tôi, Ba tôi khác những người
cha khác. Ông rất hiền từ, người xấu . nhưng ông là người cha mà tôi
thương kính. Đó là những ǵ đẹp nhất mà
cuộc đời trao tặng cho tôi. V́ qua đó, trái tim tôi
được mở rộng, h́nh ảnh khởi
đầu của t́nh yêu và sự hiểu biết, là ḍng
sóng mạnh mẽ của tâm Từ bi và Trí tuệ.
Có nhiều
người kêu gọi Từ bi và Trí tuệ từ cơi
đâu đâu, không ngờ cặp phạm trù nầy luôn
hằng sống và thường hiện diện trong
mỗi con người. Cha mẹ chính là duyên khởi
đầu cho một thân người và là duyên để
giúp cho chủng tử của kiếp sống người
con h́nh thành. Libido cũng là một phần của truyền
trao.
Một nhà văn nói rằng: “Có nhiều
người khi cha mẹ c̣n sống th́ thường hay lăng
quên, cho đến khi cha mẹ nhắm mắt ĺa
đời, th́ mới cảm thấy hối hận, ăn
năn. Lúc đó th́ quá muộn, v́ cha mẹ không c̣n nữa”
Khi viết về cha mẹ, theo thói quen, ai
nấy đều cố gắng đưa lên những h́nh
ảnh đẹp về Đấng sinh Thành của ḿnh.
Riêng tôi, cảm nghiệm về Cha mẹ với hai mặt
trái và phải. Bởi v́ cha mẹ tôi là con nguời. Cha
mẹ tôi có thể có những cái xấu, có những
việc không đẹp, nhưng cũng có nghiă là có
những việc rất ư là đẹp, nên thơ, tuyêt
diệu. Hai người chính là khởi đầu của
sự sinh thành trong tôi để khởi dậy mọi
chủng tữ ( tạm gọi là gene). Cái xấu có mặt
để tôi nhận diện và tu sửa. Cái đẹp có
mặt để tôi làm sinh sôi, nẩy nở và chia xẻ
với mọi người. Nhưng nếu không có cái
xấu, làm sao tôi có thể biết được cái
đẹp và sống với nó.
H́nh ảnh đẹp nhất, nhân bản
nhất mà Mùa Vu lan đem lại không phải chỉ tổ
chức như là một ngày lễ kỷ niệm, mà chính là
giá trị nhân văn đầy nội dung và ư nghiă- tấm
ḷng của cha mẹ và sự báo hiếu- là cội
nguồn văn minh của nhân loại. Nếu h́nh ảnh
của Mẹ như biển cả bao la, tuôn rơi mật
ngọt, ôm ấp con thơ, th́ bóng dáng người cha
như là núi cao vời vợi, hiên ngang sừng sững
giữa bầu trời, che chở cho con. Mùa Vu Lan là
để sống với những thực tại nầy
và tạo thành hạnh phúc cho con nguời, muôn loài nếu
biết sống.…. V́ t́nh yêu nầy đi vào trái tim, vào da
thịt, mạch máu và làm con người khác với loài
vật. Đó cũng chính là ư niệm chân thật khởi
đầu về Từ bi và Trí tuệ và tất cả
nền văn minh nhân loại đích thực cũng bắt
nguồn từ đây- Đó là cái Tâm.
Trong lịch sử tôn giáo của nhân
loại, duy nhất chỉ có Đức Phật là
người nói đến chữ Hiếu. “Phụ mẫu
tại tiền, như Phât tại thế”. Đó là chân lư
quá đẹp và cao siêu, nhân bản.
Thế rồi, vào một ngày đó, tôi ra
đi. rời khỏi ṿng tay ấm thân yêu của cha
của mẹ. Từ nơi
Séno ( Lào ) để về Việt
Tuy xa cha mẹ hơn 41 năm, nhưng h́nh
ảnh, lời nói, việc làm v.v…của Nguời vẫn là
chất liệu ngọt ngào, đơm bông, nở trái trong
tôi. Không có những bóng dáng của tấm ḷng đó,
cuộc đời những người con sẽ nghèo nàn,
thiếu sót, hoang dại.
Trong nghĩa trang của người
Việt tại Thủ đô
Tôi đọc thầm bài kệ :
Ái hà ngàn thước,
nuớc sâu
muôn trùng bể khổ,
sóng nhào thương ôi
muốn cho khỏi
kiếp luân hồi
hăy mau sớm niệm
Dịch từ :
( Ái hà thiên xích lăng
khổ hải vạn trùng ba
dục thoát luân hồi
cấp cấp niệm
Di Đà …)
Thân tứ đại mượn đă hoàn
trả lại. Tấm h́nh chân dung c̣n đó, tuy tàn phai
nhạt nhoà theo năm tháng. Ba hiện ở đâu?
Khói nhang làm tôi cay mắt hay giọt nước mắt vô
t́nh nào đó, chợt rơi xuống. Một nổi
niềm cảm xúc khó tả.
Tôi im lặng thật lâu, thật lâu. Mong
rằng Ba dù ở cảnh giới nào cũng luôn luôn
được gần Phật, gần các Pháp lữ…
mỗi khi tôi nh́n thấy
bông hồng cài áo ai
dù bông trắng hay hồng
xin chấp đôi tay lại
cầu chúc cho những người
diễm phúc c̣n cha mẹ ( Minh Thanh ).
Ba ơi! Con đây Ba…Câu nói mà ngày xưa c̣n bé, con ngồi trong ḷng Ba vào
những đêm khuya khi ba cô đơn, gục đầu
trên bàn và im lặng. cái im lặng của bầu trời sâu
thâm thẳm của nội tâm. Ba nói rằng: “ Con à! Con là
người Ba thương nhất. Ba biết là con sẽ
làm nên sự nghiệp tốt và con sẽ là người có
hiếu nhất…”
Mùa Báo hiếu 2006
Ngày 05.08.06